Profile

Cover photo
Gia Khanh Ta Song
16,223 views
AboutPostsPhotosVideos

Stream

Gia Khanh Ta Song

Shared publicly  - 
 
feeling bored
1
Add a comment...

Gia Khanh Ta Song

Shared publicly  - 
 
Cuộc chiến đã đi xa, nhưng thương tích chiến tranh còn đến bao giờ nữa? Mời quí vị đọc và cùng chia sẻ nhé:
Số phận nghiệt ngã của hai người phụ nữ chung chồng
Hai bà ở huyện Quốc Oai, cùng sinh năm 1946, chung một chồng và giờ họ cùng gánh chung một gánh nặng nuôi nấng 5 người con, trong số đó có 2 người tật nguyền. 
Mấy ngày trời đổ cơn mưa rào lớn, hai người phụ nữ quanh ra quẩn vào căn nhà ngói lụp xụp chốc chốc lại thở dài đánh thượt: “Mưa gió thế này thì nát hết rau, ngập hết lúa rồi lấy gì mà ăn”.
Họ cùng bận chiếc áo hoa nhàu nhĩ vá chằng vá đụp, cái quần nái đen xắn tới bẹn. Khuôn mặt già nua, mái tóc bạc phơ, chân tay nhăn nheo, đầy vết chai sạn, hai người phụ nữ nom già hơn cả chục năm so với cái tuổi 60.

Căn bệnh vôi hóa xương hông, gai đốt cột sống khiến bà Bích già khọm như bà lão 80 - Ảnh: Zing
Một bà tên Trương Thị Bích, một bà tên Dương Thị Duệ cùng ở huyện Quốc Oai, cùng sinh năm 1946, chung một chồng và giờ cả hai người gánh chung một gánh nặng nuôi nấng 5 đứa con cả tật nguyền lẫn lành lặn. Câu chuyện đời của hai người phụ nữ bạc mệnh nhưng giàu lòng vị tha, đức hy sinh khiến không ít người xúc động…
Gửi con hỏi vợ cho chồng…
Bà Bích sinh ra trong một gia đình nghèo, có 9 anh em tại xã Hòa Thạch, Quốc Oai. Năm 20 tuổi bà gật đầu đồng ý lấy anh bộ đội Nguyễn Văn Thư (1944, Liệp Tuyết, Quốc Oai) mà không có một ngày “tìm hiểu”, thậm chí cả hai còn chưa chạm mặt trước… ngày cưới. Mới vừa “quen” mặt chồng được 10 ngày thì ông Thư lại phải lên đường ra trận.
Hết chiến trường miền Bắc, Quảng Trị, lại sang Lào, Campuchia, ông Thư cứ đi biền biệt, một năm mới vài bận về thăm người vợ trẻ. Mãi đến năm 1972, tình yêu của họ mới đơm trái được một bé gái đặt tên là Nguyễn Thị Bài. Thế nhưng, Bài sinh ra không được lành lặn như những đứa trẻ khác: thân hình quắt queo, yếu ớt như con mèo hen, cổ nghẹo sang một bên, chân tay run lẩy bẩy. Kể từ đây, một loạt những chuỗi bất hạnh liên tiếp ập xuống gia đình nghèo.
Nhìn đứa con gái nhỏ không phát triển bình thường, suốt ngày lê la, miệng chảy dớt dãi… bà Bích nuốt nước mắt tự an ủi là gắng sinh đứa thứ hai. Nhưng nỗi đau như vỡ òa khi đứa con thứ hai vừa sinh ra đã chết yểu. Rồi đứa con trai thứ 3 (1976) cũng bị bệnh tương tự như người chị cả.
Lúc bấy giờ, bà Bích đi đến đâu quanh làng xã cũng bị dè bỉu bàn tán là kẻ mang mầm bệnh, đẻ con quái thai. Thương vợ, bản thân đau ốm, ông Thư xin giải ngũ về quê chăm nom mấy đứa con tật nguyền. Nhiều đêm thấy vợ ôm mặt khóc, xót xa tủi phận, ông lại vỗ về an ủi bà cố sinh đứa nữa, may trời thương thì cho nó khỏe.

