Profile

Cover photo
Dinh Nguyen Xuan
Worked at Hoya Corporation
Attended University of Communication and Transport
Lives in Hà Nội
52,375 views
AboutPostsPhotosVideos

Stream

Dinh Nguyen Xuan

Shared publicly  - 
 
Co gang va met moi
1
Trinh Hao's profile photo
 
Thứ 7 tuần sau QA đập phá tại nhà Minh, join đi anh ơi :)
 ·  Translate
Add a comment...

Dinh Nguyen Xuan

Shared publicly  - 
1
Add a comment...

Dinh Nguyen Xuan

Shared publicly  - 
 
Mưu đồ độc chiếm Biển Đông của TQ bất chấp lịch sử

Đã có nhiều sự kiện, bằng chứng được ghi nhận trong sách vở Trung Hoa và Việt Nam chứng tỏ cương giới cực nam của Trung Hoa đến đầu thế kỷ XX chỉ ở bờ biển phía nam đảo Hải Nam.
Các quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa không thuộc lãnh thổ Trung Hoa. Trong thời gian đó, nhà nước phong kiến Việt Nam đã làm chủ thực sự và tổ chức đội Hoàng Sa đi khai thác hai quần đảo của mình từ thế kỷ XVI.

Điều này càng cho thấy mưu đồ độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc là ngang ngược, bất chấp những giá trị có tính lịch sử mà họ thường rêu rao qua những chứng lý giả tạo để đánh lừa dư luận.

Biên giới Trung Quốc chỉ đến Hải Nam

Cho đến đời Hán (206 trước Công nguyên), đảo Hải Nam do người Lê (hay Ly), một tộc Việt trong Bách Việt, làm chủ nhưng bị người Trung Hoa ở Quảng Đông chinh phục. Đây có thể coi là bước đầu tiến xuống Biển Đông của những triều đại Trung Hoa. Các chính quyền phong kiến kế tiếp nhau đưa người Hoa đến định cư ở vùng ven bờ đảo Hải Nam, dồn người Lê vào vùng rừng núi ở sâu bên trong đảo. Không cam chịu cảnh áp bức bóc lột, các bộ lạc người Lê vùng lên khởi nghĩa nhưng bị đàn áp dữ dội nên đều thất bại. Một điều đáng chú ý là ở đảo Hải Nam có dân Lê (Ly) thì ở Thanh Hóa cũng có dân Ly. Năm 1905, ông E. Brerault khảo sát đảo Hải Nam thấy có "người Việt ở bờ biển phía nam đảo Hải Nam". Đó chính là người Lê (Ly) ở ven biển.

Trong vòng 19 thế kỷ tiếp theo, các chính quyền phong kiến Trung Quốc tiếp tục cho di dân đến và áp dụng chính sách đồng hóa để biến Hải Nam thành lãnh thổ của mình.

Thế nhưng sự cách biệt với nền văn hóa lục địa, nạn cướp biển ven bờ, bệnh sốt rét ác tính cùng với sự nổi dậy thường xuyên của các bộ lạc bản xứ đã ngăn cản chính quyền Trung Hoa đưa dân đến đây định cư với quy mô lớn. Hơn nữa, khí hậu nhiệt đới khác xa với đại lục, không thích hợp với kinh tế của người Hoa cũng là nguyên nhân làm cho nền kinh tế trên đảo chậm phát triển và người Hoa không muốn định cư ở đây. Những nguyên nhân khách quan này cản trở chính sách tiến xuống Biển Đông của các triều đại Trung Hoa. Vì vậy, đến những năm cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX, các chính quyền Trung Hoa đều coi lãnh thổ của mình chỉ bao gồm từ đảo Hải Nam trở lên phía bắc.


Ảnh TTXVN
Trong cuốn Phủ biên Tạp lục do nhà bác học Lê Quý Đôn viết năm 1776 đã ghi lại một sự việc rất quan trọng về mặt sử liệu: Năm 1754, thuyền của đội Hoàng Sa do Chúa Nguyễn phái ra khai thác Hoàng Sa bị đứt dây neo, trôi dạt vào cảng Thanh Lan thuộc đảo Hải Nam. Các quan sở tại đã tra xét những người ở trên thuyền, khi biết là người của đội Hoàng Sa của Việt Nam, đã chu cấp tiền, gạo cho về quê mà không hề phản đối gì. Chúa Nguyễn sau đó đã sai người viết thư cảm ơn.

