Profile cover photo
Profile photo
Kieu Lan
About
Kieu's interests
View all
Kieu's posts

Post has attachment

Post has attachment

Post has attachment

Post has attachment

Post has attachment

Post has shared content
Tháng ba....
Tháng Ba rồi, em có nhớ anh không?
Hoa xoan tím làm khoảng trời cũng tím
Mưa bụi vương để mắt nhìn lúng liếng
Rét nàng Bân muộn quá, khúc giao mùa
Em có còn nhớ tháng Ba xưa?
Nơi quê nhà, hai đứa cùng rong ruổi
Thả diều trên đê, làn tóc em bối rối
Ngẩn ngơ chiều trao thương nhớ trong anh
Tháng Ba này, em xa quá, mong manh...
Ngơ ngác cả bờ đê, anh một mình ngóng đợi
Tháng Ba nhớ để mùa sau lại tới
Hai mươi mùa xoan nở mãi trong nhau....
(St)!!!
Photo

Post has shared content
Lấy chồng Nghèo nhưng người ta có chí, luôn cố gắng,có đầu óc kinh doanh và luôn thương vk thương con, sống có trách nhiệm, chắc chắn sẽ có một ngày họ sẽ có điều kiện thôi.

Người nghèo thường họ sống tình cảm, ít tật hơn những anh chàng rủng rỉnh tiền trong túi, ăn chơi đủ các kiểu.

Nói chung ĐÀN ÔNG giàu hay nghèo, quan trọng vẫn là suy nghĩ và cách sống.

Ngày tôi lấy chồng, mẹ tôi khóc rất nhiều, bà khóc không phải vì gả con gái đi xa mà vì nhà chồng tôi quá nghèo. Dẫu biết nhà chồng tôi ở quê, nhưng mẹ tôi không nghĩ hôm đám cưới nhà anh lại làm đơn giản đến vậy. Làm cha mẹ, khi phải gả con gái vào nhà nghèo khó có mấy ai vui, mấy ai hài lòng?

Mẹ thương tôi được sống sung sướng trong nhung lụa từ bé. Tôi chẳng bao giờ phải lo chuyện tiền nong, vì nhà tôi khá giàu. Khi tôi đưa anh về nhà giới thiệu với gia đình, bố mẹ tôi đã tỏ ý không vui. Sau khi anh về, gia đình tôi đã có cuộc họp khẩn. Bố mẹ không đồng ý cho tôi lấy chồng nghèo. Mặc cho bố mẹ cấm cản, tôi vẫn giữ vững lập trường yêu anh. Nhiều người gia đình giàu có, hoặc con người bạn này bạn nọ của bố mẹ đến với tôi, nhưng trái tim tôi chỉ duy nhất có anh.

Sau gần 2 năm kiên trì, cuối cùng bố mẹ tôi cũng miễn cưỡng đồng ý cho tôi lấy anh. Tôi từng thề rằng, lấy anh là lựa chọn của tôi, sau này dù có sướng khổ thế nào thì chịu chứ sẽ không bao giờ kêu ca phàn nàn với bố mẹ. Nhưng trong thâm tâm tôi vẫn luôn tin rằng tôi sẽ không chọn nhầm chồng.

Cuộc sống mới đầu của chúng tôi rất khó khăn. Tuy lương của hai vợ chồng khá cao nhưng chúng tôi phải thuê nhà, lại còn bố mẹ chồng đã lớn tuổi cùng hai đứa em đang tuổi ăn học ở quê nên cuộc sống chẳng mấy dư dả. Dù bố mẹ tôi nhiều lần ngỏ ý giúp đỡ, nhưng vợ chồng tôi đã quyết sẽ không nhận trợ cấp từ bố mẹ. Lấy chồng nghèo là lựa chọn của tôi, tôi không muốn làm bố mẹ lo lắng thất vọng.

