Profile cover photo
Profile photo
Ngo Minh Tuan
171 followers
171 followers
About
Posts

Post has shared content
That's called macro-management. Absolutely genius.
Add a comment...

Post has shared content
Mạng xã hội có cái dở là tập cho con người ta tính lười biếng. Thấy một mẩu tin với cái hình nói ở Trung Quốc hiện có phong trào thanh niên dắt bắp cải đi chơi. Thế là “share” cùng một vài nhận xét kiểu “đồ lập dị”, “một xã hội điên khùng”… và ai cũng tưởng đó là chuyện có thật.

Nếu tìm hiểu kỹ hơn một chút thì không phải. Nguyên do là tại Han Bing, một nghệ sĩ chuyên về nghệ thuật sắp đặt thích dùng ý tưởng con người cô đơn dắt cải bắp đi chơi khắp thế giới từ năm 2000, mới gần đây đã thuê một nhóm người dắt cải bắp đi khơi khơi ngoài đường nhân một cuộc liên hoan âm nhạc ở Bắc Kinh. Vậy là mấy tờ báo lá cải chính hiệu chộp hình này rồi chú thích, kiểu như đây là phong trào thanh niên cô đơn thích chơi kiểu lập dị, thấy bắp cải còn dễ làm bạn hơn người thật. Sự thật là các cuộc trình diễn này do Han Bing tổ chức – một số là do fan của Han Bing ăn theo biểu diễn chơi. Đó là cách họ chế diễu mọi chuyện nghiêm túc trên cuộc đời này, là cách thách thức cái gì là bình thường, cái gì là vật sở hữu thiết thân. 

Đây là trang web của Han Binh với hàng loạt hình chụp anh chàng này dắt cải bắp đi khắp, kể cả đến Tokyo, qua Mỹ, rồi về Trung Quốc:
http://www.hanbingart.com/index.php?/artworks/-the-walking-the-cabbage-project--/
Photo
Add a comment...

Post has shared content
Nhà báo Mỹ Stanton Evans có một câu nói nổi tiếng:

"We have two parties here, and only two. One is the evil party, and the other is the stupid party ... Occasionally, the two parties get together to do something that’s both evil and stupid. That’s called bipartisanship.”

Nếu ở VN Evans đã bị bắt và đem ra xử về tội nói xấu nhà nước như nhà báo Trương Duy Nhất.
Add a comment...

Post has shared content
Một cách để nói về cuộc chiến tranh biên giới 1979. 

Nhìn từ phía Trung Quốc, đây là cuộc chiến “Người nông dân, lương dân bị bần cùng hóa, bị ném vào lò lửa chiến tranh, biến thành công cụ trong cuộc chiến với hy vọng đổi đời, chấp nhận hy sinh để làm anh hùng nhưng rốt cuộc trở thành một đám “thân tàn ma dại” bị lịch sử bỏ quên. Những “điển hình” đó không được nhìn từ thứ chủ nghĩa dân tộc, chủ nghĩa anh hùng hão huyền, mà trực diện, soi thấu nỗi khốn cùng của thân phận con người”.

Chính nhà văn Mạc Ngôn sau này phải thú nhận: “Tôi hy vọng mình cũng có cơ hội như thế, ra chiến trường, làm anh hùng, có thể lập công, khi trở về được đề bạt làm cán bộ, dẫu hy sinh cũng kiếm được cho bố mẹ ở quê cái danh gia đình liệt sĩ, thay đổi địa vị chính trị của gia đình, coi như không uổng công họ sinh ra và nuôi dưỡng tôi. Kỳ thực, không chỉ mình tôi có ý nghĩ này. Suy nghĩ này rất đơn giản, rất ấu trĩ, nhưng đích thực là một thứ tâm lý biến dạng của đám con cháu nhà trung nông bị áp bức chính trị như chúng tôi. Sống uất ức, thà rằng chết oanh liệt còn hơn”.

http://www.thesaigontimes.vn/Home/xahoi/doisong/110139/Mac-Ngon-trong-Bien.html
Add a comment...

