Profile cover photo
Profile photo
Anh Ha
4 followers
4 followers
About
Anh's interests
View all
Anh's posts

Post has attachment
Public

Post has attachment
Public

Post has attachment
Public

Post has shared content
fwea

TẬP CẬN BÌNH LÀ "LÃNH ĐẠO CUỐI CÙNG" CỦA TRUNG CỘNG - Đáp Lời Sông Núi -15- 03 -2016 [OFFICIAL]

Published on Mar 15, 2016
https://www.youtube.com/watch?v=gXQissmpRuY&feature=em-uploademail

Minh Nguyệt xin kính chào quý thính giả, buổi phát thanh hôm nay, Thứ Ba ngày 15/03/2016, và là buổi phát thanh lần thứ 1767 của đài ĐLSN. Mở đầu chương trình là phần Tin Tức với những tin chính sau đây:

1) NGƯỜI DÂN TỰ ĐỘNG TƯỞNG NIỆM 28 NĂM BIẾN CỐ GẠC MA
2) TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM ĐANG TUYỆT THỰC TẬP THỂ Ở TRẠI TÙ XUYÊN MỘC
3) TAI NẠN GIAO THÔNG Ở HÒA BÌNH: 3 NGƯỜI CHẾT, 26 NGƯỜI KHÁC BỊ THƯƠNG
4) TẬP CẬN BÌNH LÀ "LÃNH ĐẠO CUỐI CÙNG" CỦA TRUNG CỘNG
5) THỔ NHĨ KỲ OANH KÍCH QUÂN KURD ĐỂ TRẢ ĐŨA VỤ KHỦNG BỐ

Chi tiết các bản tin nêu trên sẽ được Mỹ Linh và Bá Cơ gửi đến quý thính giả để mở đầu chương trình. Ngay sau phần Tin Tức, mời quý thính giả cùng theo dõi buổi trao đổi giữa phóng viên Hải Nguyên của đài ĐLSN với nhà báo Nguyễn Hữu Vinh để tìm hiểu về sự kiện xảy ra vào ngày 18 tháng 3 vừa qua, nhà cầm quyền Việt Nam đã trấn áp, ngăn cản người dân làm lễ tưởng niệm đánh dấu 28 năm đảng CSVN bức tử các chiến sĩ trong quân đội của họ. Giữa chương trình qua chuyên mục Chuyện Nước Non Mình, tác giả Trương Quang Thi đã dùng ngòi bút của mình ghi lại những điều đang xảy ra từng ngày tại Việt Nam, và để tìm được sự bình yên cho chính bản thân mình, người dân đã phải cố tình nhắm mắt, bịch tai để không phải chứng kiến những điều rùng rợn đó. Chương trình sẽ được khép lại với phần Bình Luận của tác giả Nguyễn Hưng Quốc tựa đề “Những Căn Bệnh Của Việt Nam”.

Đặc biệt, chương trình hôm nay được sự bảo trợ của Ông Bà Phan Thanh, hiện cư ngụ tại Tây Úc trong Lịch Vàng 365 ngày năm 2016.


Đồng thời, để vinh danh Anh Đinh Nguyên Kha một người Việt yêu nước đang bị giam cầm trong ngục tù CS.

Mở đầu chương trình, mời quý thính giả theo dõi phần Tin Tức với Mỹ Linh và Bá Cơ.

https://youtu.be/gXQissmpRuY

Radiodlsn

Post has shared content
omg
Bạn cũ...!@@

Hôm nay đi liên hoan gặp lại bạn cũ, trong đó có mấy thằng làm ăn khấm khá, đi toàn xe ‪#‎SH‬, có cả thằng đi ô tô đến. Mặc quần áo thì toàn hàng hiệu, đồng hồ, nhẫn đeo toán loạn cả bàn ăn. Ngồi ăn 1 lúc hơi ngà ngà rượu thì chúng nó bắt đầu kể về cuộc sống của chúng nó nhiều tiền như nào, rồi được trọng vọng này nọ. Nhưng đến lúc tính tiền thì tất cả im bật, thằng thì đưa tay vào mông sờ sờ cười trừ, thằng thì cúi gằm mặt xuống như giả vờ tìm gì cái gì đó xong lẩm bẩm: "Rõ ràng ví lúc nãy cầm đi mà giờ đâu mất"...
Lúc đó mình mới nhẹ nhàng cười khẩy 1 cái rồi lặng lẽ ra bàn thanh toán tiền trong con mắt khó chịu của mấy thằng lắm tiền kia, rồi sau đó cưỡi con wave tàu ngẩng cao mặt về nhà.
Về đến nhà rồi mình mới lấy ví của bọn nó ra xem, đúng là lắm tiền thật. Bọn làm ăn được có khác =))
Photo