Bạn bè tôi, mấy đứa học cùng đều lấy chồng giàu cả. Về nhà chồng đứa nào cũng sẵn nhà, sẵn xe, chẳng phải gánh nặng bên nhà chồng nên họ thường nhìn tôi với ánh mắt ái ngại. Đứa bạn thân thì nhảy cẫng lên mắng: “Mày điên à, yêu thì yêu thế thôi, chứ lấy thì nhất định phải lấy chồng giàu mới có thể đảm bảo cuộc sống cho mình. Mày quen sung sướng rồi, có chịu được khổ không? Hay được vài bữa, gánh nặng cơm áo gạo tiền lại lục đục cãi nhau, lúc ấy hối hận thì cũng muộn rồi”.Tôi cũng chẳng phản bác lại bạn vì lời cô ấy nói cũng đúng với suy nghĩ của rất nhiều người hiện nay.

Còn tôi từ bé không bao giờ phải lo chuyện tiền bạc nên cũng không đặt nặng vấn đề giàu nghèo, lấy chồng là phải lấy người mình yêu, vợ chồng sống với nhau phải có tình có nghĩa.
Gia đình chồng tôi ở quê nên mọi người rất tình cảm. Nhiều người bảo nhà quê thường hay lắm chuyện nhưng tôi lại chẳng thấy thế. Hay vì yêu chồng nên tôi chẳng ngại cái nghèo, cái mác nhà quê của anh. Chúng tôi thường đôi ba tháng mới về quê một lần, mỗi lần về quê tôi đều không cảm thấy lạ lẫm, cảm giác ấm cúng như về chính ngôi nhà của mình. Bố mẹ chồng tôi rất chân thật đôn hậu.

Tôi phải thầm cảm ơn ông bà vì không phải ai cũng có thể dạy ra một người đàn ông giống như chồng tôi. Chẳng ai hoàn hảo cả, anh cũng vậy nhưng trong mắt tôi anh thực sự tuyệt vời. Chúng tôi lấy nhau, từ những năm tháng khó khăn đến nay khi đã có của ăn của để, cũng gần chục năm rồi, chưa bao giờ anh to tiếng hay đánh vợ chửi con.

Tôi còn nhớ, sau khi cưới, tôi đi gặp nhóm bạn gái thì các cô bạn hỏi: “Đã bị chồng đánh chưa? Nói mày đừng giận chứ đàn ông quê thường cục mịch lắm, cẩn thận nó đánh cho thâm tím mặt mày”. Đúng anh là người nghèo, người nhà quê nhưng anh đâu cục cằn thô lỗ. Anh luôn đối xử dịu dàng, trân trọng vợ con. Tôi tự hào vì lấy anh – một người chồng nghèo.

Có lẽ vì lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn nên chồng tôi rất bản lĩnh và có chí tiến thủ. Ngoài giờ làm, anh vẫn nhận thêm việc về nhà làm. Cứ chiều đi làm về, anh cùng tôi nấu cơm dọn dẹp nhà cửa. Bữa cơm đơn giản đạm bạc nhưng lúc nào cũng vui vẻ rôm rả.

Đến đêm, sau khi trò chuyện với vợ, anh lại ôm máy tính làm việc. Anh thường nói, vì nghèo nên anh phải làm việc gấp 2, gấp 3 người khác để bù lại. Nhiều lần nằm trong chăn ấm ngủ trước, tôi thương chồng rớt nước mắt. Kiếm được đồng tiền vất vả nên chồng tôi cũng rất tiết kiệm. Chưa bao giờ anh để tôi phàn nàn về cách chi tiêu hoang phí. Tiền làm được, anh đều tin tưởng đưa vợ cất giữ, cho dù trước khi lấy anh tôi là người chẳng hề biết giữ tiền.

Tôi cũng chẳng phải trải qua cảnh nấu chín cơm rồi ngồi chờ chồng về hay một mình lủi thủi ăn cơm. Anh không thích la cà quán sá nhậu nhẹt sau giờ làm như những người đàn ông khác. Anh luôn nói rằng: “không gì ngon bằng cơm vợ nấu” dù sự thật là thời gian đầu tôi nấu ăn rất dở. Tôi biết, sau giờ làm anh luôn cố về để cùng tôi chia sẻ công việc nhà.

Hơn nữa những cuộc nhậu nhẹt bia rượu kia thật tốn kém, vài ba cuộc nhậu ấy có thể nuôi cả nhà anh ở quê hàng tháng rồi. Anh tiết kiệm vậy nhưng không phải ki ke đâu nhé. Anh cũng chẳng bao giờ quên những dịp lễ hay ngày kỉ niệm. Chồng nghèo, anh không có tiền mua quà giá trị nhưng vẫn luôn có những món quà nho nhỏ dành cho vợ. Anh nói, dù nghèo kinh tế nhưng không được nghèo tâm hồn, nghèo tình cảm. Tôi tin chắc rằng, có rất nhiều người phụ nữ lấy chồng giàu lại đang mơ ước một người chồng nghèo như chồng tôi.

