Profile cover photo
Profile photo
Vé máy bay biên hòa
142 followers -
Giới thiệu
Giới thiệu

142 followers
About
Posts

Post has attachment
Mùa Vu Lan và ý nghĩa của bông hồng cài trên ngực áo

Hôm nay là ngày Rằm tháng Bẩy Âm lịch. Mỗi năm bạn có dịp này để nhớ về Mẹ-Cha, bậc sinh thành yêu quý mà trong nhịp thở gấp gáp của cuộc sống hiện đại, ai đó có thể đã có phút giây sao nhãng, lãng quên.

Mùa Vu Lan và ý nghĩa của bông hồng cài trên ngực áo

Những ngày tháng Bẩy âm lịch, nhà lại nhà, trên khắp nước Việt mình đều thành kính bước vào mùa Vu Lan, mùa báo hiếu. Tới ngày Rằm tháng Bẩy, Bà, Mẹ, Chị dù bận đến đâu cũng cẩn trọng sắp mâm cỗ đầy, thành kính dâng tặng tổ tiên, ban cho chúng sinh và chuyển đi thông điệp nhân văn của cuộc sống: Hãy nghĩ về Mẹ-Cha, mở lòng với đồng loại để thương yêu nhau nhiều hơn.

Những ngày này, bạn sẽ không lạ khi chứng kiến những hình ảnh đầy xúc động: dù già hay trẻ, trai hay gái dự lễ Vu Lan đều thành kính và ngập trong cảm xúc khi đón nhận một bông hoa hồng cài trang trọng lên ngực áo.



Bông hồng cài ngực áo, nét nhân văn trong ngày lễ Vu Lan. Ảnh: Pháp luật Việt  Nam



Nghĩ về mẹ, cha, lòng ta không khỏi dâng trào nhiều cung bậc cảm xúc

Chữ “Hiếu” trong mùa Vu Lan được thể hiện như thế nào? 

Nghi thức Bông hồng cài áo theo Giáo sư -Tiến sĩ Ngô Đức Thịnh – Giám đốc TT Nghiên cứu, bảo tồn văn hóa tín ngưỡng Việt Nam xuất phát từ áng văn viết về Mẹ của Thiền sư Thích Nhất Hạnh được viết trong những năm 1960.

Trong một chuyến công tác tại Nhật Bản, Thiền sư rất lạ khi thấy người Nhật thành kính gài tặng ông một bông hoa trắng lên ngực áo.  Sau khi tìm hiểu và biết được ý nghĩa cao đẹp của việc này, ông đã chọn bông hoa hồng làm biểu tượng cho lễ Vu Lan báo hiếu của nhà Phật và viết ấn phẩm “Bông Hồng Cài Áo” vào năm 1962.

Bông hoa hồng được chọn là biểu tượng của tình yêu, sự cao quý và ngát hương. Việc nhớ về bâc sinh thành và cài lên ngực bông hoa cao quý là tình cảm đẹp nhất, là chữ Hiếu mà con cái gửi đến bậc sinh thành.  Với ý nghĩa đó, nhiều người Việt mình đến ngày Vu Lan đều cài một bông hoa màu hồng lên áo, ấy là biểu tượng của việc còn Mẹ-Cha. Ai đã mất mẹ thì cài hoa trắng.

Người có hoa hồng hẳn sẽ tự hào vô cùng vì trên đời này còn có Mẹ-Cha. Ai mang hoa trắng sẽ thấy như một sự nhắc nhở, rằng mình đã lỡ mất những gì quý giá nhất, từ đó mà hành động sao cho phải với lương tâm.  Vu Lan là dịp đặc biệt để giới trẻ sống chậm lại và yêu thương nhiều hơn



Mùa  Vu lan, mùa báo hiếu là dịp để bạn trẻ nhớ ơn các bậc sinh thành

Mùa Vu Lan là dịp rất đặc biệt với tất cả mọi người

Nhất là với người trẻ chúng ta khi nhớ về Mẹ-Cha, bậc sinh thành yêu quý mà trong nhịp thở gấp gáp của cuộc sống hiện đại, ai đó đã có phút sao nhãng, lãng quên.  Mùa báo hiếu tháng 7 Âm lịch cũng là dịp để ta sống chậm lại và yêu thương nhiều hơn, gửi gắm tình cảm và hành động thực sự tới những số phận nghèo khó, không may mắn xung quanh mình.

