Profile cover photo
Profile photo
Hung Do
12,778 followers
12,778 followers
About
Hung Do's posts

Post has shared content
Public
Liệu có phải ?
Nỗi đau lớn nhất của một người phụ nữ là phải rời xa người mình yêu thương.
Và...
Hạnh phúc lớn nhất của người phụ nữ là có một người để yêu thương và sống hạnh phúc với nhau mỗi ngày.

Vậy thì... Hạnh phúc và nỗi đau lớn nhất của người đàn ông là gì ?

Có bạn nào cùng quan tâm chủ đề này hãy dành ít phút đọc chuyện nhé :

Buổi tối, với khuôn mặt mệt mỏi đột nhiên anh trìu mến ghé sát vợ hỏi: “Nỗi đau lớn nhất của một người phụ nữ là gì?” “Là phải rời xa người mình yêu thương” Anh trầm ngâm một lát, rồi hỏi: “Vậy hạnh phúc lớn nhất của người phụ nữ là gì?” “Là có một người để yêu thương và sống hạnh phúc với nhau mỗi ngày”. Trong đêm tối nước mắt người đàn ông âm thầm chảy.

Sau khi lặng lẽ lau nước mắt, anh khẽ hỏi: “Em có biết hạnh phúc và nỗi đau lớn nhất của một người đàn ông là gì không?” Vợ anh lắc đầu.

Anh chậm rãi nói : Ngoài cha mẹ, hạnh phúc lớn nhất của người đàn ông là có thể cho người mình yêu một cuộc đời hạnh phúc, còn nỗi đau lớn nhất là không thể bên cạnh người mình yêu thương. Cô ngây người nhìn chằm chằm người đàn ông bên cạnh mà cô không thể rời xa.

Ngày hôm sau, anh hôn tạm biệt vợ và nói rằng anh sẽ ra nước ngoài một thời gian, và nhất quyết không cho vợ ra tiễn anh.

Một tháng sau, anh trở về, nhưng anh lại dẫn về một người phụ nữ xinh đẹp. Vợ anh lưỡng lự hỏi : "Đây là đồng nghiệp của anh". Người đàn ông nhìn đôi mắt hoang mang của vợ nói: “Không, người yêu của tôi”. Cô đột nhiên mặt biến sắc, đôi mi đầy nước mắt.

Anh chua xót trong lòng, muốn nói không phải, không phải, nhưng lại kiềm chế. Chỉ lạnh lùng nói, chúng ta ly hôn nhé. Vợ anh đơ người, cứ tưởng mình đang nghe nhầm. Anh lại nói: “Chúng ta ly hôn đi!” Rồi chỉ vào người phụ nữ xinh đẹp vừa đưa về, nói: “Cô ấy mới là người tôi cần tìm.”

Người phụ nữ xinh đẹp đột nhiên quay đi. Vợ anh bất chấp những gì xảy ra trước mắt hỏi: “Anh nói sẽ suốt đời yêu thương em!”

Cuối cùng…… vợ anh vẫn đi thu nhặt quần áo và rời khỏi nhà. Trước khi đi cô đưa cho anh một lọ thuốc dạ dày rồi nói: “Anh nhớ uống nó hàng ngày là tốt rồi”. Anh giả vờ bình tĩnh, hơi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm lên trần nhà. Cô khóc: “Chưa được bao lâu, tại sao anh lại trở thành như vậy, trở nên quá xa lạ?”

Vừa dứt câu, cô quay người đi thẳng, anh tự bịt miệng mình, cố gắng hạ thấp giọng, nước mắt lăn xuống. Người phụ nữ xinh đẹp đưa cho anh một chiếc khăn, nói: “Hãy đuổi theo và nói với cô ấy sự thật” nhưng anh lắc đầu.

Ba tháng sau, cả hai kí đơn ly hôn, anh lập tức biến mất trước mặt cô.

Thực tế lúc này, bệnh ung thư dạ dày của anh đã nghiêm trọng bất thường, hàng ngày dựa vào thuốc để duy trì. Mỗi khi cơn đau đến lại làm anh vật vã không muốn sống. Người phụ nữ đẹp kia chính là bác sĩ điều trị bệnh cho anh. Bác sĩ hỏi anh, đây lạ loại khổ gì vậy, giấu vợ để ở đây một mình chịu đựng đau đớn cả về tinh thần và thể xác. Người đàn ông nói: “Thay vì bán tất cả tài sản của mình trong vô vọng để cứu mạng sống của tôi, thì thà để cô ấy sớm cắt đứt duyên phận với tôi và sống tiếp cuộc đời còn lại một cách yên bình, hãy để tôi lặng lẽ ra đi tại nơi này”.