Hai người mẹ bên những đứa con tật nguyền - Ảnh: Zing
Thế nhưng, dường như số phận đã cướp đi của hai người cả những niềm hy vọng cuối cùng. Đứa con gái Nguyễn Thị Tịnh (1981) sinh ra cũng không “vẹn người”. Chữa chạy cho các con không được, bà Bích ôm đứa con út còn ẵm ngửa, gạt nước mắt khuyên chồng: “Bố nó đi tìm người khác đi. May ra người ta sinh cho mình đứa con lành lặn”. Vạn bất đắc dĩ, ông Thư đành ngậm đắng nghe lời vợ những mong tìm được “phép lạ”.
Nghe mai mối của ông trưởng họ, ông tìm đến nhà bà Duệ, thật thà thưa với bố mẹ bà Duệ: “Tôi sinh mấy đứa cháu bị hen. Tôi muốn tìm một người vợ để trông nom các cháu, cũng là đỡ đần việc gia đình”. Sau đích thân bà cả Bích gửi con nhờ bà nội trông để đến hỏi vợ cho chồng.
Bà bảo, là người phụ nữ chẳng ai muốn nhường chồng cho người khác, nhưng vì hoàn cảnh bà phải nuốt nước mắt để hỏi bà hai. Cũng là thương cho hoàn cảnh gia đình ông Thư, bà Duệ gật đầu đồng ý theo bà cả về. Đám cưới ấy không pháo hoa, không mâm cao cỗ đầy, chỉ vỏn vẹn có con gà, nắm xôi cúng cụ.
Nhà bà hai cách một làng, từ bận ấy, cứ vài hôm ông lại sang. Những đêm đó bà cả đều mất ngủ. Trong căn phòng lẻ bóng, chỉ có tiếng rưng rức tủi phận bọt bèo. Nhìn con thơ đau ốm, lòng bà thêm quặn thắt. Thế nhưng, từ khi bà Duệ về làm dâu cho tới khi ông Thư nằm xuống, đến cả bây giờ, trong căn nhà thưa chõng này chưa ai nghe thấy một tiếng cãi vã giữa hai bà.
Người biết hy sinh như bà cả Bích không dễ gặp, và người trọn phận làm dâu như bà hai có lẽ xưa nay hiếm. Bà hai Duệ dám vượt qua những lời đồn thổi, những tai tiếng nhân gian về làm dâu ở ngôi nhà đau khổ này. Niềm hạnh phúc vỡ òa khi ba đứa con của bà hai đều lành lặn, khỏe mạnh.
Hai người vợ, một mái nhà
Thấm thoắt đã hơn 20 năm trôi qua, ông Thư và cô con gái cả đã lìa trần, giờ bà Duệ đã dọn về sống chung với mẹ con bà Bích. Người nào biết cũng chậc lưỡi bảo bà Duệ là điên, "rước vạ vào thân". Bà Duệ chỉ giải thích: "Tôi may mắn hơn mẹ con bà ấy. Tôi cũng thương mấy đứa trẻ tội nghiệp như khúc ruột mình đẻ ra". Bà Bích nói chen vào: "Mẹ con tôi cũng biết ơn cô ấy lắm. Không nhờ cô ấy thì chắc tôi chết rồi".