Có thể dẫn chứng thêm qua nhiều sách báo phương Tây ghi lại sự kiện khoảng năm 1895, 1896 tàu Bellona của Đức và tàu Ymedi Maru của Nhật chở hàng cho Anh bị đắm ở khu vực quần đảo Hoàng Sa, cách đảo Hải Nam 140 hải lý về phía nam. Người Trung Hoa ở đảo Hải Nam đã ra lấy trộm đồng trên tàu. Lãnh sự Anh ở Hải Nam phản đối với nhà đương cục Trung Hoa và nhận câu trả lời rằng Hoàng Sa không thuộc Trung Hoa do đó nước này không có trách nhiệm gì ở đấy.

Không những thế, hàng loạt tài liệu, bản đồ chính thức và bán chính thức của Trung Hoa cho đến đầu thế kỷ XX đều chỉ vẽ lãnh thổ Trung Hoa đến đảo Hải Nam. "Hoàng triều nhất thống dư địa tổng đồ" (xuất bản năm 1894), "Đại Thanh đế quốc toàn đồ" (xuất bản 1905, tái bản 1910) đều thể hiện rõ ràng điểm cực nam của Trung Hoa ở bờ nam đảo Hải Nam, đồng thời quyển Trung Quốc Địa lý Giáo khoa thư (xuất bản 1906) ghi rõ: Điểm cực nam Trung Hoa là Châu Nhai, Quỳnh Châu (tức Hải Nam). Sợ không chính xác, cuốn sách này còn nói rõ thêm: điểm cực nam đó ở vĩ tuyến 18º13' bắc.

Từ năm 1909, Trung Hoa mới bộc lộ tham vọng trên Biển Đông. Theo lệnh Tổng đốc Lưỡng Quảng, Đô đốc Lý Chuẩn đem một số pháo thuyền nhỏ đến một vài đảo của Hoàng Sa dù khi đó quần đảo này đã do Việt Nam làm chủ, bắn vài phát súng rồi vội vã rút lui. Có thể nói mưu đồ bá quyền của Trung Hoa bắt đầu lộ rõ trong Công hàm ngày 29-9-1932 của đại diện Trung Hoa Dân Quốc tại Paris gửi Chính phủ Pháp nêu yêu sách rất vô lý về quần đảo Tây Sa (Hoàng Sa): "Tây Sa là bộ phận lãnh thổ cực nam của Trung Hoa". Mặc dù ngang ngược như vậy nhưng với công hàm này, người Trung Hoa vẫn chưa hề yêu sách đối với Trường Sa.

Những dữ kiện nói trên càng chứng tỏ lập luận "Trung Quốc có chủ quyền từ lâu đời" trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là không có cơ sở.

Năm 1956, lợi dụng quân đội Pháp rút khỏi Đông Dương, quân đội Sài Gòn chưa kịp ra thay thế ở Hoàng Sa, Trung Quốc bí mật đưa quân đổ bộ, chiếm đóng đảo Phú Lâm và Lincoln thuộc nhóm phía đông của quần đảo Hoàng Sa.

Tháng 1-1974, sau khi ký Thông cáo chung Thượng Hải và với sự làm ngơ của Mỹ, Trung Quốc huy động lực lượng kết hợp hải quân, không quân đánh chiếm nhóm phía tây của Hoàng Sa.

Đường lưỡi bò: sự hoang tưởng

Sự kiện gây quan ngại nhiều nhất chính là việc ngày 7-5-2009 Trung Quốc chính thức yêu cầu Liên Hiệp Quốc lưu truyền trong cộng đồng các nước thành viên tấm bản đồ thể hiện đường lưỡi bò (còn gọi là đường chữ U hay đường đứt khúc chín đoạn) trên Biển Đông, yêu sách không chỉ các đảo, đá mà toàn bộ vùng biển trong đó.

