Profile cover photo
Profile photo
Vinh Nguyen Nguyen
120 followers
120 followers
About
Posts

Một mình ta cô đơn chốn góc hang!
Add a comment...

Post has attachment
cà phê bean. chiều mưa.
Photo
Add a comment...

Post has attachment
Chào sáng cuối tuần với On the road (Walter Salles đạo diễn, chuyển thể từ tiểu thuyết của Jack Kerouac).
Nhớ một thời lang thang nhầy nhụa và lưu lạc.
Nhớ biến cố sự ra đi của ba đã làm thay đổi mọi thứ.
Nhớ những người tình trên đường nhưng không hề qua đường.
Cảm giác on the road của tuổi trẻ sẽ không bao giờ lặp lại trong đời. Nó chỉ được nhắc lại như một khúc biến tấu lặng thinh trong những giấc mơ điên rồ nhất.
Giấc mơ đó chỉ đến trong những ngày đẹp trời và sảng khoái. Thật ngắn ngủi. Và hứa hẹn sẽ trở lại dài lâu. Trong cái chết, có lẽ.
Và ta hỏi bình minh của một ngày cuối tuần ở thì hiện tại: mày có màu gì?
Photo
Add a comment...

Post has attachment
em hỏi: nghệ thuật là chi?
là đui, là điếc, là câm
mà đi...
Add a comment...