Hai người đàn bà ngán ngẩm nhìn cơn mưa rào, lại lo mấy đứa con đứt bữa - Ảnh: Zing
Căn nhà từ thời ông Thư để lại giờ đã xơ xác lắm, cứ mưa là dột. Hai đứa con tật nguyền vô tư "bậy" ra như đứa trẻ lên 2, khiến căn nhà đã vốn ẩm thấp lại xộc lên mùi khăm khẳm.
Hai người đàn bà đã sang cái tuổi 60, một người bệnh tật lưng còng như bà lão 80 ngày ngày vẫn phải chăm lo thay giặt cho hai đứa con ngớ ngẩn, một người vẫn lặc lè quanh gánh cấy hái 8 sào ruộng nuôi 7 miệng ăn.
Số phận nghiệt ngã đã kéo hai người đàn bà xích lại gần nhau, san sẻ việc, gắng tới giọt mồ hôi cuối cùng kéo dài sự sống cho hai con và lo tương lai của ba đứa nhỏ. Huệ, Hoa vẫn cắp sách đến trường, Được cũng đã tìm được công việc làm mướn. Cả ba đều thương hai mẹ, những lúc rảnh rỗi vẫn phụ mẹ chăm sóc hai anh chị.
"Từ đồng mắm đến bữa rau đều trông chờ vào cây lúa. Lúc sâu bệnh, khi thì gặp lũ, đầu tắt mặt tối mà cũng chẳng đủ ăn". Bà nói với tôi mà như nói với chính mình: "Thằng Thu, con Được dăm bữa lại lên cơn sốt rét, đau ốm liên miên, khoản vay lãi cho mấy đứa nhỏ đi học cũng không biết khi nào trả được...", bà Duệ thở dài ngao ngán nhìn ra cơn mưa rào ngày càng nặng hạt.
ĐỂ BIẾT THÊM THÔNG TIN XIN LIÊN HỆ :UBND XÃ THÔNG ĐẠT - LIỆP TUYẾT - QUỐC OAI -HÀ NỘI
 ·  Translate
1
Add a comment...

Gia Khanh Ta Song

Shared publicly  - 
 
Chúc tất cả thân bằng ,quyến thuộc của: ông, bà, anh,em Nội, Ngoại, hàng xóm láng ghiền. Cùng các bạn hữu: Năm mới sức khỏe - Hạnh phúc - Thành đạt.
 ·  Translate
1
Add a comment...

Gia Khanh Ta Song

Shared publicly  - 
 
Small party at my house
2
Gia Khanh Ta Song's profile photoSen Zen's profile photo
2 comments
 
You're almost right, I only held a small party at home alone
Add a comment...

Gia Khanh Ta Song

Shared publicly  - 
1
Add a comment...