Anh cuộn tròn trên giường, rên rỉ vì đau đớn, khóc lóc gọi tên vợ mỗi ngày. Cô bác sĩ xinh đẹp hỏi anh có tâm nguyện gì không, anh nói rằng muốn gặp vợ một lần cuối. Nữ bác sĩ cho người đi tìm vợ anh, nhưng cô đã rời khỏi thành phố, và không ai biết cô đi đâu.

Mười năm sau, cô đã lập gia đình mới, hai người cũng đã có một em bé đáng yêu. Cô đã tận dụng cơ hội đi công tác để đi thăm lại thành phố yêu và hận năm xưa. Lần này cô muốn tìm hiểu tại sao chồng mình trong vòng một tháng lại thay lòng đổi dạ tàn nhẫn với cô như vậy. Cô đã tự hỏi mình câu hỏi đó suốt bao nhiêu năm. Theo lời kể của hàng xóm, cuối cùng cô cũng tìm thấy người bác sĩ tuy không còn đẹp như xưa nhưng vẫn rất đoan trang. Nữ bác sĩ đến trước mặt cô không nói gì, rồi đưa cô đến một nghĩa trang lạnh lẽo và chỉ vào một tấm bia mộ: “Anh ấy ở đây đã mười năm rồi.”

Nữ bác sĩ nói với cô: “Tôi chỉ là một bác sĩ bình thường, chịu trách nhiệm điều trị bệnh cho chồng chị. Anh ấy đã nhận được giấy nhập viện khi biết căn bệnh của anh là không thể chữa khỏi. Nhưng anh ấy không muốn vì bệnh tình của anh mà liên lụy đến chị, không muốn chị phải khổ, và ảnh hưởng đến cuộc sống tương lai sau này của chị. Vì thế anh đã cầu xin tôi đến nhà và làm “người thứ ba” trước mặt chị.” Nghe xong những lời đó cô nhìn vào bia mộ, nước mắt rơi xuống như mưa. Bây giờ cô mới nhận ra tại sao anh lại nói: “Hạnh phúc lớn nhất của người đàn ông là có thể cho người mình yêu một cuộc đời hạnh phúc, còn nỗi đau lớn nhất là không thể bên cạnh người mình yêu thương.”

〰➰〰
👨‍❤️‍👨 Câu chuyện với nhiều tình tiết hư cấu, cố ý truyền tải đến thông điệp: "Hãy luôn trân trọng những người thân yêu bên cạnh bạn" 💏

💠 Hãy trân trọng những người chủ động gọi và nhắn tin cho bạn, vì không ai ăn no rồi lại rảnh rỗi đi nhắn tin cho một người mà bản thân không quan tâm.

💠 Hãy trân trọng những người luôn ở bên bạn khi bạn buồn.

💠 Hãy trân trọng những người đặc biệt dành cho bạn, vì họ muốn bạn nhớ đến họ nhiều hơn một chút.

💠 Hãy trân trọng những người thường nói đùa với bạn, vì trong lòng người đó bạn đã có một vị trí nhất định.

💠 Hãy trân trọng những người cả ngày luôn nhắc đến bạn, nếu người này và bạn có quan hệ không tốt thì nhất định người ta sẽ không nhắc đến bạn.

💠 Hãy trân trọng người đầu tiên phát hiện ra tâm trạng bạn không tốt, và cũng là người cuối cùng phát hiện ra tâm trạng bạn đang rất tốt.

💠 Hãy trân trọng người luôn đến làm phiền bạn, đặc biệt là người mà khi bạn rỗi thì không tìm bạn, đợi bạn bận rộn không có thời gian tiếp chuyện thì lại đến. Tóm lại là người khi nhớ thì ở tận chân trời, khi thấy phiền thì lại ở bên cạnh.

💠 Hãy trân trọng người chỉ cần có thể giúp thì nhất định giúp bạn.

💠 Hãy trân trọng người bênh vực bạn, vì không phải ai cũng sẵn sàng bảo vệ bạn.

💠 Hãy trân trọng người ngốc nghếch bên bạn… bởi vì chắc chắn người đó sẽ bên bạn cho đến cuối cùng.

VÌ RẰNG :

🍚 Có bao nhiêu lương thực, cũng ăn ba bữa một ngày;

💰 Có bao nhiêu tiền bạc, cũng chỉ sống có mấy chục năm;

🏠 Có nhà cao cửa rộng, cũng chỉ là ngủ trong một căn phòng;

🚗 Có xe đẹp xe to, cũng vẫn phải lo lắng mỗi ngày;

🕴 Là cao quan hay dân thường, hàng ngày vẫn phải đi làm ;

🍲 Có sơn hào hải vị, cũng chỉ là ăn cho no bụng.

🌪 Vinh hoa phú quý, cũng thoảng qua như mây khói.