Post has attachment

Post has attachment
Về một loại chó săn trong phê bình văn nghệ

Chuyện tập truyện ngắn Ở lưng chừng nhìn xuống đám đông của tôi (Nguyễn Vĩnh Nguyên, Phương Nam book & NXB Hội nhà văn, 2011) bất ngờ bị Sở Thông tin và Truyền thông TP.HCM ra công văn thu hồi trên địa bàn Sài Gòn cách đây gần 3 năm là một chuyện cũ, rất cũ. Ngay cả lúc khi sự việc đang xảy ra và gây sự quan tâm của báo chí dư luận, thì tôi vẫn khước từ bày tỏ thái độ liên quan đến chuyện luận về nội dung, chất lượng hay “giá trị nghệ thuật” của nó. Tôi vẫn nghĩ, công việc của tác giả đã xong rồi; nên dành quyền phán xét cho người đọc và giới chuyên môn. 
Từ bấy đến nay, tôi thực tình không muốn nhắc lại chuyện cũ vì tin rằng, nơi xuất bản, giới chuyên môn, báo chí công tâm đã bàn luận khá kỹ về nó; chuyện nó có mắc cái tội mà cơ quan công quyền kia nêu ra hay không, thực ra là đã quá rõ. Chuyện cơ quan công quyền kia đúng hay sai về chuyên môn trong một lệnh cấm cục bộ, thực ra, những ai quan tâm đến đời sống văn nghệ lành mạnh hẳn không quá khó để nhận biết. 
Chuyện cũ hôm qua, tưởng đã được qua. Từ bấy đến nay, tôi cũng đã ra hai đầu sách mới, đó là: Tivi, xe máy, nhạc chế, chày cối, karaoke, tăm xỉa răng và các thứ khác (do Alphabooks & NXB Lao động Xã hội, 2012) và Những đồ vật trò chuyện cùng chúng ta (NXB Trẻ, 2014). Tôi vẫn đang tiếp tục theo đuổi sự độc lập trong sáng tác. 
Nhưng thật ngạc nhiên, qua vài người bạn viết, nay tôi nhận được bài báo của tác giả Đỗ Ngọc Yên, đăng trên tờ Nhân dân cuối tuần: http://www.nhandan.com.vn/cuoituan/van-nghe/item/23844502-nhieu-loan-sach-van-chuong-tai-ban.html, trong sự xúc động được vinh dự làm đối tượng theo dõi lâu năm của tác giả một bài báo, tôi nhận thấy cần trả lời cho thật minh bạch một vài điều mình biết chắc, vì chuyện không chỉ liên quan đến cá nhân tôi, mà liên đới với nhiều phía, nhiều người khác; cũng tiện thể, bày tỏ thái độ cá nhân với một kiểu làm nghề chữ nghĩa mà theo tôi, là không đứng đắn và văn minh.
Thứ nhất, đây là một bài báo ẩu, khó chấp nhận được. Sự lười biếng, cẩu thả trong thông tin được thể hiện ngay ở việc ông Đỗ Ngọc Yên nhắc đến tên cuốn sách ba lần trong bài viết, thì đến hai lần là không chính xác. Xin nhắc lại để ông Yên rõ, tiện cho việc đính chính, tựa sách chính xác là Ở lưng chừng nhìn xuống đám đông chứ không phải “Trên lưng chừng nhìn xuống đám đông” như ông đã viết. (Ở đây, cũng cho thấy luôn sự yếu kém, thiếu nghiêm túc trong nghề của Ban biên tập tờ Nhân dân Cuối tuần!)
Thứ hai, theo như những gì tác giả bài báo “Nhiễu loạn sách văn chương tái bản” đề cập, thì cuốn “Trên lưng chừng nhìn xuống đám đông” đã nằm trong diện “nối bản, tái bản, in lậu, đổi tên sách, rồi tiếp tục cho in lại”. Đây lại là một thông tin không chính xác. Vì: nơi nắm tác quyền, đầu tư xuất bản cuốn sách Ở lưng chừng nhìn xuống đám đông là công ty Phương Nam book chưa từng tái bản cuốn sách này lần nào kể từ sau khi có công văn thu hồi sách trên địa bàn Sài Gòn của Sở Thông tin và Truyền thông TP.HCM. Còn việc cuốn sách có bị “nối bản”, “in lậu”, “đổi tên sách”, “rồi tiếp tục cho in lại”  thì cho đến nay cơ quan quản lý thị trường, tòa án ở Việt Nam chưa từng nêu được chứng cứ hay kết luận nào có liên quan nên không thể nói mò, nói bừa. Thiết nghĩ, ông Đỗ Ngọc Yên cần làm rõ luận điểm của mình để tránh sự áp đặt, vu khống, gây bất lợi về mặt pháp lý, có thể phương hại đến hoạt động kinh doanh của công ty đầu tư và nhà xuất bản đã đứng tên cấp phép cho cuốn sách nêu trên.
Thứ ba, sau khi gom rất nhiều cuốn sách (mà có lẽ nhiều trong số đó, ông chỉ mới đọc qua loa… cái bìa!) vào diện “kém giá trị, thậm chí bị dư luận xã hội cho là có vấn đề, song chúng vẫn được in đi, in lại nhiều lần dưới nhiều hình thức khác nhau như: nối bản, tái bản, in lậu, đổi tên sách, rồi tiếp tục cho in lại”, thì cây bút phê bình văn nghệ trên tờ Nhân dân Cuối tuần đã không giấu được cái giọng điệu mông muội quy chụp: “Những dạng sách nêu trên không những không bồi đắp cho tâm hồn và trí tuệ của công chúng, mà tệ hơn, chúng còn hướng người đọc đến những chuyện bậy bạ, tầm thường, cố tình khoét sâu, tô đậm những mặt tiêu cực, những góc khuất, mảng tối trong đời sống xã hội và đời sống cá nhân con người. Điều ấy, dù vô tình hay cố ý cũng đã góp phần làm băng hoại đạo đức cá nhân và xã hội, xói mòn lòng tin của công chúng vào bản chất tốt đẹp của con người.
