Profile cover photo
Profile photo
An TranBinh
Let's Smile
Let's Smile

An's posts

Post has shared content
Super Junior - 140919 SS6 - FROZEN (CROSSDRESSING): jajajajajajajajaja mori mori jajajajjajaja todas mis frozen muy guapas jajajaja ( ^∀^)ゲラゲラd=(´▽`)=b

hey Mamacita ayayayaya !!!!
pi cuong

Post has shared content
hih nhu la co tih thi fai hoho

Post has attachment

Post has shared content
Super Junior 슈퍼주니어_MAMACITA(아야야)_Music Video Teas…: Estoy que me muero hay papacitos ♥♥♥

Post has shared content

Post has shared content
'Abused'… by one's anticipations

   People consider themselves 'abused' by the judicial system, when a ruling goes against their anticipations.

   People consider themselves 'abused' at work (in a job they willingly bound themselves to, for some benefit they hoped to get in compensation for their work), when a lack of promotion goes against their anticipations.

   People consider themselves 'abused' when someone emotionally 'betrays' them, i.e. when the outcome of a risk they consciously took goes against their anticipations (anticipations that the negative outcome would not materialise, that the risk was just 'theoretical', that they'd been careful enough to alleviate the danger…).

   People consider themselves 'abused' when anyone openly disagrees with them and refuses to back down to the tasteless, pointless, often-ignorant "let's agree to disagree"  false peace ('false' because not leading to constructive engagement later but only to mutually ignoring each other, to refusing assistance —"told you so”,—  to rejoicing at confirmations and to rejecting healthy doubts about the limitations of one's views).

   People consider themselves 'abused' when they have voluntarily embarked in some act they later regret (usually because the anticipated outcome turned illusory, and they regret the investment / cost…), act then described as "I did it, but I wasn't comfortable with it."

   Many abused themselves, rather than were abused by others… but blaming others (with the projection "they knew better")  is the easy narrative and cop-out.

   'Abuse' became a keyword to easily identify as a 'victim', and to try to manipulate the world into giving what one craves for, regardless of the initial dissatisfaction! "Second time lucky?"

   It's a powerful word, but it's used too often in the rich countries for it to be true as often as it is used. Even the worst predators consider themselves 'vilified' and even 'abused' when (against their anticipation that they would never be caught) the abused crowd protests!

   The arms-race “I was abused more than you were”  doesn’t lead anywhere other than to caricatural responses. It's about as productive as "I love you more than you love me."

   It is often argued that crimes are under-reported, but people now bias the very notion of 'crime' (or of 'abuse') to the point that, soon, they'll consider that a delay in being promoted at work is as bad, as worthy of outrage, as worthy of political pressures and petitions, as armed conflicts around basic resources like clean water!
   This is clearly self-serving, not to say self-obsessed… this is also the continuation of samsara, of experiencing life with a craving mind, with a dissatisfied mind!

   One of the necessary steps toward Liberation is to stop seeing  'challenges' as 'abuse', to call a spade a spade, and to take ownership for one's mistakes or simply for one's frustrations (of one's anticipations)!

   For the avoidance of doubt, this does not  mean calling actual 'abuse' a mere 'challenge': abandoning a self-serving view —used to coerce the world into accepting how one thinks life 'should' be— doesn't mean falling into the opposite extreme that "all views are equally legitimate", "it's all the same", "it's all empty",  or "all is ultimately selfless, there's no suffering, there's no sufferer"!
   Discernment is a root-cause of both ignorance and wisdom.
   Discerning challenges and then misusing the term 'abuse' to describe them is ignorance. Discerning, and labelling as such, true 'abuse' is wisdom… at least if one also discerns when the abuse has stopped!
   When someone is challenged, it isn't necessarily because of discrimination and biases from others… nor is it automatically 'abuse' if it's harsh (when you grab someone who is about to get run over, it might feel 'harsh' but it's not abuse, it's saving a life!). However, when someone is abused, no amount of "it's just a bit of fun; have a sense of humour!"  or of "it's how it's always been"  cop-outs will change the abusive nature of the act.