Đường lưỡi bò bao trọn bốn nhóm quần đảo, bãi ngầm lớn trên Biển Đông là quần đảo Hoàng Sa, quần đảo Trường Sa, quần đảo Đông Sa và bãi Macclesfield với khoảng 75% diện tích mặt nước của Biển Đông, chỉ còn lại khoảng 25% cho tất cả các nước Philippines, Malaysia,  Indonesia và Việt Nam, tức mỗi nước được trung bình 5%.

Chỉ một ngày sau đó, Việt Nam, Malaysia và sau đó là Indonesia đã lập tức lên tiếng phản đối và bác bỏ. Tiếp theo, ngày
5-4-2011 Philippines gửi thư ngoại giao lên  Liên Hiệp Quốc phản đối yêu sách đường lưỡi bò của Trung Quốc ở Biển Đông đồng thời cho rằng tuyên bố chủ quyền Biển Đông của Trung Quốc là "không có căn cứ theo luật quốc tế".

Thực tế, theo các tác giả Trung Quốc, đường lưỡi bò lần đầu tiên xuất hiện trên bản đồ các đảo trong Biển Đông The Location Map of the South China Sea Islands do Fu Jiaojin, Wang Xiguang biên soạn và được Vụ Địa lý của Bộ Nội vụ Trung Hoa Dân Quốc xuất bản vào năm 1947.

Một số người khác còn cố đẩy thời gian xuất xứ của con đường này xa hơn nhằm mục đích giải thích có lợi cho Trung Quốc. Họ cho rằng đường này do một người tên là Hu Jinjie vẽ từ năm 1914 và đến tháng 12-1947, một viên chức người Trung Hoa tên là Bai Meichu vẽ lại đường này trong một bản đồ cá nhân để thể hiện cảm xúc của mình khi nghe tin về việc Pháp chiếm đóng các đảo Trường Sa năm 1933. Tuy nhiên, các tác giả Trung Quốc cũng phải khách quan thừa nhận "không rõ khi vẽ đường này Bai Meichu có đủ hiểu biết và kiến thức về luật biển quốc tế đương đại hay không?".

Ngoài ra, Daniel Schaeffer - nguyên tùy viên quân sự Pháp tại Trung Quốc, Việt Nam và Thái Lan - trong "Biển Nam Trung Hoa: Những điều hoang tưởng và sự thật của đường lưỡi bò" và các nhà nghiên cứu nước ngoài khác cũng đều khẳng định rằng bản đồ đường lưỡi bò này xuất hiện trong một tập bản đồ tư nhân, chứ không phải của Nhà nước.

Học giả Trung Quốc thừa nhận đường lưỡi bò không có căn cứ pháp lý

Nhiều học giả Trung Quốc đã đặt lại vấn đề về cái gọi là "đường lưỡi bò" và cách hành xử của Trung Quốc.

Tại hội thảo liên quan đến tranh chấp Biển Đông ngày 14-6-2012 do Viện nghiên cứu kinh tế Thiên Tắc và báo điện tử
Sina.com tổ chức, nhà nghiên cứu Lý Lệnh Hoa thuộc Trung tâm Tin tức Hải dương Trung Quốc, nói rằng "Chúng ta vẽ đường chín đoạn mà không có một kinh độ hoặc vĩ độ cụ thể, và cũng không có căn cứ pháp luật... Đường lưỡi bò (chiếm gần 80% Biển Đông) là do Trung Quốc tự vẽ ra năm 1974".

Giáo sư Hà Quang Hộ, Học viện triết học thuộc Đại học Nhân dân Trung Quốc phê phán: "Là con người phải biết giữ nhân tình. Chúng ta đều là người, không phải là dã thú sống trong rừng rậm. Trong quan hệ giữa người với người, không chỉ biết yêu bản thân mà nhất định phải tính cả đến lợi ích của người khác... Nếu ý nghĩa của cái gọi là đường chín đoạn là đường biên giới quốc gia được vẽ sát vào bờ biển Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei như thế, tôi không tin những quốc gia đó có thể chấp nhận. Nếu Nam Hải (tức Biển Đông) được vẽ thành "biển nhà" của Trung Quốc như vậy, các nước khác có nhu cầu vận tải trên biển cũng không thể chấp nhận, và như thế sẽ trở thành tranh chấp mãi mãi. Chúng ta đang sống trong một thế giới mà mọi người dựa vào nhau để tồn tại. Chúng ta muốn sống thì cũng phải để người khác sống chứ".