Gia Khanh Ta Song

Shared publicly  - 
 
CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT
Chữ Nguyên có nghĩa là bắt đầu, chữ đán có nghĩa là buổi ban mai, là khởi điểm của năm mới. Đồng thời, tết cũng là dịp để gia đình, họ hàng, làng xóm, người thân xa gần sum họp, đoàn tụ thăm hỏi, cầu chúc nhau và tưởng nhớ, tri ân ông bà tổ tiên.
Xét ở góc độ mối quan hệ giữa con người và tự nhiên, Tết là do xuất xứ từ “tiết” (thời tiết) thuận theo sự vận hành của vũ trụ, biểu hiện ở sự chu chuyển lần lượt các mùa Xuân – Hạ – Thu – Đông, điều đó có ý nghĩa rất đặc biệt đối với một nước thuần nông như nước ta.
Theo tín ngưỡng dân gian, bắt đầu từ quan niệm “Ơn trời mưa nắng phải thì” người nông dân còn cho đây là dịp để tưởng nhớ các vị thần linh có liên quan đến nông nghiệp như thần Đất, thần Mưa, thần Sấm, thần Nước… Người nông dân cũng không quên ơn các loài vật đã cùng họ sớm hôm vất vả như trâu, bò, gia súc, gia cầm và các loại cây lương thực, thực phẩm đã nuôi sống họ.
Về ý nghĩa nhân sinh của Tết Nguyên Đán, đó là Tết của gia đình, Tết của mọi nhà. Người Việt Nam có phong tục hằng năm, mỗi khi năm hết, Tết đến dù làm bất cứ nghề gì, ở bất cứ nơi đâu, kể cả người xa xứ cách hàng ngàn ki-lô-mét vẫn mong được về sum họp dưới mái ấm gia đình trong ba ngày Tết, được khấn vái dưới bàn thờ tổ tiên, nhìn lại ngôi nhà, ngôi mộ, nhìn lại nơi mà một thời bàn chân bé dại đã tung tăng và mong được sống lại với những kỷ niệm đầy ắp yêu thương nơi chúng ta cất tiếng khóc chào đời.
Mấy tiếng “Về quê ăn Tết” không chỉ là khái niệm đi về, mà đằng sau nó là cả một quá trình hành hương về với cội nguồn, về nơi chôn nhau cắt rốn. Không thế thì làm sao Huỳnh Văn Nghệ có cảm hứng để lưu truyền cho hậu thế hai câu thơ bất hủ “Từ thuở mang gươm đi mở cõi, ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long”.
Theo quan niệm truyền thống của người Việt Nam, ngày Tết xuân là ngày đoàn tụ, đoàn viên, mối quan hệ họ hàng làng xóm được mở rộng ra, ràng buộc lẫn nhau thành đạo lý chung cho xã hội; tình thầy trò, bè bạn cố tri, ông mai bà mối đã tác thành cho đôi lứa.. Tết cũng là dịp đúc kết mọi hoạt động liên quan đến một năm qua, chào đón một năm mới với hy vọng tốt lành cho cá nhân và cho cả cộng đồng.
Tết Nguyên Đán là lễ hội truyền thống mang tính toàn dân. Vì vậy vào những ngày cuối năm, mọi hoạt động đều hướng vào Tết, chuẩn bị cho Tết. Các ngành, các cấp đều có kế hoạch cho ngày hội đặc biệt này. Từ thương nghiệp đến giao thông vận tải, văn hóa đến an ninh công cộng, nhất là các ngành dịch vụ thì cứ là “bận như Tết”. Các công sở, xí nghiệp, trường học cũng đều có kế hoạch tham gia Tết, đồng thời giải quyết những nhu cầu đặt ra trong nội bộ đơn vị.
Rõ nét nhất là không khí chuẩn bị nhộn nhịp khẩn trương, từ việc mua sắm, may mặc đến việc trang trí nhà cửa, chuẩn bị bánh trái, cỗ bàn, đón tiếp người thân ở xa về…
Trước và sau Tết Nguyên Đán, người Việt có nhiều phong tục khác nhau, tùy theo từng địa phương. Dưới đây chúng ta sẽ cùng điểm qua một số phong tục chính:
Lễ ông Công ông Táo: Ông Công ở đây là Thổ Công, là vị thần cai quản đất đai, giới tính được xác định là nam. Ông Táo là thần bếp, hay Táo Quân, thực chất lại không phải một vị mà là hai ông và một bà. Lễ ông Công ông Táo được thực hiện vào ngày 23 tháng Chạp. Trong ngày này, ông Công được cúng ở ban thờ chính trên nhà, còn ông Táo được cúng dưới bếp. Đồ cúng thường đi kèm với mấy con cá chép, vì người ta cho rằng vào dịp cuối năm, ông Công ông Táo cưỡi cá chép bay về Thiên đình, trình bẩm những việc xảy ra trong dân gian trong năm vừa qua.
Lễ Tất niên: Tất niên có nghĩa là hoàn tất công việc một năm cũ. Vào chiều 30, nhà người Việt nào cũng chuẩn bị một mâm cơm cúng ông bà tổ tiên để tiễn biệt năm cũ. Sau đó, cả nhà quây quần bên mâm cơm .
Theo phong tục, trong thời điểm tất niên, mỗi người phải thu xếp thanh toán hết nợ nần, xóa bỏ những xích mích trong năm cũ để hướng tới một năm mới thuận hòa hơn.
Lễ Giao thừa: Giao thừa là thời khắc thiêng liêng của năm, khi mà năm cũ ủ rũ ra đi và năm mới rộn ràng bước tới. Vào thời điểm giao thừa, các gia đình làm lễ Trừ Tịch. Lễ Trừ Tịch được hiểu là lễ đem vứt những điều không may mắn của năm cũ đi, và đón lấy những điều tốt đẹp của năm mới đến.
Một điều không thể thiếu trong lễ Giao thừa trước đây, mà nay đã bị cấm, đó là đốt pháo đón giao thừa. Theo dân gian truyền lại, tiếng pháo là để xua đuổi ma quỷ của năm cũ. Cảm xúc đốt một bánh pháo dài , khói thuốc pháo thơm nồng tràn đầy trong phổ và con mèo chạy tọt vào gầm giường vì sợ là những ký ức không bao giờ phai của người Việt Nam về cái Tết của một thời xa xưa…
Ngày nay, trong thời kỳ hiện địa, việc tổ chức nghỉ Tết, vui Tết được quy định hợp lý, khoa học hơn – Vừa văn minh, lịch sự, không lãng phí thời gian, phù hợp nếp sống công nghiệp vừa bảo lưu được bản sắc văn hóa dân tộc và ý nghĩa nhân sinh của ngày Tết thì không có gì thay đổi. Đó cũng là nét đẹp truyền thống văn hóa dân gian cần được giữ gìn và phát huy.
 ·  Translate
1
Add a comment...