Ta hành động để thấy lòng nhẹ bẫng, vui vẻ và thanh thản, hành động để thấu được triết lí giản đơn mà sâu xa của Phật giáo ấy là “Từ, bi, hỷ, xả” hay “vô ngã, vị tha”, cũng là tiếp bước dòng chủ lưu của đạo lý dân tộc: “Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ người trồng cây”.

Bạn có thể chọn một bông hoa cài lên ngực áo hoặc không trong ngày lễ Vu Lan, nhưng nghĩ về ngày này với ý nghĩa nhân bản, âu cũng là cách để bạn tri ân cuộc sống tươi đẹp này.

Theo từ điển Bách khoa mở: 

Vu Lan là lễ báo hiếu, là một trong những ngày lễ chính của Phật giáo. Lễ này trùng với Tết Trung nguyên của người Trung Hoa, và cũng trùng hợp với ngày Rằm tháng 7 Xá tội vong nhân của phong tục Á Đông.

Tục truyền, vào ngày này, mọi tù nhân ở Địa ngục có cơ hội được xá tội, được thoát sanh về cảnh giới an lành. Theo tín ngưỡng dân gian, rằm tháng Bảy là ngày mở cửa ngục, ân xá cho vong nhân nên có lễ cúng Cô Hồn (vào buổi chiều) cho các vong linh không nhà cửa không nơi nương tựa, không có thân nhân trên Dương thế thờ cúng.



Theo kinh Vu Lan thì ngày xưa, Mục Kiền Liên đã tu luyện thành công nhiều phép thần thông. Mẫu thân ông là bà Thanh Đề đã qua đời, ông tưởng nhớ và muốn biết bây giờ mẹ như thế nào nên dùng mắt phép nhìn khắp trời đất để tìm.  Thấy mẹ mình, vì gây nhiều nghiệp ác nên phải sanh làm ngạ quỷ, bị đói khát hành hạ khổ sở, ông đã đem cơm xuống tận cõi quỷ để dâng mẹ.

Tuy nhiên do đói ăn lâu ngày nên mẹ của ông khi ăn đã dùng một tay che bát cơm của mình đi không cho các cô hồn khác đến tranh cướp, vì vậy khi thức ăn đưa lên miệng đã hóa thành lửa đỏ.  Mục Liên quay về tìm Phật để hỏi cách cứu mẹ, Phật dạy rằng: “Dù ông thần thông quảng đại đến đâu cũng không đủ sức cứu mẹ ông đâu.

Chỉ có một cách nhờ hợp lực của chư tăng khắp mười phương mới mong giải cứu được. Ngày rằm tháng bảy là ngày thích hợp để cung thỉnh chư tăng, hãy sắm sửa lễ cúng vào ngày đó”.  Làm theo lời Phật, mẹ của Mục Liên đã được giải thoát. Phật cũng dạy rằng: chúng sanh ai muốn báo hiếu cho cha mẹ cũng theo cách này. Từ đó, ngày lễ Vu-lan ra đời.
Photo

Trạng Lợn xem bói
Chung Nhi đến kinh, mở một ngôi hàng xem bói. Thế nào lại gặp hai ông bạn đồng hành khi trước vào nhờ xem một quẻ. Ba người gặp nhau vui mừng khôn xiết. Hai người bạn kia liền bảo Chung Nhi gieo cho một quẻ xem phận rồng mây phen này thế nào. Chung Nhi khấn khứa, xem quẻ rồi đoán: 

- Trong quẻ này Thánh dạy: “Quần long vô chủ” tất kỳ thi năm nay hoãn. 