Post has shared content
hay
Áo phong sương

Anh  ngồi đan sợi tơ tình
Dệt lên nỗi nhớ gửi người trong mơ
Sắc chiều nhuộm tím tâm  tư
Chân trần phiêu lãng qua miền nhớ thương

Anh ngồi rũ giọt phong sương
Vương trên vai áo thấm sâu mặn đời
“Chung trinh” em hỡi… giữ gìn
Nợ duyên còn mãi sẽ nồng bởi… thương

Giọt sầu vương mãi mắt em
Bao chiều mỏi mắt chờ mong..ngóng nhìn
Gian truân…anh xóa bụi đời
Gian nan… bạc áo phong trần…mà em!!!
VC
Photo

Post has shared content
hay ak
MỘT NGÀY TA CHÁN NHAU !

Có một thời gian vợ chồng mình không thể cười với nhau sau những cuộc cãi vả được nữa. Điều mà trước đây chỉ to tiếng vài phút sau là đã cười nhăn nhở. Đến khoảng ấy lại là sự im lặng, im lặng đến ngột thở. Chẳng ai có thể nói được với nhau lời tử tế. Tránh mặt nhau, ngay cả giấc ngủ cũng không muốn chạm. Chỉ cần nói với nhau một câu cũng đủ gây ra một cuộc khẩu chiến. 

Mình nói rất nhiều lần rằng, với mình im lặng là chết. Và lúc ấy thì vợ chồng mình đang chết thật. Cứ thế kéo dài đến cả tháng trời, trong khi bình thường ngay cả khủng hoảng tồi tệ nhất cũng chỉ ngày thứ 3 là vợ chồng lại ôm nhau ngủ. Vậy mà suốt 1 tháng chẳng ai có thể nhìn nhau một cách bình thường. Cảm giác như chỉ muốn biến mất khỏi cuộc đời nhau một cách sạch sẽ nhất. 

Và rồi một buổi tối, chồng mình ngồi gõ lạch cạch cả giờ đồng hồ, rồi in ra bản ĐƠN XIN LY HÔN đưa mình .

Chồng mình nói :

- Giải thoát cho nhau đi em. Anh sắp không chịu nổi rồi .

Chẳng thế hiểu được lý do vì sao, ngay cả bản thân minh cũng nghĩ đến điều ấy nhưng là đàn bà vẫn còn muốn giữ gia đình tròn vẹn cho con nên cứ sống như vậy đi. 

Mình không ngạc nhiên, bình thản cầm bút ký : Tôi đồng ý ! 

Chồng mình im lặng cầm lá đơn cho vào cặp. 

Trong lá đơn nói rõ sẽ chia đôi con cho nhau. Mỗi người nuôi một đứa.

Cả đêm hôm ấy, vợ chồng mình không ngủ. Mắt mình ráo hoảnh, chẳng thể nghĩ đc gì cho ngày mai. Còn chồng mình - anh ấy bật khóc nấc lên từng tiếng .

Lần đầu tiên mình nhìn thấy những giọt nước mắt chua chát của anh ấy. Dường như cố gắng kìm lại nhưng không được , rồi anh bật dậy lao vào nhà tắm, không nhớ là ở trong ấy bao lâu, chỉ biết lúc trở ra mắt đã đỏ ngầu. Mình hỏi :

- Sao anh khóc, đây chẳng phải là ý của anh sao. Sao còn đau khổ chứ . Em đồng ý giải thoát theo ý anh, anh còn muốn gì. 

Chồng mình nhìn lên ánh mắt vật vã :

- Anh thương con, rồi hai đứa sẽ mỗi đứa một phương,không được ở cạnh nhau nữa. Anh sẽ rất nhớ con 

Rồi anh ấy ôm ghì lấy Bột, cố nén tiếng nấc.