Còn Giáo sư Trương Thự Quang, Đại học Tứ Xuyên, thì nhấn mạnh không thể tự vẽ ra đường lưỡi bò: "Quyền lợi của Trung Quốc cần được người khác thừa nhận, người khác không thừa nhận thì Trung Quốc không có quyền".

Giáo sư Trương Kỳ Phạm, Học viện Pháp luật - Đại học Bắc Kinh, tỏ ra gay gắt hơn khi nói thẳng: "Tôi rất không đồng tình với kiểu hành xử chính trị quốc tế theo luật rừng. Cần giải quyết theo luật quốc tế và theo Luật Biển".

Còn nhớ, hồi tháng 11 năm ngoái, tại một hội thảo diễn ra tại Washington (Mỹ) do Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế của Hoa Kỳ (CSIS) tổ chức với sự tham dự của hơn 150 học giả, nhà nghiên cứu, nhà báo đến từ nhiều nước, các học giả và chuyên gia quốc tế đã phản bác các lập luận của Trung Quốc về chủ quyền đường lưỡi bò trên Biển Đông.

Bà Caitlyn Antrim - Giám đốc Ủy ban Pháp quyền đại dương của Mỹ - khẳng định, tuyên bố đường lưỡi bò không có cơ sở theo luật quốc tế bởi cơ sở lịch sử là rất yếu và rất khó bảo vệ. Bà Antrim nói: "Tôi không hiểu Trung Quốc tuyên bố cái gì trong đường lưỡi bò đó. Nếu họ tuyên bố chủ quyền với các đảo do đường ấy bao quanh, thì câu hỏi đặt ra là họ có chứng minh được chủ quyền với các đảo đó hay không. Nếu Trung Quốc có tuyên bố chủ quyền với các đảo từ 500 năm trước, nhưng sau đó lại bỏ trống thì tuyên bố chủ quyền trở nên rất yếu, thậm chí không có giá trị theo luật pháp quốc tế".

Những chứng cứ trên đây chỉ là một phần rất nhỏ trong vô số tư liệu lịch sử vạch trần tham vọng bá quyền của Trung Quốc trên Biển Đông. Điều này giải thích tại sao Trung Quốc luôn né tránh đem vấn đề tranh chấp trên Biển Đông ra phân xử trước các định chế quốc tế.
 
Theo Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần
 ·  Translate
1
Hải Nguyễn Thanh's profile photo
 
TQ vẫn vậy, nhiều Văn Cùn và võ Bẩn nhưng hàng nghìn năm nay, có làm gì đc VN ta đâu.
 ·  Translate
Add a comment...

Dinh Nguyen Xuan

Shared publicly  - 
 
My new profile - My daughter 1 year old
3
Add a comment...

Dinh Nguyen Xuan

Shared publicly  - 
 
Thơ về các bà vợ đây !!!!
 
Vợ đánh mà không khóc là: Bất Khuất
Vợ Chửi mà làm thinh là: Bất Bạo Động
Tài Sản của Vợ là: Bất Động Sản..
Em Gái của Vợ là: Bất Khả Xâm Phạm...

Ý muốn của vợ là : Bất Di Bất Dịch..
Quần Áo vợ mặc thì : Bất Luận..
Được vợ khen là: Bất Ngờ...
Người khác khen vợ mình là : Bất Ồn..

Lấy vợ xấu là vì mình : Bất Tài..
Cưới được vợ đẹp là đời mình: Bất hạnh...
Bị vợ bỏ là vì mình: Bất Lực
Ly dị Vợ là chuyện Bất Lợi

Vợ không cho lại gần là Bất Bình Thường
Vợ không cho ngủ chung thì Bất Mãn
Gia đạo lộn xộn thì Án Binh Bất Động
Vợ Chồng mà Đánh Nhau thì Bất Phân Thắng Bại..

Hết lòng nhịn vợ thì Bất Chiến Tự Nhiên Thành...
Vì thế cho nên: Bậc Đại Nhân
Chưa lấy được vợ thì đêm ngủ : Bất An...
Quen được một cô thì trở nên Bất Nhất...