Thì ra mấy hôm trước, có hai vị quan đến xem bói nói chuyện riêng với nhau để lộ ra. Chung Nhi nghe lỏm được nên mới dám đoán già như thế. Hai người bạn, tuy biết tài Chung Nhi nhưng trong lòng thì chưa tin lắm, còn những người xem bói khác thì hoàn toàn bảo lão thầy bói nói láo. Khi sắp đến kỳ thi, quả nhiên có giấy niêm yết báo hoãn. Ai nấy giật mình, cho Chung Nhi là bậc tiên tri. Từ đó tiếng đồn gần xa, khắp kinh kỳ rủ nhau đến xem bói đông nghìn nghịt... 

Một hôm, quan Thượng thư bộ Binh lạc mất con thiên lý mã. Quan tiếc lắm, vì là con ngựa rất quý. Nghe đồn có thầy bói giỏi, quan sai cho gọi Chung Nhi vào dinh. Nằm trong dinh quan Thượng, được cung phụng đầy đủ mọi thứ, nhưng Chung Nhi lo lắm, ăn không ngon, ngủ không yên giấc, trằn trọc suốt đêm, bụng luôn nghĩ đến chuyện mất ngựa. Bất giác Chung Nhi nhớ đến mấy câu trong “Tam tự kinh” học hồi còn nhỏ, liền ngâm to lên cho khuây khỏa: “Mã ngưu dương, thử lục súc, nhân sở tự...”. 

Chẳng dè tên lính hầu trong dinh đúng là tên trộm ngựa. Khi mới nghe tin quan Thượng mời Chung Nhi vào, hắn đã lo, nên ngày đêm lai vãng gần đó để nghe ngóng. Đêm hôm ấy, hắn chui xuống gầm giường Chung Nhi nằm, xem động tĩnh ra sao, đương hồi hộp đợi chờ, bỗng nghe thấy Chung Nhi đọc vanh vách nào là “mã” với “tự”. “Mã” là ngựa, còn “tự” thì đúng là tên hắn. Hắn sợ quá, cho là Chung Nhi đã hô đích danh mình rồi, bèn lóp ngóp bò ra khỏi gầm giường, vừa vái vừa kêu, xin khai hết sự thật, nhưng xin Chung Nhi đừng nói rõ tên với quan Thượng. Chung Nhi được thể, thét bảo: 

- Ừ, mày lấy trộm ngựa ngày nào, giờ nào, bây giờ giấu ngựa ở đâu? Muốn sống khai ra ngay, không tao hô lên tất cả đến đây thì khó mà cứu vãn đó! 

Tên ăn trộm khai hết đầu đuôi. Hôm sau, Chung Nhi vào hầu quan Thượng, giả cách khấn khứa gieo quẻ, rồi cứ lời tên kẻ trộm khai mà nói ra vanh vách. Quan cho người đến tận nơi, quả thấy ngựa quý, mừng lắm, thưởng cho Chung Nhi rất nhiều vàng bạc. Từ đó, tiếng tăm Chung Nhi càng lừng lẫy, ai ai cũng gọi chàng là Trạng.. bói!!!

Post has attachment
Cuối đường lẻ bóng

Không rõ lý do gì, dân gian vẫn khen những anh chàng đắt gái là "có số đào hoa" mà không hề biết, sao Đào Hoa là một sao cực kỳ xấu trong Tử vi. Nó mang tới điều tiếng thị phi, rắc rối trong làm ăn và tiền bạc thiếu phân minh, quan hệ đổ vỡ. Những phiền toái ấy lớn hơn nhiều so với những lợi lộc (nếu có) mà vận đào hoa có thể mang lại cho một người đàn ông. Bởi cái được thì mơ hồ, còn cái mất thì hiển nhiên thấy được.