(…)
Nói vậy để thấy, không nghi ngờ gì nữa, trách nhiệm trước hết ở đây là phía tác giả-những cây bút lợi dụng tinh thần dân chủ và cởi mở trong quá trình hội nhập của nước ta từ khi mở cửa nền kinh tế (1986), để du nhập những thứ cặn bã của văn hóa nước ngoài qua mạng internet và các trang mạng xã hội. Cùng đó là các nhà xuất bản, công ty sách tư nhân hay những đầu nậu sách luôn tìm mọi cách lợi dụng các khe hở trong công tác quản lý để chạy theo lợi nhuận kinh tế. Nhiều cuốn sách đã bị cơ quan chức năng thổi còi, thậm chí thu hồi, cấm phát hành vẫn được in đi, in lại nhiều lần dưới các hình thức khác nhau”
Những điều trên liên quan tới quan điểm về văn nghệ, tôi chỉ dẫn lại như một cách nhấn mạnh để mỗi người đọc văn minh có thể tự luận xét, miễn bàn thêm ở đây, tốn chữ.
Thứ tư, có một ý trong bài viết mà cá nhân tôi rất quan tâm, với tinh thần thượng tôn pháp luật của một công dân được tác giả Đỗ Ngọc Yên “khai sáng” cho: “Có thể khẳng định chắc chắn rằng, không một đơn vị, cá nhân làm sách nào lại không vui vẻ nộp dăm ba triệu đồng tiền phạt hành chính, bởi khoản tiền nộp phạt như vậy chẳng thấm tháp vào đâu so với lợi nhuận mà hàng ngàn cuốn sách ấy mang lại. Theo pháp luật hiện hành, những trường hợp cố tình vi phạm pháp luật về lĩnh vực xuất bản nhiều lần như vậy phải bị khởi tố, nhưng đáng tiếc là cho đến nay chưa hề có một vụ án dân sự nào về lĩnh vực này”.
Người viết ra được những dòng trên, hẳn cũng biết những cái sai trong bài báo (từ tên tác phẩm, chi tiết thiếu thẩm định chính xác trong thông tin liên quan đến việc việc tái bản, nối bản sách) đều là những thứ, mà chiểu theo luật báo chí, tờ báo và tác giả cần phải có trách nhiệm tương thuộc, đính chính rõ ràng để tránh sự ngộ nhận cho độc giả. 
Khởi tố “những trường hợp cố tình vi phạm pháp luật” là một ý tưởng hay, nhưng nếu không tự chứng minh cụ thể được điều đó, thì trước hết, theo tôi, nên áp dụng khởi tố đối với những kẻ lạm quyền, sử dụng ngòi bút, danh nghĩa phê bình, phương tiện báo chí để đi chụp mũ, vu khống người khác một cách hùng hổ công khai.
Cuối cùng, đây mới là phần chính bày tỏ thái độ của tôi, nói một lần cho xong chuyện. Theo Wikipedia thì có ba loại chó săn cơ bổn:
1/ Chó săn đuổi hay còn gọi là chó săn rượt là những con chó săn mà chủ yếu săn bắt bằng tốc độ và tầm nhìn thay vì bởi đánh hơi và kiên nhẫn theo dấu như những con chó săn đánh hơi. Thông thường những con chó săn này thường đi theo bầy và hay phối hợp tấn công con mồi.
2/ Chó đánh hơi là loại chó săn mà chủ yếu săn bằng mùi hương chứ không phải là tầm nhìn, chúng không chạy nhanh. Các giống chó này thường được coi là có mũi nhạy cảm nhất trong số các loài họ chó. Hầu hết chúng có ngoại hình dài, tai rủ giúp thu thập mùi hương từ không khí, đặc biệt là chúng có lỗ mũi lớn và ẩm ướt để xử lý mùi hương tốt hơn.
3/ Chó săn chim hay chó định vị là loại chó hỗ trợ trong việc tìm kiếm của thợ săn trong một trò săn bắn và thường là các loài chim, chúng dùng để làm chó tha mồi và chó chỉ điểm tìm ra vị trí con mồi khi bị thợ săn bắn hạ.
Đọc bài viết của ông Đỗ Ngọc Yên, tôi đã nghĩ, Wikipedia nên sớm cập nhật thêm một loại chó săn mới. Loại này vừa chỉ điểm, vừa ăn sẵn, vừa nhớ mùi lâu, vừa hung hăng, vừa theo bầy, và dĩ nhiên, là vừa trung thành, vừa hăng hái đến kệch cỡm – chó săn trong phê bình văn nghệ. 
Những người lạc quan chủ nghĩa nói với nhau rằng, loài chó săn này đã tuyệt chủng trên thế giới. Và có thể cũng sắp tuyệt chủng ở Việt Nam. Kinh nghiệm của tôi là sống ba năm thì mới may mắn gặp được một hai con.
Nguyễn Vĩnh Nguyên
Sài Gòn, 25.7.2014
Add a comment...