Bạn bè đến cứ hỏi thăm thì thấy Bất Tiện..
Chưa cầm được tay, nắm được chân là Bất Trí
Nắm được chân, cầm được tay rồi, mà không cưới là Bất Nhân.
Cưới xong mà không thờ Bà cho trọn vẹn thì Bất Nghĩa..

Già lấy được vợ trẻ là... Bất Chấp Thiên Hạ...Dị Nghị
Trẻ lấy được vợ già thì Bất Cần Ðời
Đạo thờ Bà: Vợ gọi mà không dạ là Bất Kính.
Lãnh lương không đưa hết cho Vợ là Bất Hiếu..

Ði ăn nhậu về, Vợ hỏi mà nói là đi họp là: Bất Tín
Cãi lời Vợ là... Bất Tuân Thượng Lệnh
Vợ đánh không dậy được là Bất Tỉnh ..nhân sự
Niềm tin thờ Vợ là: Bất Khả Tư Nghị...
Tất cả những điều này là Chân Lý Bất Biến
 ·  Translate
3 comments on original post
2
Add a comment...

Dinh Nguyen Xuan

Shared publicly  - 
 
Trèo lên cột điện ngắm em
Sợ em nhin thấy ko thèm yêu anh
Ai ngờ điện hở xung quanh
Giật anh 1 cái làm anh há mồm
 ·  Translate
3
Hong Tham's profile photoMinh Nguyen's profile photohang nguyen minh's profile photo
3 comments
 
^^'
Add a comment...

Dinh Nguyen Xuan

Shared publicly  - 
 
Joke
1
Add a comment...

Dinh Nguyen Xuan

Shared publicly  - 
 
Tôi đang chơi 2048. Bạn có thể vượt qua điểm cao của tôi không?

https://play.google.com/store/apps/details?id=com.digiplex.game
 ·  Translate
1
Add a comment...

Dinh Nguyen Xuan

Shared publicly  - 
 
Kinh te Viet Nam qua coc ca phe !!!
 
Người Mỹ xấu hổ rởm, lương tâm Việt    chưa...mọc răng sữa

(Trái hay phải) – Lỗ lãi dỏm, cà phê dỏm và tiến sĩ dỏm đồng thời trở thành là tâm điểm của báo chí trong một ngày thời tiết khá mát mẻ và thanh bình. Trong đó, hai cái dỏm đầu của người Việt xứng đáng được cấp bằng sáng chế quốc tế, đến nỗi đã có người nghĩ tới việc phát triển ngành du lịch chữa bệnh xấu hổ tại Việt Nam.