Chuyện bạo hành trẻ con đơn giản chỉ là biểu hiện của tình trạng thiếu thốn nhà trẻ chất lượng. Khi không có cô nuôi dạy trẻ đúng nghĩa (vì thu nhập thấp, vì nhân lực không được đào tạo), người ta buộc phải vơ bèo gạt tép lấy những người không có kỹ năng, kinh nghiệm, lại không đào tạo gì thêm, dẫn tới tình trạng người trực tiếp làm không biết nên hành động thế nào trong các trường hợp cụ thể (như trẻ khóc, không ăn, nghịch), lâu dần dẫn đến sự thù nghịch tự nhiên với những đứa trẻ, coi đó là biểu hiện cho những bế tắc trong cuộc sống. Thiếu hệ thống giám sát, các "cô nuôi dạy trẻ" này có thể thoải mái hành hạ các cháu mà không sợ trách nhiệm. 

Xác suất người xấu xuất hiện lúc nào cũng có, không thể đẩy xác suất về 0%, nhưng có giảm được xác suất này hay không lại là vấn đề hệ thống. Chừng nào còn thiếu nhà trẻ và hệ thống giám sát, chừng đó chuyện bạo hành trẻ nhỏ là điều nên kỳ vọng.
Add a comment...

Post has shared content
She married him today.
At the end of the wedding party, her mother gave her a newly opened bank savings passbook, with $1000 deposited in it.
She told her, "My dear daughter, take this passbook. Keep it as a record of your married life. Whenever something happy and memorable happens in your new life, put some money in. Write down what it's about next to the amount. The more memorable the event is, the more money you can put in. I've done the first one for you today. Do the others with your husband. When you look back after years, you will know how much happiness you've both shared.'

She shared this with him after getting home. Both of them thought it was a great idea and couldn't wait to make the next deposit! This is what the passbook looked like after a while:

- 7 Feb: $100, his first birthday celebration after marriage
- 1 Mar: $300, she gets a salary raise
- 20 Mar: $200, vacation to Bali
- 15 Apr: $2000, She's pregnant!
- 1 Jun: $1000, He gets the big promotion
and so on...

However, as the years went by, they began fighting and arguing over trivial things. They didn't talk much. They regretted that they had married the most nasty person in the world...There was no more love.
One day she talked to her Mother. 'Mom, we can't stand it anymore. We have decided to divorce. I can't imagine how I decided to marry this guy!'

Her mother replied, 'Sure, that's no big deal. Just do whatever you want, if you really can't stand it. But before that, do one thing. Remember the savings passbook I gave you on your wedding day? Take out all money and spend it first. You shouldn't keep any record of such a poor marriage.'

She agreed with her. So she went to the bank, and was waiting in the queue to cancel the account. While she was waiting, she took a look at the passbook record. She looked, and looked, and looked. Then the memory of all the previous joyful moments came back to her. Her eyes were filled with tears. She left and went home.

When she got home, she handed the passbook to him and asked him to spend the money before getting divorced.

So the next day, he went to the bank, and was waiting in the queue to cancel the account. While he was waiting, he took a look at the passbook record. He looked, and looked, and looked. Then the memory of all the previous joyful moments came back to him. His eyes were filled with tears. He left and went home.

He gave the passbook back to her. She found a new deposit of $5000. And a line next to the record: 'This is the day I realized how much I've loved you throughout all these years. How much happiness you've brought me.'

They hugged and cried, putting the passbook back into the safe.

If you like this story then from now on give a print out of this story to every couple who is getting married along with a nice notebook to record their happy times...who knows you may just be able to help them !!

♥✿´¯`*•.¸¸✿♥✿´¯`*•.¸¸✿♥✿´¯`*•.¸¸✿♥✿´¯`*•.¸¸✿♥
Follow me fa la la la laa la la la laaa.... Merry Christmas....
Fun and support for all. Join us here for weight loss support, recipes, health tips, humour, inspiration and motivation, helping to change one life at a time...join us by clicking
here -> https://plus.google.com/u/0/b/103564430057514154030/103564430057514154030/
Photo
Add a comment...

Post has attachment

Post has attachment
Ngo Minh Tuan changed his profile photo.
Photo
Add a comment...

Cái này hay phết, nhất là tính năng "Luồng", nhưng cần một sự kiện kiểu như đóng cửa Yahoo Blog thì mới kéo nổi user từ FB chạy sang
Add a comment...
Wait while more posts are being loaded