Post has attachment
Để nói rằng: Tờ báo là tờ giấy...

1.
Báo chí, chỉ là những tờ giấy. 
Đích thị, chúng là những tờ giấy, dù đứng dưới bất kỳ một măng-sét nào. 
Điều tôi viết lên những tờ giấy, thì hẳn, quan trọng hơn tờ giấy. 
Và điều mà tôi không buồn viết lên tờ giấy thì còn quan trọng hơn cả những gì đã viết lên tờ giấy.
Vậy, tôi viết. 
Và không viết.

2.
Cái Vô Hình đó đã biến tất cả chúng ta trở thành nạn nhân. Tệ hại hơn, là những nạn nhân man dã với cuộc sống và chính mình.
Trong khi chúng ta tự đày đọa bản thân và ra sức gây tổn thương cho đời sống, chà đạp lên sự thật, thì nó, những kẻ tạo ra cái Vô Hình đang nhe nanh cười hềnh hệch từ trên cao.
Chúng ta nghe tiếng cười ngạo mạn đó suốt cuộc đời làm một nhà báo. Chúng ta đánh đấm vào không khí và tự làm thất thoát năng lượng bản thân. Chúng ta gào thét, trào máu bi phẫn. Và tiếp tục khoác lên một bộ dạng bề ngoại vờ vịt thỏa hiệp.
Nhưng có những người làm báo suốt một đời, đạt được danh vọng lẫy lừng, ngồi ở những vị trí cao nhất, vẫn không xác định được tiêu điểm của cái gọi là Vô Hình. Lạ lùng hơn, trong đầu những kẻ ấy chưa bao giờ có ý nghĩ bất hòa với cái Vô Hình.

3.
Báo giấy chính thống ở vào lúc này đã đánh mất rất nhiều thứ. 
Điều cốt lõi tệ hại nhất mà nó làm được, đó là công khai đứng về phe chống lại những mục tiêu muôn thuở của báo chí. Có nghĩa là nó tự thúc đẩy chu trình tái chế giấy diễn ra nhanh hơn. 
Tự sát như không có gì để mất.

4.
Có quá nhiều người khỏe mạnh đã chạy nhanh qua quả đồi bên kia để đưa một bản tin. Đường truyền internet, mạng thông tin di động đã chiến thắng mọi cặp đùi tốc độ nhất.
Vậy thì trong lúc này, nếu là một người đọc, bạn cần đến điều gì?
Sau bữa cơm chiều hay trên bàn cà phê, bạn lật một tờ báo và chờ ở đó những dòng chữ được in bằng cân não Trí Thức cao nhất. Những dòng chữ kéo bạn ra khỏi các bản tin cơ bắp hay máy móc để sáng sủa hơn về một sự việc nào đó.
Chưa bao giờ bạn cần đến một sự chậm rãi, một độ lùi trước những cánh rừng thông tin sốt dẻo lao xao, bất chấp sự chính xác như lúc này.

5.
Anh ấy đã viết một cuốn sách chưa từng có trong các giáo trình dạy báo chí. Từ kinh nghiệm làm tòa soạn rất nhiều năm của mình.
Anh ấy đã tạo ra diện mạo một số tờ báo lớn trong làng báo. Từ thiên khiếu báo chí của mình.
Anh ấy chỉ kết hôn một lần. Từ sự nghiêm túc và chung thủy trong tình yêu của mình.
Nhưng, “Hãy nhìn vào tôi – anh ấy nói với các học trò trường báo chí – và hãy gợi ý cho tôi biết tôi phải làm gì với phần đời còn lại của mình?”

6.
a) Ông nhất định từ chối cuộc trả lời phỏng vấn tay nhà báo tên tuổi đến từ một tờ báo uy tín. “Lý do rất tế nhị, hắn, gã nhà báo đó chẳng bao giờ chịu nhìn thẳng vào mắt tôi khi trò chuyện”, ông nói.
b) Anh bị một gã ngông cuồng từ chối trả lời phỏng vấn. Một cú sốc đối với cây bút gạo cội. Không sao, sự thật nằm ở chỗ hắn ta đã từ chối cuộc phỏng vấn. Và đây sẽ là chi tiết cho bài báo hôm sau.
c) Tôi là một độc giả. Làm sao tôi biết chắc rằng anh nhà báo không bị lé và ông nhân vật VIP kia thì đang thao túng mảy may nào sự thật.