〰➰〰
💸 Tiền nhiều tiền ít, đủ ăn là được.

🙋 Người đẹp người xấu, thuận mắt là được.

💆🏻 Người già người trẻ, có sức khỏe là được.

👪 Nhà giàu nhà nghèo, hòa thuận là được.

🗣 Chồng về nhà muộn, cứ về là được.

🙍🏼 Vợ hay cằn nhằn, biết chăm sóc gia đình là được.

👬 Trẻ em từ nhỏ, cần dạy dỗ tốt.

🕵 Tiến sĩ cũng được, bán rau cũng được.

👼 Sau này lớn lên, tốt tính là được.

🏚 Nhà to nhà nhỏ, sống được là được.

🎽 Không cần thương hiệu, mặc được là được.

🚲 Hai bánh bốn bánh, có thể lái là được.

👨🏽 Ông chủ không tốt, có thể nhẫn là được.

CŨNG BỞI...

✔️ Tất cả phiền muội, có thể giải là được.

✔️ Ôm giữ chấp trước, không bằng đặt xuống.

✔️ Cuộc sống con người, bình an mới tốt.

✔️ Không phải có tiền nhất định là tốt.

✔️ Tâm tốt hành thiện, vận mệnh sẽ biến đổi tốt.

#Langthangcópnhặt #PicchômKu +Viet Tran​​​

P/s : bài viết sưu tầm mà em thấy tâm đắc... Xin được cáo lỗi với cả nhà, em không trả lời các cmt nha.


Photo

ĐẤT NƯỚC MÌNHNGỘQUÁPHẢIKHÔNGANH ?

Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…

Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…

Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…

TRẦN THỊ LAM

Post has shared content
357. Khóc Cùng Bác Kính Yêu...!
---*---
Bác đâu rồi...sao chẳng ghé Miền Trung.
Để lắng nghe về một vùng Biển bạc.
Đêm hôm qua con lại mơ về Bác.
Khóc với Người chuyện tàn ác thế gian.

Bác đâu rồi...khi vọng tiếng lầm than.
Giặc ngoại xâm đang tràn sang Đất Nước.
Chúng hung hăng chiếm biển trời ngang ngược.
Con sợ rằng Tổ Quốc sẽ lâm nguy.

Bác đâu rồi...khi biển chết dần đi.
Vũng Áng nay đâu còn gì tươi đẹp.
Họ đang tâm đổi một nhà máy thép.
Hủy môi trường. cá tép, với người dân.

Quan mở mồm phát biểu thối như phân.
Họ chỉ quan tâm đến hầu bao căng đét.
Phát biểu ngu mà không hề hổ thẹn.
Chỉ giỏi bào mòn vơ vét của công

Họ quên lời tuyên thệ với Non Sông.
Mù quáng ăn những đồng tiền dơ bẩn.
Báo đài đăng sự thật thì ngăn cấm.
Mặc dân nghèo kề cận nghiệp trắng tay.

Con cũng mừng khi đất nước đổi thay.
Đang vươn tới sau từng ngày Bác ạ.
Nhưng đêm qua tiếng kêu từ biển cả.
Sóng gọi về đau xót quá Bác ơi.

Việt Nam mình có Biển chẳng được bơi.
Họ phát ngôn những lời nghe chán ngắc.
Cái nguyên nhân làm cá tôm chết sặc.
Tại thủy chiều chứ chưa chắc là sao.?

Bác chỉ dùm xem công lý ở đâu.?
Mà không đưa kẻ cầm đầu ra xử.
Con sợ nay mai khi Long Vương giận giữ.
Dân lại oằn mình chống lũ với thiên tai.

Họ lạm quyền dân đúng trở thành sai.
Thời buổi nay chỉ có tài chưa đủ.
Bác biết không phải ô dù to bự.
Hoặc lắm tiền quỷ xứ cũng thành quan.

Mấy năm rày ngoại quốc đến Việt Nam.
Dự dán Tây Nguyên họ xin làm Bô Xít.
Cá nhân con thấy tương lai mù mịt.
Quả bom bùn lơ lửng tít trên cao.

Ấy lại còn cái đường sắt trên cao.
Tăng vốn đầu tư nhưng khi nào hiệu quả.
Những hoài nghi khi chọn thầu vội vã.
Một công trình lẫm lạ sẽ về đâu.?

Bác ơi Bác con muốn hỏi một câu.
Có nhiều nơi dân Tầu đang thống trị.
Cấp phép cho thuê đất nhà ai đã ký.
Hậu quả khôn lường con nghĩ thấy hoang mang.

Con nhớ Người con lại nhớ Miền Nam.
Nhớ gần đây những việc làm sai trái.
Dân biết đấy nhưng động vào là dại.
Bởi họ nghèo không cãi lại thì tiêu.