Mình đứng bật dậy, cố không để mình khóc theo. Khi cuộc sống đã đến mức chẳng thể dung hoà được nữa, ra đi là điều cần thiết. Chẳng phải vì ai, chẳng vì ai phản bội ai, chỉ vì chúng ta đã không thể vượt qua những áp lực cuộc sống. Mình cũng đã từng nói với anh ấy: Con người mình buông bỏ hay nắm giữ đều rất quyết liệt. Anh ấy hiểu điều ấy.

Và chồng mình khoá FB, ai tinh ý có thể thấy một thời gian mình viết gì cũng không tag anh ấy vào nữa. Bọn mình ly thân, mỗi đứa một phòng . Mình nhắn cho chồng mình : 

- Anh đừng bỏ Fb, em muốn nhìn thấy con, anh siêng up ảnh con nhé, hàng tuần sẽ cho hai anh em gặp nhau 1 lần . Xin lỗi vì chúng ta đã không thể giữ được tình yêu này.

Lúc này mình khóc .

Ngày hôm sau ấy, chồng mình đi làm nhắn tin về rằng :

- Anh đi làm và đã nộp đơn lên toà án. Họ hẹn 15 ngày nữa gặp nhau trên toà để giải quyết. Thời gian ấy chúng ta tạm thời ly thân, sau đấy anh sẽ thuê nhà giúp cho em và con.

Mình nhắn lại lạnh lùng :

- Không cần đâu, e sẽ đi luôn, e tự lo được. 

Hôm ấy trở trời con lại ốm, mình thu xếp đồ rồi nói với mẹ chồng là đưa cháu đi Hà Nội khám bệnh. Chuyện sau này êm xuôi sẽ nói sau. 
Chồng mình chuyển vào tài khoản riêng của mình , rồi nhắn : 

- Anh sẽ gửi thêm sau 

- Ok anh, em và con đi bây giờ .

Chồng mình im lặng

Mọi thứ đã hoàn tất cho một cuộc chia ly. Chẳng cần lý do gì cả, chỉ là không thể ở bên nhau được nữa. Mình gọi taxi, ôm con vào lòng, vô thức, cứ đi đã rồi tính. Nửa đường thì con lên cơn sốt, rồi nôn trớ trong xe, mặt tái đi. Ngoài trời giữa những ngày rét đậm. Mình hối lái xe chạy nhanh về bệnh viện nhi trung ương. 

Trời bắt đầu tối thì có mưa, bế con chạy vào viện, mưa và gió táp vào mặt lạnh buốt, cố ôm lấy con mà lòng cay đắng. Tại sao mọi thứ lại trở nên như thế, tình cảm 6 năm qua, những khó khăn đã từng, những yêu thương ngọt ngào đã qua giờ chỉ cần ngoảnh mặt đi là hết sao?
Một mình tay ôm con sốt, tay làm thủ tục . Con khóc, bác sĩ hỏi người nhà đâu, đưa người nhà bế con. Lúc ấy trong đầu nhớ về những ngày hai vợ chồng đưa con đi khám. Đứa bế con đứa chạy lăng xăng lo việc. Con khóc đứa bế đứa dỗ, động viên nhau. Quay sang bên cạnh, mọi người đều đủ bố mẹ bên cạnh con. Mình ứa nước mắt. Hình như chúng ta đã sai ở đâu đấy. Hình như chúng ta đang làm khổ nhau và con vì cái ích kỷ của bản thân. Tay xách nách mang, vừa ôm cho con ti vừa chạy, nước mắt lã chã. Cái hình ảnh lúc ấy chắc chẳng thể nào quên. Con bị viêm phế quản, bác sĩ cho thuốc rồi về. Mò vào túi lấy điện thoại, hơn 20 cuộc gọi nhỡ và 5 tin nhắn của chồng mình. Đồng hồ đã gần 10h đêm. 