*

Người Hoa còn kiêng trồng hoa đào trong vườn nhà. Họ chỉ trồng hoa đào trên núi, ở đất trống ven đường, hoặc chỉ trồng ở trại lính và cổng viện dưỡng lão, bởi theo quan niệm của họ, chỉ trại lính toàn đàn ông thèm tình, và viện dưỡng lão toàn người già ít bạn, mới có thể trồng hoa đào cho "cái vận hoa đào" nó mon men tới bên người. Còn người bình thường, bị gái (hay giai) tới tán tỉnh theo đuổi là bị phiền toái, bị quấy rối, bị mất thời gian, bị phân tán sự tập trung, hay ho gì đâu!

hoa đào

Thực sự, chỉ yêu một người, và được người ấy đáp lại, còn hạnh phúc gấp trăm lần được bao kẻ yêu mến hâm mộ nhưng không tìm ra một người thực sự làm mình hạnh phúc trong đám đông ấy. Bởi, mọi sự hời hợt chỉ có thời điểm. Khi ta trẻ, ta dứt khoát phải lấy gái trinh làm vợ, cô ấy phải xinh đẹp khéo léo, cô ấy không có quá khứ, cô ấy phải rất yêu ta. Khi ta trải đời hơn, có khi lại chết chìm trong tình yêu với một người đàn bà đã có con riêng, hoặc mọi tiêu chuẩn khác xa cái mẫu hình lý tưởng khi xưa, nhưng cô ấy lại biết cách làm cho ta hạnh phúc và yên tâm về bản thân.

Chân dung của đàn ông có thể vẽ bằng những cái nắm tay. Ở tuổi mười lăm, nắm tay bạn gái đầu đời chỉ có cảm xúc rung động nhưng không hề biết đường đời sau này dài lâu ra sao. Nên mọi lời hứa hẹn hoặc hy vọng chỉ là lời nói mà thôi. Ở tuổi hai lăm có mấy ai nắm tay được bạn gái đủ lâu. Khi chỉ buông bàn tay này ra, ta đã có bao nhiêu bàn tay xinh đẹp khác có thể nắm. Ta nghĩ ra quá nhiều lý do để buông tay nhau.

Bi kịch của đàn ông là ba mươi hay ba lăm tuổi mà vẫn chỉ nắm trong tay con chuột máy tính hay sợi dây buộc chó. Dắt chó đi dạo, chỉ chó là bạn trung thành, yêu chó tới mức cân nhắc xem nên cưới bạn gái hay nên chờ yêu được một cô khác cũng thích chó. Chó không có lỗi nếu đàn ông ế vợ. Bởi nếu không mê chó, đàn ông có thể ham chơi đủ thú vui nào khác, GYM phim phượt phở, những thú vui khiến đàn ông yêu thích và tự tin hơn hẳn là cô bạn gái đang giục cưới, giục sinh con, giục đi mua nồi cơm điện hộ cô ấy.

Bốn mươi tuổi, ta vẫn đầy gái tơ theo đuổi. Khốn nỗi, ta sẽ yêu một đứa đáng tuổi con gái mình? Ta sẽ vào ký túc xá chở nàng đi chơi, có mỗi mình ta vào được phòng nàng vì ký túc nữ quy định không cho con trai trường bên lọt vào, chỉ cho phụ huynh vào! Sau bốn mươi tuổi, khi thằng khác sang Mỹ thăm con du học thì mình bận bịu ngày ngày thay bỉm cho con, hay chở vợ con sữa tã bỉm vào viện khám vì con đi tướt.

Năm mươi hay sáu mươi, đàn ông nắm cổ chai bia hay nắm tay chai rượu? Nhưng tôi nghĩ, người đàn ông về cuối đời, trong tay chỉ nắm cây gậy chống để đi qua tuổi già mới thực sự cô đơn. Bạn đã làm gì quá khứ của mình? Có phải lúc đó ta mới nhận ra, cái nắm tay cảm động nhất, là khi hớn hở được bố nắm tay dắt đi lúc tuổi mới lên ba, và cái nắm tay nhăn nheo của một bà già đi bên cạnh mình cuối đường đời, giá mà được giữ lại mãi mãi những khoảnh khắc đó?