   Ignorant parents don't 'abuse' their kids when they do their best and don't know any better… That the children might still develop a trauma doesn't automatically justify blaming the parents for their ignorance: the parents are victims of their ignorance! They deserve compassion just like the children do. This is different from parents abusing their kids although they definitely know better but prioritise their own selfish desires over the kids' needs ('needs', not 'wishes' later fantasised as 'needs' for one's convenient self-serving narrative of victimhood).
   Most children will consider the parents negatively at some teenage point… Breaking news: no parent is ideal, parents are not buddhas, not God, not Father Christmas!
   Wishing parents had not been so ignorant is pointless wishful-thinking. What do you do now? Who are you now? Do you limit yourself by a narrative of your childhood? "I'm the way I am because my mother dropped me… and she dropped me because she was neurotic because her mother dropped her… and way back to Adam and Eve, or to a disappearing monkey or something!" (It Starts Now - Alan Watts)

   "Right speech" requires to be mindful of how one labels phenomena (in one's head as well as out of one's mouth!), never stretching words "for the benefit of the cause", to give 'weight' to one's argument!
   Frustration will occur even when promoting wholesome causes, but stretching words proves unproductive once the word 'abuse' is used in relation to every single cause: even good causes might require priorities! When all causes share a label, the label becomes an obscuration of differences, although the subtleties might be relevant to the wise use of available resources! Improving the world requires discernment and commitment, but it also demands restraint in the use of dramatic and negative labels: this is about what we do,  not about the labels we put on what has been.

Photo via Relationship with this post? It is regularly considered that enrolment into a religion (at least when a child is really young) is a form of abuse… and such was the feedback given to the photographer / father of the young 'monk'. Except this child is not a monk, this is just a fun photo shoot! Is this still abusive (because it promotes one particular religion)? Is the judgement, on how 'abusive' this is, dependent on how it turns out for this child later? If one is recognised as a tulku (identified 'reincarnation' of a bodhisattva in Tibetan Buddhism), is it 'abuse'? Does it depend on which tulku one is identified with? Is it more or less 'abusive' whether you later turn out to become the Dalai-Lama or an obscure, largely-unknown tulku imprisoned by the Chinese?

Post has shared content

Một bà cụ có tính tình cau có, thường xuyên nổi giận vì những sự việc nhỏ nhặt, hơn nữa, mỗi khi tức giận hay dùng lời lẽ ác độc, vô tình đã làm tổn thương nhiều người, vì thế bà ta giao tiếp với hàng xóm bạn bè đều không được hài hòa.

Bà ta cũng biết khuyết điểm của mình, mong muốn sửa lại lỗi lầm thành tật này. Nhưng mỗi khi tức lên thì chính bà ta cũng không thể khống chế được tâm mình.

Một hôm, một người đã nói với bà : “Chùa gần đây có một vị thiền sư, cũng là vị cao tăng, tại sao bà không đến xin lời chỉ dạy, biết đâu thiền sư có thể giúp được cho bà.”

Bà ta cũng cảm thấy có lý, đã đến tham vấn với thiền sư.

Khi bà ta thổ lộ tâm trạng của mình, bà ta có thái độ rất thành khẩn, rất mong muốn có được một vài lời khai thị từ vị thiền sư đó. Vị thiền sư im lặng nghe bà kể lể, chờ cho bà ấy nói hết, mới dẫn bà ta vào một thiền phòng, sau đó khóa cửa thiền phòng và rời khỏi đó.

Bà ta một lòng muốn có được lời chỉ dạy của thiền sư, nhưng không ngờ thiền sư đã nhốt bà ta vào trong một thiền phòng vừa lạnh vừa u tối. Bà ta tức tối hét lên, cũng như ngày thường, bà ta buông những lời nhục mạ quái ác. Nhưng cho dù bà ta có la hét cách nào, nhưng ở ngoài vẫn im lặng, thiền sư hình như không nghe thấy lời nào.

Khi không còn chịu đựng được nữa, thì bà ta thay đổi thái độ cầu xin thiền sư thả mình ra, nhưng thiền sư vẫn không động lòng thay đổi cách hành xử của mình, vẫn mặc kệ bà ta tiếp tục nói gì thì nói.