Gia Khanh Ta Song

Shared publicly  - 
 
ênh Truyện - Đọc và Chia Sẻ Truyện
DÙ KẾT HÔN HAY CHƯA, BẠN NÊN ĐỌC BÀI NÀY...
http://kenhtruyen.com/index/truyen_teen/0-11

"Đêm hôm đó khi trở về nhà, trong lúc vợ tôi dọn bữa ăn tối, tôi nắm lấy tay cô ấy và nói rằng, tôi có việc cần phải nói với cô ấy. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn. Một lần nữa tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt cô ấy

Đột nhiên, tôi không biết phải làm thế nào để bắt đầu câu chuyện. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đã suy nghĩ. Tôi muốn ly hôn. Tôi nêu vấn đề ra một cách bình tĩnh. Dường như cô ấy không bị khó chịu với những lời tôi nói, thay vào đó chỉ nhẹ nhàng hỏi, tại sao?

Tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Điều này đã làm cô ấy giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi, anh không phải là một người đàn ông! Đêm đó, chúng tôi đã không nói chuyện với nhau. Cô ấy thổn thức. Tôi biết cô ấy muốn tìm hiểu những gì đã xảy ra đối với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó có thể cho cô ấy một câu trả lời dễ chịu gì, cô ấy đã để Jane đánh cắp mất trái tim tôi. Tôi không còn yêu cô ấy nữa. Tôi chỉ thương hại cô ấy!

Thực sự cảm thấy tội lỗi, tôi thảo lá đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần của công ty tôi. Cô ấy liếc nhìn nó và sau đó xé nó ra từng mảnh nhỏ. Người phụ nữ đã trải qua hơn chục năm cuộc đời mình với tôi đột nhiên đã trở thành một người xa lạ. Tôi cảm thấy tiếc cho cô ấy vì đã đánh mất thời gian thời gian, nguồn lực và sức lực, nhưng tôi không thể rút lại những lời đã nói - tôi đã quá yêu Jane. Cuối cùng cô ấy òa khóc trước mặt tôi, và đó là những gì tôi mong đợi xảy ra. Đối với tôi, tiếng khóc của cô ấy sẽ là cách để giải tỏa nỗi đau. Ý tưởng về việc ly hôn đã dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ dường như chắc chắn và rõ ràng hơn.

Ngày hôm sau, tôi trở về nhà rất muộn và thấy cô ấy đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi không ăn bữa tối mà đi ngủ luôn và ngủ thiếp đi rất nhanh bởi vì tôi đã mệt mỏi sau một ngày bận rộn với Jane. Khi tỉnh giấc, cô ấy vẫn ngồi viết ở bàn. Tôi không quan tâm vì vậy tôi trở mình và ngủ tiếp.

Buổi sáng dậy, vợ tôi bắt đầu trình bày điều kiện ly hôn: Cô ấy không muốn bất cứ thứ gì từ tôi, nhưng cần tôi thông báo một tháng trước khi ly hôn. Cô ấy yêu cầu rằng trong một tháng đó, cả hai chúng tôi phải cố gắng để sống một cuộc sống bình thường nhất có thể. Lý do cô ấy đưa ra khá đơn giản: con trai của chúng tôi sẽ có kỳ thi của mình trong một tháng tới và cô ấy không muốn làm nó phân tâm với cuộc hôn nhân tan vỡ của chúng tôi.