Nhưng nếu không trân trọng tất cả những gì được nắm lấy trong tay, cứ nghĩ rằng buông bàn tay này ra là sẽ có bàn tay khác nắm, có khả năng, những gì chung thủy với bạn, ở lại trong tay bạn, như chai bia, như sợi dây dắt chó, như cây gậy chống lúc tuổi già, chỉ là những thứ vô tri.

Còn đàn bà, họ sẽ ra đi vì họ nhận ra họ đã nắm nhầm tay.
Photo

Post has attachment
Truyện Ngắn " Nếu Nhà Mình Giàu "

Cứ để em đặt giả thiết nhé! Nếu có tiền, em sẽ thay con laptop rùa bò bằng một "quả táo cắn dở Apple", vừa nhẹ nhàng, vừa chạy vun vút.

*

Sau này mình giàu, em sẽ tậu điện thoại nắp trượt hằng mơ ước từ lâu, thay cho "con dế già" em đã dùng lọ mọ từ hồi mới đi làm, bốn năm có lẻ. Nếu nhà mình có nhiều tiền, em sẽ mua xe tay ga đi cho hiền thục, nữ tính, thay quả xe số nặng trình trịch thi thoảng trời lạnh đạp mãi mới lên.

mơ mộng

Em cũng sẽ sắm máy giặt để giải phóng sức lao động... cho anh, mua tủ lạnh xịn, để có gì ăn không hết khỏi cần khúm núm gói rõ kỹ rồi gửi nhờ hàng xóm. Em sẽ lắp điều hòa hòng quên đi những tháng ngày oi ả, hai vợ chồng như con tôm bị nướng dưới tấm mái lợp proximang. Em sẽ mua TV màn hình tinh thể lỏng to, dán được vào tường xem cho sướng mắt, khỏi phải xem TV bằng màn hình máy vi tính bây giờ, vừa bé vừa hại mắt, nom lại không oai.

Khi nhà mình lắm của, em sẽ thuê người giúp việc, cho hai vợ chồng mình nhàn tấm thân, tha hồ rảnh rỗi, chơi bời cho bõ những ngày đầu tắt mặt tối hết việc cơ quan đến việc nhà.

Nhưng mà nếu thế, hẳn em cũng nhớ lắm những cảnh mình được chồng gọi là bà nội trợ thông thái, luôn biết mua thức ăn, tính toán sao cho ăn hết trong ngày, đỡ cần tủ lạnh, tốn điện. Có người giúp việc, em sẽ không thường xuyên được tự tay nấu những món anh thích, sẽ không được hỏi chồng: "Hôm nay anh muốn ăn gì để em nấu?", và đương nhiên sẽ vắng dần những lời chồng khen: "Hay đấy, em đổi món liên tục, anh rất thích".

Em sẽ chẳng còn có thể hỉ hả: "Em nấu cơm xong rồi, cho em dây máu ăn phần với" trong khi hấp tấp lấy móc để ra phơi quần áo cùng anh sau khi anh đã giặt xong.

Có điều hòa, mát quá sẽ khiến mình chỉ luôn ru rú trong nhà, lười chẳng buồn kéo nhau ra ngoài hóng gió.

Em cũng không còn được phụng phịu, nhờ vả chồng: "Anh khởi động xe máy giúp em".

Và em chẳng dại mà mơ nhà mình giàu để có laptop đời mới, có TV đẹp, có lò vi sóng tốt. Vì em biết như thế, chồng em sẽ phải vất vả hơn trong công cuộc kiếm tiền, đi miết khiến người quắt quéo lại, khuya mới về và dĩ nhiên thời gian dành cho nhau, thời gian bên nhau tận hưởng những tiện nghi sang trọng cùng các thiết bị hiện đại sẽ chẳng được nhiều như bây giờ, thế thì những thứ máy móc ấy phỏng có ích gì?