Muốn chữa bệnh xấu hổ, xin mời đến Việt Nam!
Không có gì ngạc nhiên khi cuộc họp báo công bố kết quả kiểm toán về ngân sách năm 2010 được nhiều tờ báo quan tâm trong số ra ngày hôm qua cũng như hôm nay. Trong đó, đáng xem nhất là việc Tập đoàn Điện lực “quên” hạch toán khoảng 3.300 tỷ đồng vào sổ sách, mà nếu tính đủ thì có thể... giảm giá điện.
Bấy lâu nay, người ta cứ phải nghe các doanh nghiệp nhà nước, trong đó có EVN, ca cẩm phàn nàn về cái tội phải gánh các khoản lỗ chính sách, nên thành ra kết quả sản xuất kinh doanh cũng có phần bết bát. Kể cũng phải, đã mang danh Nhà nước thì không thể lúc nào cũng chỉ chăm chăm lời lãi như bọn con buôn nơi đầu đường xó chợ, nhất là khi đồng vốn mà anh đem ra kinh doanh cũng lại từ tiền thuế, tiền mồ hôi nước mắt của dân.
Điều thú vị ở đây là, nếu các khoản lỗ chính sách - tức những khoản lỗ do phải phục vụ các mục tiêu an sinh xã hội, như lo cho người nghèo chẳng hạn – thì đương nhiên được tính vào lỗ, còn các khoản lãi ngoài ngành thì lại không được coi là lãi. Diễn đạt lằng nhằng như thế có phần hơi khó lọt tai, nói thế này xem ra dễ hiểu hơn: Tiền vốn là của các vị, nhưng lãi được xu nào là do tài cán của chúng tôi, quý vị không cần nhọc lòng quan tâm nhưng nếu lỗ và lỗ to thì các vị phải hiểu cho rằng, kinh doanh vô cùng khó khăn, đặc biệt là khi chúng tôi phải kinh doanh với chính các vị. Tăng giá điện lần nào các vị cũng kêu như vạc, lạ thật đấy, tiền của các vị chúng tôi đem đi kinh doanh với đối tác nước ngoài thì lỗ là đương nhiên, để bù lại và để có lãi thì chúng tôi phải bán điện cho các vị với giá cao chứ. Các vị đã hiểu chưa nào, đừng có ngoạc mồm ra mà kêu nữa nhé.
Dầu vậy, cái sự lỗ lãi kỳ lạ của EVN kể ra cũng không có gì đặc biệt, nếu ta nhớ lại trước đây, Tập đoàn Xăng dầu từng khiến người ta chưng hửng vì khi bán cổ phần thì tuyên bố làm ăn phát đạt, lúc đòi Nhà nước hỗ trợ, đòi tăng giá xăng dầu thì bỗng dưng lại đói kém như nhà nông lúc giáp hạt. Lại nữa: Các bác ngân hàng vốn rất nhân từ của chúng ta luôn vỗ ngực bồm bộp bảo rằng nợ xấu chỉ khoảng 3 – 4%, nhưng khi nghe hóng được thông tin về công ty mua bán nợ với số vốn nghe đâu lên tới 100.000 tỷ, thì cái tỷ lệ kia bỗng vọt lên trên dưới 10% như thể đồng hào có ma mà Nguyễn Công Hoan đã nói từ thời nảo thời nao.
Thế mới biết, các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài kém cỏi đến mức nào khi bấy lâu nay cứ phải mệt nhọc tìm trăm phương nghìn kế để “chuyển giá” ra nước ngoài, để tránh được phần nào thuế má. Sao không cắp cặp sang các doanh nghiệp nhà nước mà học nhỉ, như không muốn cho thiên hạ biết 3.300 tỷ thu vào thì chỉ cần không hạch toán nữa, vậy thôi. Có trời mới biết để “quên” được 3.300 tỷ này thì EVN phải có những bí kíp diệu kỳ nào, nhưng thủ đoạn hẳn phải cao tay lắm mới thảnh thơi hành sự được như vậy.
Nếu vẫn cảm thấy chưa đủ kính phục, mời các doanh nghiệp nước ngoài sang các bộ ngành tham khảo kinh nghiệm để có thể “công thủ toàn diện” hơn. Theo Kiểm toán Nhà nước, không chỉ lỡ tay thu vượt quy định hàng chục tỷ đồng, nhiều đơn vị còn đồng thời “quên” nộp vào ngân sách cũng khoảng chừng ấy. Trong đó, cái tên nổi nhất là Bộ Giáo dục và Đào tạo, khi vừa nộp còn thiếu gần 53 tỷ đồng vào ngân sách, vừa thu học phí vượt mức quy định tới 59,1 tỷ đồng, lại thu ngoài chế độ tới gần 36 tỷ đồng, theo tường thuật của Tuổi Trẻ.