Tích cóp dần dần, cộng thêm sự nhanh nhạy của anh trong kinh doanh, kinh tế của vợ chồng tôi khá hơn. Các em chồng tôi cũng đều trưởng thành tự kiếm tiền nuôi thân, vợ chồng tôi như bớt đi gánh nặng. Lần lượt hai đứa con thân yêu của chúng tôi ra đời. Anh lại nói, đời anh khổ rồi nhưng nhất định phải để đời con được sung sướng. Tôi tin lời chồng bởi anh nói được thì sẽ làm được.

Đến giờ kinh tế của chúng tôi đã khấm khá, có của ăn của để. Tôi có thể tự hào đứng trước bố mẹ mình mà nói: “Con đã chọn đúng, nếu cho con chọn lại con vẫn lấy anh ấy”. Gần chục năm qua, tôi chưa bao giờ thấy ân hận vì lấy chồng nghèo. Cách anh bảo bọc chăm lo cho gia đình, cách anh đối nhân xử thế đã chứng minh tôi lựa chọn đúng. Bố mẹ tôi có lần khen: “Con gái chúng ta khéo chọn chồng”.

Và tôi cũng tin chắc rằng, không ít người thầm ghen tị với hạnh phúc hiện có của tôi. Những cô bạn ngày xưa lấy chồng giàu, cũng có kẻ bỏ chồng hoặc người suốt ngày kêu than chán chồng. Nào anh chồng bê tha đủ mọi tật xấu, chẳng chịu lo làm ăn mà chỉ dựa vào bố mẹ. Nào là anh chồng chẳng biết thương vợ thương con, suốt ngày nhậu nhẹt cờ bạc trong khi đó vợ thì phải cật lực làm việc kiếm tiền nuôi con.

Chẳng ai giàu mãi được nếu không chịu khó làm ăn. Cũng chẳng ai nghèo mãi được nếu có chí hướng, có bản lĩnh. Đấy, ai bảo lấy chồng nghèo là khổ? Tôi có thể tự tin ngẩng cao đầu để nói rằng tôi lấy chồng nghèo, tôi hạnh phúc!

#TinhYeu

Nguồn: Gia Hân
Photo

Post has shared content
10 LƯU Ý KHI THƯỞNG THỨC ẨM THỰC NHẬT BẢN

Dù cả thế giới biết tới sushi, không phải ai cũng biết được một số quy tắc cần có khi thưởng thức những những món ăn độc đáo tới Nhật Bản.

Washoku, văn hóa ẩm thực truyền thống của Nhật Bản là một trong rất nhiều di sản văn hóa phi vật thể thế giới được UNESCO công nhận. Và khi nhắc tới nền văn hóa ẩm thực này, không cần phải giới thiệu nhiều thì bất cứ một du khách nào cũng biết tới hai đại diện khá nổi tiếng là sushi và tempura.

Tuy nhiên không phải ai cũng biết được một số quy tắc cần có khi thưởng thức những những món ăn độc đáo tới từ đất nước mặt trời mọc. Dưới đây là 10 quy tắc du khách nên biết để tránh rơi vào những tình huống không đáng có.

1. Không trộn wasabi với nước tương

Mặc dù rất nhiều nhà hàng trên thế giới đều sử dụng phương pháp này khi phục vụ đồ ăn Nhật Bản, nhưng đây không phải là một cách được người dân đất nước mặt trời mọc hưởng ứng. Hãy cho wasabi lên trên miếng đồ ăn mà bạn muốn thưởng thức sau đó chấm vào nước tương. Đây mới là cách dùng wasabi và nước tương đúng nhất.

2. Tránh cắn đôi thức ăn

Việc cắn đồ ăn thành nhiều miếng được coi là bất lịch sự tại Nhật Bản. Người Nhật hạn chế tối đa việc đặt một đồ ăn nào đó còn dang dở trên đĩa. Do vậy hãy cố gắng ăn mọi thứ chỉ bằng một miếng, trừ khi miếng đồ ăn quá lớn thì hãy dùng tay che miệng lại.