Xót xa nhiều con lại nhớ Bác yêu.
Biết nói sao đây những điều con trông thấy.
Nên hôm nay con khóc cùng Bác vậy.
Nước mắt vô tình đã chạm phải hồn thơ.

Quan bây giờ đã nghoảnh mặt làm ngơ.
Con chẳng biết bao giờ dân hết khổ.
Bác linh thiêng trên trời xin phù hộ.
Cho con cháu Người trăm họ mãi bình an.
----------------------
Written by: Kevin Phùng

29-04-2016
Photo
Photo
01/05/2016
2 Photos - View album

Post has shared content
Tình nguyện viên Mỹ hét lớn “Bỏ xuống!” khi thấy các tình nguyện viên chúng tôi định trao quà cứu trợ cho một đứa trẻ.
Mọi người trên chuyến xe cứu trợ không khỏi xúc động khi nhìn thấy một cậu bé da đen sạm gầy trơ xương, quần áo tả tơi đuổi theo chiếc xe tải to lớn chở đầy quà cứu trợ.
Ngay lập tức, nhóm tình nguyện viên chúng tôi quay vào xe lấy quà cứu trợ trao cho cậu bé.
“Anh định làm gì vậy? Bỏ xuống!” tình nguyện viên người Mỹ quát lớn.
Chúng tôi không khỏi bất ngờ trước hành động kì quặc của chàng trai người Mỹ. “Chúng ta đến đây để giúp mọi người kia mà?” Họ nghĩ thầm.
“Chào em, tụi anh đã đi rất xa để đến đây. Trên xe có rất nhiều thứ, em có thể giúp anh chuyển chúng xuống không? Tụi anh sẽ trả công cho em”. Tình nguyện viên người Mỹ hỏi cậu bé.
Trong khi đứa trẻ còn đang lưỡng lự, thì các cậu bé khác đã chạy tới trước chiếc xe. Tình nguyện viên người Mỹ cũng đề nghị giống như vậy với chúng.
Một đứa trong nhóm xung phong khuân thùng bánh bích quy xuống xe.
“Rất cám ơn em đã giúp anh, đây là phần thưởng cho em – một thùng bánh bích quy và một cái chăn bông được trao cho cậu bé – Không còn ai sẵn lòng giúp đỡ bọn anh nữa sao?“
Những đứa trẻ lập tức trèo lên xe và trong tích tắc hàng hóa đã nằm ngay ngắn dưới mặt đất. Các tình nguyện viên nhanh chóng trao cho mỗi em một phần quà cứu trợ.
Một đứa trẻ đến muộn vô cùng thất vọng khi nhìn thấy cái thùng xe tải trống rỗng. Em không biết mình phải làm gì để được nhận quà.
“Hãy nhìn xem, mọi người đang rất mệt mỏi. Thật tuyệt vời nếu em có thể tặng mọi người một bài hát.” Tình nguyện viên người Mỹ gợi ý.
“Cám ơn em, bài hát thật tuyệt!” Chàng trai vừa nói vừa trao cho cậu bé một phần quà.
Trước các hành động của tình nguyện viên Mỹ, nhóm chúng tôi không khỏi trầm tư, suy nghĩ…
Đêm đó, các tình nguyện viên đã có dịp trò chuyện cùng nhau. Anh bạn người Mỹ nói:
“Thật xin lỗi vì thái độ của tôi ban sáng, tôi không nên lớn tiếng như thế. Nhưng bạn biết không; nghèo không phải là cái tội, nhưng nếu những đứa trẻ ấy nhận được sự giúp đỡ của mọi người một cách quá dễ dàng, rất có thể chúng sẽ hình thành lối nghĩ: dùng sự nghèo đói của mình để mưu sinh, chứ không cố gắng phấn đấu để vươn lên. Lúc ấy, chúng sẽ càng nghèo khổ hơn. Đó không phải là lỗi do chúng ta gây ra hay sao?”
Có thể nói hôm đó là một ngày dài đầy trải nghiệm.
Dường như những đứa trẻ đã quen với việc được mọi người giúp đỡ bằng cách phân phát thức ăn, nhu cầu yếu phẩm hay tiền bạc mỗi khi đến đây. Cho nên chúng ngang nhiên đứng trên đường chờ những chuyến xe thiện nguyện đến phát quà.
Làm việc thiện không khó nhưng cũng không đơn giản, cần có lý trí không nên vì hành động của mình mà gây ảnh hưởng xấu cho thế hệ tương lai.
Photo

Post has attachment

Post has attachment
Trách ai đó vô tình, cho tình mình dang dở
Nhuộm một màu thương nhớ, cả một trời nhớ thương

Photo
Wait while more posts are being loaded