7.
“Tôi đã chán ngấy mấy bài báo đả kích. Chẳng có gì khiến người ta mệt mỏi hơn những kẻ viết thời luận được trả lương chỉ để càu nhàu, những kẻ noi gương anh thợ mỏ Xô Viết Stakhanov về khoản nghiến răng ken két. Các tạp chí đầy rẫy những nhà báo viết gì hưởng nấy ít nhiều có danh tiếng, những kẻ sẵn sàng nổi cơn thịnh nộ theo đơn đặt hàng. Có thể thấy ảnh họ ở góc trái phía trên trang báo. Họ nhíu mày hòng nhấn mạnh vẻ tức tối của mình. Họ đưa ra ý kiến cá nhân về mọi thứ, dưới góc nhìn độc đáo vờ vịt (mà trên thực tế là sao chép lại của các đồng nghiệp); họ khua môi múa mép ồn ào, ái ái ái, ta sẽ thấy những gì ta phải thấy”
Frédéric Beigbeder viết trong cuốn Kẻ ích kỷ lãng mạn. Cách đó 8 trang, ngay trên tay cánh bìa 1 của cuốn sách, ở phần tiểu sử tác giả, nhà xuất bản ghi: “Frédéric Beigbeder là người đa tài; ông làm quảng cáo, nhà văn, phê bình văn học, làm chương trình thời luận...”
Làm chương trình thời luận thì đã rõ. 
Nhưng các “nhà” còn lại, có thể lắm, chỉ là thú khuây khỏa giữa những lúc càu nhàu ngắn hạn. 
Nhiều người chỉ viết tuyền một loại thời luận ngợi ca trên những tờ báo chẳng ai buồn đọc thì liệu có rút ra được kinh nghiệm nào không trước tiểu sử của cây bút người Pháp Frédéric Beigbeder!?
Đôi khi kinh nghiệm chỉ là: nên biết cách tự khuây khỏa để bớt sống vô bổ.

8.
Đó là một nhà báo có ảnh hưởng từ khi xác định vị thế bên lề. Mỗi dòng status của ông ấy bình phẩm về một sự kiện nóng hổi nào đó có đến hàng nghìn lượt “like”. 
Từ lâu, ông ấy trở thành một người viết status chuyên nghiệp. 
Rất nhiều gái đẹp tìm cách liên lạc và chủ động mời ông ấy đi ăn tối để bày tỏ sự ngưỡng mộ.
Là một người từng làm thơ tán gái thời trung học, tôi xin bày tỏ lòng kính cẩn ngưỡng mộ và chính thức ganh tị với ông ấy.

9.
Sếp nói: 
- Tôi không muốn có những bản thảo đặt tôi vào tình thế phải cân nhắc suy nghĩ về sự an nguy của tờ báo khi đăng chúng. Hiểu chưa?
Lính mới nói: 
- Từ ngày mai tôi sẽ nghỉ việc. 
Lính 10 năm nói:
- Từ ngày mai, tôi sẽ không giữ mục bình luận nữa. 
Lính 30 năm nói:
- Từ ngày mai tôi sẽ rút kinh nghiệm. 
Lính 40 năm thì không nói gì. 
Ông ta sẽ cập nhật chi tiết này vào cuốn hồi ký bốn mươi năm làm báo đang viết dở. 
Vài hôm nữa là nhận được sổ hưu thôi mà. 

10.
Trong một xã hội quá nhiều vấn đề cho báo chí như thế này, nhất thiết, cần phải có lễ tôn vinh công trạng những người làm ra sản phẩm là những tờ báo dở.
Bởi cho cùng, họ đã làm được một điều hết sức khó làm. 

11.
Để nói tới nhiều nhà báo viết điểm sách trên nhiều tờ báo hôm nay, thì nên đọc qua các thông cáo báo chí giới thiệu sách mới từ những nhà xuất bản và bìa bốn những cuốn sách mà họ giới thiệu. Kiến văn, đời sống tâm hồn của họ đa phần nằm ở đó. 
Và dĩ nhiên, một chỗ nữa, không kém quan trọng: các cuộc họp báo ra mắt sách, giao lưu tác giả có phong bao lót đường.