Thành ra, bàn dân thiên hạ chợt thấy cái sự lỗ lãi của các doanh nghiệp Nhà nước thật là vô nghĩa. Nếu người ta đã đãng trí đến mức quên tính mấy nghìn tỷ vớ vẩn thì khi cần cũng có thể cộng thêm vài nghìn tỷ nữa cũng vào kết quả làm ăn chứ. Giải thích thì dễ ợt, như đại diện Bộ Giáo dục và Đào tạo nói trên Tuổi Trẻ về mấy chục tỷ thu quá tay: Do sai sót của các cơ sở đào tạo trực thuộc. Chấm hết, sao phải tốn nước bọt nói nhiều làm gì, còn mấy con mẹ chua ngoa có làu bàu thì “tai liền miệng, các bà chửi các bà nghe trước”.
Bên cạnh công nghệ hạch toán thu chi tiên tiến hàng đầu thế giới, cũng trong mấy ngày hôm nay, thiên hạ còn xôn xao về nỗi người Viêt vừa có một sáng kiến cải tiến kỹ thuật có thể khiến ngành cà phê toàn thế giới phá sản. Báo Thanh Niên đưa liền 3 bài vừa to vừa dài mô tả chi tiết quy trình sử dụng hóa chất, hương liệu để hô biến đậu nành thành cà phê.
Đây rõ ràng là một tin vui với người Việt, không chỉ ở hiệu quả kinh tế cao chót vót của nó. Còn nhớ, mấy hôm trước, tờ VietNamNet đã đặt một dấu chấm hỏi to tướng rằng tại sao Việt Nam có 9.000 giáo sư mà cả năm 2011 không có bằng sáng chế nào. Câu trả lời có lẽ chính nằm ở xưởng cà phê độc nhất vô nhị nọ, là các giáo sư thì tuy tắc tị nhưng dân kinh doanh lại thông minh sáng láng vô cùng. Biến đậu nành thành cà phê chẳng phải là một phát minh vĩ đại hay sao, thậm chí còn có cơ hội giành giả Nobel năm tới cũng nên. Có lẽ vì khuyến khích công nghệ cao nên dù các cơ sở này chế biến hàng tấn cà phê mỗi ngày, chính quyền địa phương không hề biết, hoặc giả biết nhưng vẫn tạo điều kiện chăng?
Chỉ hiềm một nỗi, các nhà báo không nói rõ cái thứ cà phê nhân tạo này có tác dụng tới thần kinh con người như cà phê chính hiệu không, thành ra một số đông kha khá các độc giả đang tính chuyện thay đổi thói quen sinh hoạt. Chẳng là, thời buổi kinh tế khốn khó, báo chí thì toàn đưa tin kinh khủng, nên nhiều người khi đọc báo phải kèm thêm cốc cà phê cho đầu óc thư giãn, kẻo thần kinh tổn hại lại bị tống vào bệnh viện tâm thần.
Quí vị xem, nếu cái giống cà phê tân thời này uống vào chỉ thơm thơm mà không “phê” nổi, thì có lẽ ta phải bỏ thói quen đọc báo đi thôi. Thử hỏi, bố thằng nào có thể giữ mình không phát điên khi đọc những tin kiểu bỏ quên 3.300 tỷ như rơi tờ bạc lẻ, mà không có tí chất kích thích thần kinh để giữ thăng bằng?
Đến cuối ngày, nhiều độc giả lại được một phen xôn xao khi một số tờ báo đăng tải thông tin: Một ông già ở nước Mỹ trước khi qua đời đã tự viết điếu văn cho mình, trong đó tiết lộ đã từng ăn trộm một cái két sắt. Hơn nữa, cả cái bằng tiến sĩ mà ông có được từ thời trai trẻ cũng là đồ dỏm. Hàng chục năm sau thời trai trẻ với những lời nói dối, cuối cùng tâm hồn ông già cũng được thanh thản. Bà vợ ông cũng không hề giấu giếm khi xác nhận những điều ông nói đều là sự thật.
Trong điếu văn, ông này cũng khẳng định ông trưởng thành “ở một thời điểm lý tưởng nhất trong lịch sử nước Mỹ. Chúng ta thưởng thức thứ âm nhạc tuyệt vời nhất, những chiếc xe hơi phân khối lớn, giá gas và những vại bia rẻ, và mua xe hơi chỉ với 1 USD mỗi năm”.