Tôi có thể chấp nhận được điều kiện này. Nhưng cô ấy còn yêu cầu nhiều hơn thế, cô ấy yêu cầu tôi nhớ lại cách mà tôi đã đưa cô ấy vào ra phòng cô dâu trong ngày cưới của chúng tôi. Cô yêu cầu mỗi ngày trong thời gian một tháng tới tôi phải đưa cô ấy ra khỏi phòng ngủ của chúng tôi tới cửa trước vào buổi sáng. Tôi nghĩ rằng cô ấy bị điên rồi. Chỉ để giúp cho những ngày cuối cùng của chúng tôi cùng nhau là chấp nhận được tôi đành chấp thuận yêu cầu kỳ quặc của cô ấy.

Tôi đã nói với Jane về điều kiện ly hôn của vợ tôi. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. Bất kể vợ tội có mánh khóe gì, cô ấy có phải đối mặt với việc ly hôn, Jane nói một cách khinh bỉ.

Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi ý định ly hôn của tôi được thể hiện một cách rõ ràng. Vì vậy, khi tôi bế cô ấy vào ngày đầu tiên, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Con trai tôi vỗ tay và theo sau chúng tôi: Cha đang bế mẹ trên tay của mình. Lời nói đó của con trai mang lại cho tôi một cảm giác đau đớn. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó đến cửa, tôi đã bước đi trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, đừng nói với con trai của chúng ta về việc ly hôn. Tôi gật đầu và cảm thấy có chút gì đó đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt để đi làm. Tôi lái xe một mình đến văn phòng.

Vào ngày thứ hai, cả hai chúng tôi đã hành động dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của cô ấy. Tôi nhận ra rằng tôi đã không nhìn người phụ nữ này một cách cẩn thận trong một thời gian dài. Tôi nhận ra cô ấy không còn trẻ nữa. Có những nếp nhăn trên khuôn mặt của cô, mái tóc cô đã ngả màu xám! Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã lấy đi nhiều thứ của cô ấy. Trong một phút, tôi tự hỏi tôi đã làm được những gì cho cô ấy.

Vào ngày thứ tư, khi tôi nâng cô ấy lên, tôi cảm thấy một cảm giác thân mật trở về. Đây là người phụ nữ đã có mười năm chung sống với tôi. Vào ngày thứ năm và thứ sáu, tôi nhận ra rằng cảm giác của sự thân mật của chúng tôi đã tiếp tục tăng lên. Tôi đã không nói với Jane về việc này. Việc bế vợ tôi đã trở nên dễ dàng hơn khi thời gian một tháng dần trôi qua. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi trở nên khỏe hơn.

Một buổi sáng, cô ấy đã lựa chọn kỹ càng những đồ để mặc. Cô đã thử một vài bộ nhưng không thể tìm được một bộ nào phù hợp. Cuối cùng, cô ấy thở dài, tất cả quần áo của mình đã trở nên rộng hơn. Tôi đột nhiên nhận ra rằng cô đã quá gầy, đó là lý do tại sao tôi bế cô ấy đã dễ dàng hơn.

Đột nhiên điều đó như một cú đánh vào tôi ... cô ấy đã phải chôn giấu nhiều đau đớn và nỗi cay đắng trong tim. Một cách vô thức, tôi đưa tay ra và chạm vào đầu cô ấy.

Lúc này con trai chúng tôi chạy đến và nói, Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi. Đối với thằng bé, việc thấy cha mình bế mẹ mình trên tay đã trở thành một phần thiết yếu trong cuộc sống của nó. Vợ tôi ra hiệu cho con trai của chúng tôi lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng tôi có thể thay đổi quyết định của tôi ở phút cuối cùng này. Sau đó tôi bế cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ, ngang qua phòng khách, và đi qua hành lang. Cô ấy vòng tay qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, giống như vào ngày cưới của chúng tôi.

Điều làm tôi buồn là cô ấy còn nhẹ hơn nhiều so với tôi tưởng. Vào ngày cuối cùng, khi ôm cô ấy trong vòng tay của tôi, tôi lại khó có thể cất được bước chân. Con trai chúng tôi đã đi đến trường. Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói rằng, anh đã không nhận thấy rằng cuộc sống của chúng ta ddax thiếu đi sự thân mật. Tôi lái xe đến văn phòng .... nhảy ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi quyết định của mình... Tôi bước lên mấy bậc thang. Jane mở cửa và tôi đã nói với cô ấy, Xin lỗi Jane, anh không muốn ly dị nữa.