Vậy nên, xin đừng ai bảo em hâm khi mà chỉ ước điều duy nhất: "Nhà mình sẽ mãi vừa đủ như lúc này thôi".
Photo

SẮC MÀU CUỘC SỐNG

Cuộc đời kia nếu không có sắc màu
Thì có lẽ thế gian buồn lắm lắm
Lỡ một mai chỉ có đen và trắng
Núi u sầu quạnh quẽ biết bao nhiêu?

Trái đất không màu sẽ chẳng có tình yêu
Không sắc hương, không còn hoa trái
Mùa xuân đi qua không còn trở lại
Chỉ còn cô đơn phủ màu xám sương mù

Thiếu sắc màu sao thấy được mùa thu
Sẽ vắng bóng con nai vàng ngơ ngác
Chiều mộng mỵ chẳng may người thất lạc
Cánh áo nào tìm kiếm giữa đám đông

Thiếu sắc màu đời sẽ hoá mênh mông
Mùa hè vui chỉ còn là đêm tối
Không biếc xanh biển có còn vời vợi
Dòng sông quê đâu màu tím lục bình

Cần thiết lắm chút vàng xanh đỏ tím
Để cho mình chia sẻ chút yêu thương
Hồn lãng bạc đừng bao giờ phong kín
Mở cửa đời đón cánh gió phong sương...

Post has attachment
Chuyện Nằm Mộng

Nam Mô A Di Ðà Phật, nay tôi xin nói chuyện Ðịa Ngục vì người thế gian ít biết về Ðịa Ngục được. Nhân vì tôi người đại ác, Diêm chúa cho người bắt tôi xuống Ðịa Ngục, hôm nay tôi đặng về đây là do một đại nguyện và nhân duyên như sau: Trở về cõi Diêm Phù này để nói cho cô bác được rõ những tội phước của tôi như thế nào, tại sao tôi phải đi Ðịa Ngục?

Tôi đi Ðịa Ngục là đền tội lỗi và nhờ lực nguyện có duyên lành để nói lại cho cô, bác biết sự quả báo, phòng tránh là việc sát sanh hại mạng không phạm tội sa Ðịa Ngục như tôi. Trước khi đi Ðịa Ngục có nguyên nhân: vì tôi là CÔ BA CHÁO GÀ ở chợ Vòng Nhỏ, một vùng chợ Mỹ Tho, danh từ này ai cũng đều biết. Tôi bán cháo gà một thời gian từ năm Ngọ cho đến cuối năm Mùi gần ngót 18 tháng. Ngày 16 tháng 11 rạng 17, tôi định sắp sửa nấu cháo gà. Trong đêm đó tôi nằm mộng thấy cắt cổ một con gà mà nó hiện làm người ta, khi đó tôi nói: "Ủa tại sao ông thành người ta, làm sao tôi nhúng nước sôi cho được?". Ông ấy đáp: "Mầy chết! Chớ nhúng nước sôi, tao là ông nội của mày đây!". 

Tôi hỏi: "Ông nói tôi không tin, ông nội tôi sao lại không giống?". Ông đáp: " Giống sao được, vì hồi còn sống, ông nội sát sanh hại mạng cũng nhiều, khi chết, con cháu lại làm heo, bò, gà, vịt để lo tống táng. Cho nên ông làm thú biết bao nhiêu kiếp mà trả chưa xong, vì thay hồn đổi xác nhiều đời làm sao còn giống được mà con biết. May nhiều đời trước có chút công tu nên được Diêm chúa cho về bảo con cháu biết. Con rán tu đừng sát sanh hại vật phải đọa Ðịa Ngục như ông quá khổ sở". 