Anh ấy nhắn :

- Em nghe máy đi

- Em và con đang ở đâu 

- Anh sai rồi, em cũng sai rồi 

- Em về đi

- Em ở đâu, anh đi đón 

Mình không kìm được nữa, khóc nức nở ở hành lang bệnh viện. Gọi lại cho chồng mình :

- Em đang trong viện nhi, con ốm. Khám xong rồi. Giờ em mới cầm điện thoại 

- Em bắt xe cho con về nhà luôn nhé, về thấy tủ quần áo của em trống không, chẳng thấy em ngồi ở giường như mọi ngày, anh thấy sợ quá. anh gọi em mãi mà em không nghe. Anh lại càg lo, cứ nghĩ dại .

....

- Về đi, mai anh đi rút lại đơn . 

Mình hiểu tâm trạng của chồng mình, có lẽ cũng như mình lúc này.
Mình tắt máy, lòng nhẹ tênh, sau tất cả, mình cần về. Tình yêu vẫn ở đấy, chỉ là chúng ta mải lo quá nhiều thứ mà trót hết kiên nhẫn cho một mối quan hệ. Cơm áo gạo tiền quên đi mất chúng ta còn tình yêu cần gìn giữ. 

Về đến nhà hơn 12h khuya. Cả nhà đã ngủ, còn chồng mình ngồi đấy, đón lấy con rồi bảo :

- E qua quán ăn bát cháo đi cho ấm ( quán cháo ngay sát nhà ). 

Mình làm theo vì bụng lúc này đã rống tuếch. Xong xuôi vào phòng, đặt con xuống giường, hai vợ chồng nhìn nhau hồi lâu , mình bật khóc, chồng mình ôm lấy mình r nói :

- Thôi, không sao đâu. Vợ ngủ đi không mệt rồi. Ổn rồi, ổn rồi ...

Sau 1 tháng im lặng là cái ôm ổn rồi của chồng !

Thế đấy, Có những quảng thời gian chẳng cần người thứ 3 thì cuộc sống vợ chồng cũng trở nên bế tắc đến mức muốn tống khứ ra khỏi cuộc đời nhau bằng lá đơn Ly Hôn như vậy.

Cuộc hôn nhân nào dù có tốt đẹp đến mấy cũng phải có đến trăm lần người trong cuộc muốn li hôn, cũng phải đến vài chục lần muốn “giết chết” đối phương. Vì chúng ta ai cũng có khuyết điểm. Sống chung một nhà là đã lột trần nhau toàn diện từ thể xác đến tính cách, nhiều khi cảm giác hối hận vô cùng vì lấy đối phương. Mình chắc các bạn cũng có cảm giác vậy ở một giai đoạn nào đấy. Thắng được cái khoảng tgian BỘC LỘ này thì chúng ta sẽ THẤU HIỂU và sẽ là HẠNH PHÚC. Nếu không chúng ta sẽ vĩnh viễn mất nhau ở tuổi trẻ, đánh mất tất cả những năm tháng đã yêu thương và cần có nhau đến mức nào! 
Cái gì trong cuộc đời cũng có giá của nó hết. Giá của cái nắm tay lúc về già là bao nhiêu giông bão của tuổi trẻ. Hi vọng mỗi chúng ta đều nghĩ được khi muốn chấm dứt hãy nghĩ về những lý do khiến chúng ta bắt đầu ! Nghĩ về những phút giây hạnh phúc bên nhau! 

Giờ thì ôm người đàn ông bên cạnh ngủ đi thôi. 

Nguyễn Phong

(Theo Truyện Rất Ngắn)

Nguồn: https://www.facebook.com/nhungcauchuyentinhcam/photos/a.102737493267035.1073741828.102724686601649/492901244250656/?type=3&theater
Photo

Post has shared content
chosan
"Ai cũng biết nỗi nhục và hèn này không phải xuất phát từ nỗi sợ giặc của các chiến sĩ hải quân Việt Nam mà xuất phát từ một vị tướng hèn hạ của quân đội VN: cấm nổ súng chống TC trong bất kỳ hoàn cảnh nào!
  Thật ra mỹ từ “Hải chiến” chỉ là ngoa từ. Bản chất từ “chiến” thì phải có đánh nhau, có bắn nhau, có đổ máu 2 bên bất kể bên mạnh, bên yếu. 
 Ngày 14/3/1988 ở Gạc Ma lúc đó chỉ là một cuộc thảm sát mà bia tập bắn của những tên lính TC xâm lược là những chiến sĩ công binh VN tay không vũ khí."
.
Wait while more posts are being loaded