12.
Từ lâu, các ký sự đường xa trên báo và truyền hình của chúng ta rất nghèo chi tiết và câu chuyện. Hầu hết chi tiết và câu chuyện là mô tả sự cực khổ trầy trật dấn thân của tác giả. Cũng may cho bạn đọc khi ông ký giả không bị một vết trầy xước nào trên hành trình thực hiện sứ mệnh. 

13.
Khi dùng giấy báo lót nồi, dọn cơm hay kể cả gói cứt cho con, tôi thường gặp cái tên của mình với những bài viết tâm đắc, những bài viết mà tôi đã rất chật vật để bảo vệ để chúng được xuất hiện một cách trọn vẹn trên mặt báo. Ban đầu, là một chút cảm giác dày vò. Và sau, tôi cố lờ đi. Lâu dần, tôi chẳng thấy có chút cảm xúc nào tương tự về những chuyện như thế.
Nhưng tôi biết, có những đồng nghiệp lại làm điều ngược lại: họ viết bài, đăng bài, chờ ngày báo ra, mua báo sớm, tỉ mỉ tỉa tót, cắt lại bài báo, ghi chú trên lề và cho vào một album đặt trang trọng trên bàn làm việc. Số lượng album ngày càng cao, chất ngất. 
Cứ như thế. Ngày này qua tháng khác. Căn phòng làm việc của họ đặc quánh bởi màu bìa bọc da đen, da nâu, da đỏ của những cuốn album khổ lớn. Như một nghĩa trang được xây theo nhiều tầng, nhiều màu, ngay ngắn. Nghĩa trang của những bài báo.
Tôi thèm cảm giác được ngồi viết những bài báo mới trong một nghĩa trang như thế.
Nhưng, muộn rồi, ở thời kỳ sơ sinh, tình trạng tiêu hóa của thằng nhóc nhà tôi có vấn đề. Số lượt tướt trong một ngày có hơi cao và phải huy động hết các loại giấy báo trong nhà cho một việc duy nhất.
Toàn là những bài báo lớn. 
Toàn là thứ cứt sệt và lỏng.

14.
Ông ta dành cả cuộc đời để làm việc, tránh xa những cuộc đàng đúm. Đó là lời giải thích hợp lý nhất cho một sự nghiệp đồ sộ tác phẩm và di cảo.
Và đó cũng là lý do ông bị tẩy chay khỏi những cuộc chơi, bị chỉ trích và vu oan.
Nhưng khi hay tin ông qua đời, trên các mặt báo, những người tự nhận là đệ tử và bạn bè thân thiết của ông xuất hiện nhiều vô kể cùng những giai thoại trên cả mức hấp dẫn.
Trước chiếc hòm gỗ, là một xấp báo in những bài viết đầy tiếc thương được những kẻ lạ mặt tự tin mang đến. Vấn đề là tang gia sẽ thêm phần bối rối. Họ làm gì có thời giờ đọc chúng. Càng không biết phải làm gì với chúng sau mấy ngày tang chế.
Còn những người viết báo, họ không chỉ gây khó xử cho người chết.

15.
Tôi là nhà báo. Tôi có quyền thông tin. Anh nói.
Tôi là nhà báo. Tôi có quyền thông tin. Cô nói.
Tôi là nhà báo. Tôi có quyền thông tin. Ông ấy nói.
Hình như người khách ồn ào ngồi bàn kế bên là một bọn nhà báo. Tôi nói.
OK - bà xã tôi nói - thì có ai bịt mồm họ thông tin với nhau về vấn đề quyền được thông tin tại chỗ, trên bàn cà phê đâu.

(Trích đoạn trong bài Để nói rằng tờ báo là tờ giấy - Những đồ vật trò chuyện cùng chúng ta - NXB Trẻ, 2014 - http://nxbtre.com.vn/nhung-do-vat-tro-chuyen-cung-chung-ta.12876.3947.-1.128.aspx)
Add a comment...

Post has attachment
Add a comment...

Một cuộc tình nhỏ  bé
Trên đôi môi hồng đào
Đường đời xa lắm nhé
Em không nhớ tôi sao?
...
http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/moi-hong-dao-trinh-cong-son-thuy-duong.5StlLif_uD.html
Add a comment...

Post has attachment
Italo Calvino, J.L. Borges giá 5000 đồng.
Add a comment...
Wait while more posts are being loaded