Tôi hỏi: "Ông nói tôi cũng chưa tin, ông tên là gì?". Ông đáp : "Ông là Huỳnh Văn Vấp, cha mầy là Huỳnh Văn Thình, mầy là Huỳnh Thị Nhi, con tin chưa?". Tôi đáp: "Ông nói đúng sự thật, nhưng thấy tướng mạo tôi còn nghi". Ông bèn tiếp: "Thôi con rán tu đi rồi biết, chớ đừng nghi, ông cho con hay, con tội lỗi rất nhiều, vì sát sanh, không những gà vịt mà thôi, cho đến trùng, dế, kiến, chuột bọ, rắn rít đều có tội hết. Con nên cố gắng tu đi, để cầu siêu cho ông với". 

Ðến đây, đồng hồ ré, tôi giựt mình xem đúng 3 giờ khuya. Thường khi nấu cháo gà cũng giờ đó, và ngày đó lại nhằm ngày 17 tháng 11 vía Phật A Di Ðà. Tôi liền đem gà bán hết và không làm nghề nấu cháo gà nữa, bắt đầu ăn chay trường tụng kinh, trải 6 năm như vậy.
Photo
Add a comment...

Chúng ta có bốn mươi triệu lý do về sự thất bại nhưng không có một lời bào chữa nào . 

C.Xanbot
Add a comment...

Post has attachment
“Mồm miệng đỡ chân tay”

Có một sự thật ở công sở rằng những người thành công và được ưu ái nhất chưa chắc đã là những người có năng lực nhất. Thậm chí, đôi khi đó còn là những người không hề giỏi. Nhưng nhờ “mồm miệng đỡ chân tay”, họ vẫn dễ dàng có được những điều mà nhiều người phải bỏ nhiều công để phấn đấu.

“Nói ngọt lọt đến xương”. Bất kỳ ai cũng thNghiêngích những lời dịu dàng dễ nghe. Dù bản thân có khó tính, khắt khe và nghiêm túc đến đâu thì một lời khen ngợi vẫn có thể khiến người ta mềm lòng. Nắm được tâm lý chung này, nhiều người đã tận dụng khả năng ăn nói của mình để “thăng tiến”.

Chị Hương Giang (nhân viên kinh doanh) chia sẻ: “Vừa rồi phòng mình bổ nhiệm phó phòng mới. Ai cũng tưởng là cậu K sẽ được, vì năm rồi cậu ấy đem về cho công ty mấy hợp đồng lớn, làm việc nhiệt tình, có trách nhiệm. Vậy mà cuối cùng người lên chức lại là cậu B. Lý do cậu K bị loại là vì cái sai lầm nhỏ xíu trong một hợp đồng cũng nhỏ của cậu ấy 2 năm về trước. Còn B thì chả có năng lực gì, được một cái khéo ăn khéo nói, chứ làm việc thì chán chết. Sếp bảo khéo léo là phẩm chất của nhà lãnh đạo”.

Không đến mức được thăng chức như anh B ở công ty chị Giang, nhưng nhờ cái tài khéo mồm mà chị H ở công ty anh Quốc Minh cũng luôn tránh được “tai họa”. Anh Minh cho biết:

“Bộ phận hành chính là bộ phận làm ăn chán nhất ở công ty mình, nhầm nhọt thiếu sót linh tinh cả. Nhưng H thì không bao giờ bị trách cứ trong khi từ trưởng phòng đến phó phòng đều đã từng bị đem ra đe nẹt, thậm chí kiểm điểm. Có chuyện gì xảy ra, nếu không liên quan đến mình, việc đầu tiên H làm là đi mách sếp tườm tận sự việc, không quên thêm nếm rằng mình đã nhắc nhở mà họ không nghe. Còn nếu chuyện liên quan đến H, ngay lập tức cô ấy sụt sùi kể lể và đổ lỗi cho hoàn cảnh. Chưa nghe thấy lời đã thấy nước mắt nên sếp chẳng bao giờ… lỡ trách”.

Nói xấu sau lưng, nịnh nọt trước mặt

Đây là tình trạng phổ biến ở đa số công sở. Khó có sếp nào được lòng tất cả các nhân viên của mình mọi lúc mọi nơi. Vậy nên chuyện nói xấu sếp đã trở thành “chuyện thường ngày ở huyện”. Tuy vậy, nói xấu sau lưng, ca ngợi trước mặt lại là chuyện hoàn toàn khác.