Trời ạ, tại sao sung sướng như thiên đường thế mà ông vẫn đau đáu trong lòng đôi ba điều dối trá lăng nhăng thời trai trẻ nhỉ? Nếu ông có diễm phúc sang thăm đất nước chúng tôi chỉ một thời gian ngắn thôi, hẳn niềm ân hận suốt đời này đã được xử lý êm đẹp từ đời tám hoánh. Xin thưa, dù kinh tế còn nhiều khốn khó, dù đồ dỏm vẫn tràn lan, nhưng chúng tôi vẫn sống tốt và lương tâm chúng tôi thì chưa bao giờ biết mọc răng sữa…
 
Tam Thái
Nguồn :http://translate.google.com/translate?anno=2&hl=vi&rurl=translate.google.com.vn&sl=en&tl=vi&twu=1&u=http://phunutoday.vn/xi-nhan/trai-hay-phai/
 ·  Translate
1 comment on original post
3
Add a comment...

Dinh Nguyen Xuan

Shared publicly  - 
 
Sinh nhat Nhim. Bo me cho Nhim di chup rat nhieu anh
 ·  Translate
2
Add a comment...

Dinh Nguyen Xuan

Shared publicly  - 
 
 
Cùng chia sẻ quán cơm 2000 đ cho người nghèo ở Sài Gòn

Tại con hẻm 14 Ngô Quyền, Q.5, “Cơm 2000” mở vào ngày thứ 3, 5, 7 do diễn đàn Người tôi cưu mang lập ra dành cho người nghèo, một bữa trưa như thế này chỉ có giá 2000 đồng. Nhờ lòng hảo tâm của rất nhiều người mà sự đóng góp của họ công khai trên trang web của diễn đàn, quán cơm 2000 đồng đã tồn tại được từ năm 2009 đến nay. 
Hiện có thêm hai quán nữa ở Cần Thơ và Đà Lạt. Một quán cơm 2000 đồng khác ở địa chỉ 56/21 đường 281, P.15, Q.11, do gia đình quản lý, mở vào thứ 2, 4, 6.
Với thực khách đặc biệt ngồi xe lăn không vào quán được, các nhân viên phục vụ bữa ăn cho họ trên vỉa hè Ngô Quyền. 
Anh Nguyễn Hồng Ánh, người quản lý diễn đàn Người tôi cưu mang đang đi nhặt rác do thực khách trước làm rơi trên vỉa hè cho biết, trước đây người nghèo đến xếp hàng mua cơm còn cãi lộn, tranh nhau đứng trước, nhưng chỉ đến vài lần, họ hiểu rằng, mỗi thực khách đều được đối xử chu đáo và như nhau. Cái đích mà quán cơm 2000 đồng hướng tới, không chỉ là từ thiện cho người nghèo, mà còn là nơi chia sẻ lòng nhân ái, tạo môi trường cho những con người lâu nay phải bặm trợn, bon chen mưu sinh hiểu rằng, sống trên đời, cần nhất là ở tấm lòng. 
Mỗi ngày, có khoảng 500 người đến quán cơm 2000 ở hẻm 14 Ngô Quyền. Hầu hết trong số họ làm nghề bán vé số, ve chai, xe ôm, người tàn tật, người neo đơn, hay đơn giản chỉ là có đông con cháu, muốn bớt gánh nặng cho con. 
Quán chật hẹp nên ai cũng ăn nhanh chóng để nhường chỗ cho người vào sau đang xếp hàng chờ ở ngoài. 
Phần cơm nhiều hay ít đều có giá 2000 đồng bởi nhiều người lao động chân tay cần ăn nhiều cơm mới đủ no. Cơm và canh được lấy thêm miễn phí. 
Bếp nấu ăn sạch sẽ, nhân viên phục vụ phải đeo khẩu trang khi chế biến thức ăn và đưa cơm cho khách. Có nhiều em nhỏ, sinh viên, người làm nghề buôn bán đến quán cơm tình nguyện phục vụ người nghèo. 




Cả gia đình đi bán vé số là thực khách thường xuyên ở quán cơm 2000. Sài Gòn hoa lệ, có những bữa ăn hàng chục triệu đồng, nhưng cũng có bữa ăn chỉ 2000 đồng là tình người dành cho nhau.
 ·  Translate
140 comments on original post
1
Add a comment...

Dinh Nguyen Xuan

Shared publicly  - 
 
Men and Beer
4
Hoa hoang dinh's profile photo
 
 Cố quá là quá cố đấy hai bác ạ, hehe
 ·  Translate
Add a comment...
Work
Occupation
Engineer
Employment
  • Hoya Corporation
    Staff
Places
Map of the places this user has livedMap of the places this user has livedMap of the places this user has lived
Currently
Hà Nội
Previously
Sóc sơn
Links
Contributor to
Story
Bragging rights
Đã lên chức bố từ 15-7-2011
Education
  • University of Communication and Transport
    Mechanical, 2003 - 2008
Basic Information
Gender
Male
Apps with Google+ Sign-in