Qua một hồi rất lâu, cuối cùng trong thiền phòng cũng không còn tiếng la hét hay nói năng của bà ta nữa, thì lúc này, phía ngoài thiền phòng mới có tiếng nói của thiền sư hỏi : “Bà còn giận không ?”

Thế là bà ta giận dữ trả lời : “Tôi chỉ giận tôi, tôi hối hận sao phải nghe lời người khác, tìm đến cái nơi quỷ quái này để xin ý kiến của ngươi.”

Thiền sư ôn tồn nói : “Kể cả chính mình bà cũng không chịu buông tha, thì bà làm sao có thể tha lỗi cho người khác chứ ?” Nói xong thiền sư lại im lặng.

Sau một thời gian im lặng, thiền sư lại hỏi : “Bà còn giận không ?”

Bà ta trả lời : “Hết giận rồi !”

“Tại sao hết giận !”

“Tôi giận thì có ích gì ? không phải vẫn bị ông nhốt tôi trong cái phòng vừa u tối vừa lạnh lẽo này hay sao ?”

Thiền sư nói với vẻ lo lắng : “Bà xử sự kiểu này càng đáng sợ hơn đấy, bà đã đè nén cơn tức giận của mình vào một chỗ, một khi nó bộc phát ra thì càng mãnh liệt hơn.” Nói xong, thiền sư lại quay đi.

Lần thứ 3 thiền sư quay lại hỏi bà ta, bà ta trả lời : “Tôi không giận nữa, ông không xứng đáng để tôi giận !”

Thiền sư nói : “Cái gốc tức giận của bà vẫn còn, bà cần phải thoáng ra khỏi vòng xoáy của tức giận trước đã.”

Sau một hồi lâu, bà ta đã chủ động hỏi thiền sư : “Bạch thiền sư, ngài có thể nói cho con biết tức giận là cái gì không ?”

Thiền sư bước vào, vẫn không nói chuyện, chỉ có động tác như vô tình đổ đi ly nước trong cái ly trên tay.

Lúc này thì bà ta hình như đã hiểu.

Thì ra mình không bực tức, thì làm gì có tức tối giận hờn ? Tâm địa trống không, không có một vật gì, thì làm gì có tức tối ?

Trong lòng không có bực tức, thì làm sao có cơn giận ?

Thật ra tức tối không những tự làm cho mình khổ đau, và những người xung quanh cũng theo đó mà buồn lòng. Lúc tức tối tức giận, không gì ngăn cản cái miệng, buông lời quái ác, một số lời lẽ trong đó có thể làm đau lòng người nghe, thậm chí có cả những người yêu thương quan tâm mình.

Trong Kinh Thập Thiện, Đức Phật đã dạy : “ Nhất niệm sân tâm khởi, bách vạn chướng môn khai “, chỉ một niệm khởi sân mà kết quả là muôn ngàn chướng ngại nẩy sanh.

Cho nên đừng nên vì sự việc nhỏ nhặt mà gây ra chuyện hại người hại mình, tức tối la hét là hành vi của kẻ ngu muội.

Tuy chúng ta chưa thể là một người thông minh, nhưng tối thiểu chúng ta cũng đủ trí tuệ ngăn cản mình làm một con người ngu dại. Xem nhẹ hơn mọi sự việc không như ý, đồng thời tìm thấy ich lợi trong im lặng, giác ngộ ý thiền trong cuộc sống. Từ đó chúng ta sẽ cảm nhận cuộc sống không cần phải mệt mỏi như ta tưởng, cũng không phài khốn khó như ta đã gặp.

Những sự việc nhỏ nhặt cũng giống như những hạt cát trong đôi giày đã làm cho bạn khó chịu.

Thế thì bạn lựa chọn cách giũ bỏ hạt cát hay vứt bỏ đôi giày ? Chúng ta không thể không mang giày, vì còn con đường dài phía trước, thế thì tại sao chúng ta không chịu giũ bỏ hạt cát !

Post has shared content
Rapper Kyuwook...:p

Post has shared content
Wait while more posts are being loaded