Chuyện "con ốc sên" nơi công sở, Bạn trẻ - Cuộc sống, Cong so, bao, chuyen cong so, noi xau, dong nghiep

Chuyện nói xấu sếp đã trở thành “chuyện thường ngày ở huyện”… (Ảnh minh họa)

Anh Việt Dũng (công ty trách nhiệm hữu hạn X) chia sẻ: “Thẳng thắn mà nói thì chuyện nói xấu sau lưng sếp là chuyện bình thường. Khó ai có thể nói: ‘từ ngày đi làm tôi chưa từng mở miệng nói xấu sếp’. Nhưng đằng sau nói xấu, còn trước mặt lại tâng bốc lên tận mây xanh là chuyện tôi vô cùng ghét. Cơ quan tôi có một chị luôn là người đứng đầu, khởi xướng trào lưu nói xấu sếp. Nhưng nhác thấy sếp vừa xuất hiện là chị ta đổi giọng luôn, khen ngợi không tiếc lời. Khi thì vồn vã trực tiếp, khi thì cố tình nói cho sếp nghe được. Người như thế thực sự đáng sợ”.

Người giống như anh Dũng vừa kể ở công sở không hề thiếu. Thậm chí chị Hà Dung (công ty kinh doanh máy tính) còn cho biết ở văn phòng chị 2/3 số nhân viên đều thuộc dạng này. Chị cho biết: “Tính mình thẳng thắn thật thà nên thường thua thiệt. Chẳng hiểu sao mình chưa bao giờ cất nổi mồm nói một câu nịnh nọt sếp. Nếu sếp có cái áo, cái quần đẹp, mình có thể khen và hỏi chỗ mua vì mình thật sự cảm thấy nó đẹp. Chứ văn phòng mình thì nhan nhản những người sau lưng chê sếp ăn mặc ‘như dở hơi’, ‘vừa quê vừa xấu’ nhưng trước mặt lại tâng lên đến tận trời”.

Những “con ốc sên” dễ ngã

Ốc sên là loại động vật di chuyển rất chậm, dù cái miệng của nó có khéo đến đâu. Không chỉ thế, chỉ một lực tác động nhẹ cũng có thể khiến nó bị rơi khỏi bức tường mà nó cố công leo trèo. Ở chốn công sở cũng vậy, những người chỉ có duy nhất tài ăn nói thì có khéo đến đâu cũng chỉ leo đến một mức độ nhất định, và chỉ cần một sóng gió có thể sẽ lại đưa họ trở về điểm xuất phát.

3 lần nói xấu sau lưng sếp thì ít nhất sẽ có một lần bị sếp nghe thấy. Và như vậy thì công ăn nói khéo léo trước nay sẽ đổ xuống sông xuống bể cả. Chị Hoài Anh (nhân viên hành chính) hào hứng kể lại chuyện một nhân viên trong phòng mình bị “ngã ngựa”: “Đúng hôm Q đang bô bô nói sếp đã già, đã lỗi thời, chính sách không phù hợp, người thì xấu lại ăn mặc rườm rà thì sếp xuất hiện. Sếp hầm hầm chả nói câu gì quay ngoắt về phòng. Và sau đó, chức quản lý bộ phận tưởng như đã ở trong tầm tay Q lại được dành cho người khác. Trừ Q thì cả văn phòng ai cũng hỉ hả về chuyện này”.

Anh Tuấn Anh (trưởng phòng nhân sự tại một công ty xây dựng) cũng chia sẻ: “Nói ngọt thì ai cũng thích. Nhưng là người quản lý mình phải tỉnh táo. Lựa chọn những người không phù hợp sẽ chỉ khiến cho việc làm của chính mình bị lung lay mà thôi”
Photo
Add a comment...
Wait while more posts are being loaded