Từ tư duy của hắn mà tôi hiện hữu

Tôi không thích cái đầu tóc như thế
Tóc của tôi không như thế
Không xù xì như tổ quạ

Cái miệng của tôi không mỉm cười
Miệng của tôi lúc nào cũng mếu
Lúc nào cũng như khóc
Thế thì hắn bắt tôi phải cười

Tôi cười ngô nghê từ đấy.

Điều ác độc nhất là ở đôi mắt
Hắn là kẻ ác tâm
Kẻ ác tâm không có lương tri bao giờ
Đôi mắt tôi không mở tròn như thế
Tôi không hân hoan trong nhựa sống tràn trề
Đôi mắt tôi lúc nào cũng nhắm
Tôi không muốn thấy máu và bùn xung quanh

Qua những nét cọ của hắn tôi hiện hữu
Đôi khi cái thứ lông trên cây cọ của hắn làm tôi thấy nhột
Hắn vẽ hăng say như đang gãi lên da thịt tôi
Tôi cười lên
Tôi cười lên
Tôi cười nắc nẻ
Tôi cười sằng sặc

Và từ đấy hắn tự hào rằng hắn đã vẽ được một khuôn mặt cười hoàn hảo
Hắn đưa tôi đi qua những bình mình mưa
Đi qua những hoàng hôn máu
Đi qua những nụ cười ngô nghê
Đi qua những ánh mắt mờ đục

Hắn nói về tôi
Về nụ cười vĩnh cửu của một kẻ tràn trề nhựa sống
Nhưng tôi không cười
Trong đêm đen tôi chưa bao giờ cười vì vui sướng.

Viễn Phương _Khuôn mặt cười
Translate
1
1
Add a comment...