Cô ấy nhìn tôi, ngạc nhiên, và sau đó sờ trán tôi. Anh có bị sốt không? Cô ấy nói. Tôi gỡ tay cô ấy ra. Xin lỗi, Jane, tôi nói, anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ đã tẻ nhạt vì cô ấy và anh không đánh giá cao những chi tiết của cuộc sống chung, chứ không phải vì bọn anh đã không còn yêu nhau nữa. Giờ đây anh nhận ra rằng vì rằng anh đã bế cô ấy vào trong nhà vào ngày cưới, tôi sẽ bế cô ấy như vậy cho đến khi cái chết chia lìa anh và cô ấy. Jane dường như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và bật khóc. Tôi xuống cầu thang và lái xe đi. Tại tiệm hoa bên đường, tôi mua một bó hoa cho vợ tôi. Cô bán hàng hỏi tôi cần ghi những gì trên thiệp. Tôi mỉm cười và viết, anh sẽ bế em ra khỏi phòng vào mỗi sáng cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta.

Tối hôm đó, tôi về đến nhà, với hoa tay tôi, và nụ cười nở trên môi, tôi chạy lên cầu thang, chỉ để thấy vợ tôi nằm trên giường - cô ấy đã ra đi. Vợ tôi đã chiến đấu với căn bệnh UNG THƯ trong nhiều tháng qua và tôi đã quá bận rộn với Jane để có thể nhận ra điều đó. Cô ấy biết rằng mình sẽ chết và cô ấy muốn ngăn tôi khỏi bất kỳ phản ứng gì tiêu cực từ con trai của chúng tôi, trong trường hợp chúng tôi sẽ ly hôn với nhau - Ít nhất, trong con mắt của con trai của chúng tôi - Tôi là một người chồng đầy tình yêu thương ... .

Các chi tiết nhỏ trong cuộc sống của bạn thực sự là quan trọng trong một mối quan hệ. Nó không phải là biệt thự, xe hơi, tài sản, hay tiền trong ngân hàng. Những thứ đó tạo ra một môi trường thuận lợi hơn cho hạnh phúc, nhưng bản thân chúng không thể đem lại hạnh phúc cho chúng ta.

Vì vậy, hãy dành thời gian để trở thành bạn thân của người bạn đời của bạn và làm cho nhau những việc nhỏ mà có xây dựng được sự thân mật. Hãy có một cuộc hôn nhân thực sự hạnh phúc!

Nếu bạn không chia sẻ bài này, chẳng có điều gì xảy ra với bạn.

Nếu bạn chia sẻ, bạn có thể sẽ cứu vãn được một cuộc hôn nhân nào đó. Nhiều người gặp thất bại trong cuộc sống là những người không nhận ra họ đã đến gần với thành công thế nào khi họ quyết định bỏ cuộc

Hãy nhớ rằng tình yêu là những thứ quý báu nhất trong tất cả các kho báu. Nếu không có nó bạn sẽ chẳng có gì, và nếu có nó bạn có tất cả mọi thứ. Tình yêu không bao giờ mất đi, ngay cả khi xương cốt của một người mình yêu đã trở thành tro bụi. Cũng giống như mùi thơm của gỗ đàn hương không bao giờ mất đi, ngay cả khi nó đã bị nghiền nát, tương tự như vậy nền tảng của tình yêu là linh hồn, nó không thể phá hủy và tồn tại mãi mãi. Vẻ đẹp có thể mất đi, nhưng tình yêu thì không bao giờ.
 ·  Translate
1
Add a comment...

Gia Khanh Ta Song

Shared publicly  - 
1
Add a comment...

Gia Khanh Ta Song

Yên Bái - Phú Thọ  - 
 
Quê hương là chùm khế ngọt, hình ảnh về quê hương miền Bắc thường là cây đa, bến nước, sân đình, cổng làng. Nếu ai không nhớ sẽ không lớn nổi thành người
 ·  Translate
5
Add a comment...

Gia Khanh Ta Song

Shared publicly  - 
1
Add a comment...

Gia Khanh Ta Song

Shared publicly  - 
1
Add a comment...
People
Links
Basic Information
Gender
Male