3. Không dùng tay đỡ đồ ăn rơi

Với người Nhật, việc sử dụng tay trái để đỡ thức ăn rơi hay nước là một hành động không đẹp mắt. Mặc dù hành động này có thể tránh việc thức ăn rơi gây ra những vết bẩn không đáng có trên áo quần hoặc khăn trải bàn, nhưng đó thực sự là một thói quen ăn uống nên tránh khi dùng bữa kiểu Nhật.

4. Không lật ngược nắp bát

Lật ngược nắp bát là dấu hiệu khiến nhiều người hiểu lầm rằng bạn đã dùng xong bát. Do vậy hãy để nắp bát như khi chúng được người phục vụ mang ra bàn. Thêm một nguyên nhân khác nên tránh làm điều này vì rất có thể bạn sẽ làm hỏng chiếc nắp khi úp ngược chúng lại.

5. Không đặt vỏ sò trên nắp bát hay đĩa riêng

Khi được phục vụ một số đồ ăn có vỏ như sò, hàu…, nhiều người thường có thói quen đặt phần vỏ rỗng vào nắp bát hay đĩa riêng. Người Nhật coi đây là một hành động không lịch sự. Cách tốt nhất trong trường hợp này là để những phần vỏ này vào chính chiếc bát đựng món ăn đó.

6. Không cầm đũa trước khi nhấc bát lên

Khi tham gia một bữa ăn Nhật Bản, bạn hãy lưu ý nhấc bát ăn trước khi cầm đũa. Nếu muốn chuyển sang bát khác thì hãy đặt đũa xuống, sau đó mới đổi bát. Chỉ sau khi nhấc bát, bạn mới được phép cầm lại đũa.

7. Không đưa đũa qua lại hay chạm vào thức ăn nếu bạn không có ý định gắp

Người Nhật tránh việc gắp đồ ăn sau đó bỏ chúng lại và gắp sang món khác. Hành động này được coi là một cách cư xử thiếu lịch sự. Hãy sử dụng tất cả các món ăn có trong bữa ăn và lựa chọn món định gắp trước khi đưa đũa ra.

8. Không gác đũa ngang miệng bát

Với nhiều người, việc gác đũa ngang miệng bát là một cách ăn uống khá bình thường nhưng tại Nhật điều này được cho là sai quy tắc ăn uống. Nếu muốn đặt đũa xuống, bạn hãy đặt chúng lên những chiếc gác đũa. Trong trường hợp không có gác đũa, bạn có thể dùng bao đũa để gấp lại thành chiếc gác đũa. Còn khi bạn không biết cách gấp thì hãy gác đũa lên chiếc khay hay một vật nào đó tương tự có trên bàn ăn.

9. Không dùng đầu còn lại của đôi đũa để gắp thức ăn

Sở dĩ người Nhật tránh việc dùng đầu còn lại của đôi đũa để gắp thức ăn vì đây là phần tiếp xúc với tay, là phần không được sạch sẽ. Nếu muốn gắp thức ăn bằng đũa sạch hãy hỏi người phục vụ để lấy thêm một đôi đũa mới.

10. Không đưa đồ ăn lên quá cao

Trong khi ăn uống, nhiều người thường gắp và đưa đồ ăn lên cao ngang tầm mắt. Đây là việc cần hạn chế nếu bạn đang ở trong một bữa ăn Nhật

Post has shared content
LOẠI NGƯỜI NHƯ CHỒNG CHỊ "ĂN VỤNG TỨ TUNG MÀ KHÔNG BIẾT CHÙI MÉP", ĐỂ TÔI DẠY!

Gã chồng bảo bối của chị đấy, tưởng đã lừa được tôi sao? Còn chị, ra cái vẻ ghê gớm bóng gió... như sắp ăn thịt tôi đến nơi. Xàm!...

Tình cờ đọc được bài viết này, thấy cay đắng quá nên lưu lại ở đây. Ai từng trải qua sẽ càng thấy đắng lòng...

Tôi đã định thích chồng chị, vì anh ta khá thông minh, tinh ý và nhiều chiêu trò. Chồng chị thì đích thực là một gã đàn ông có khả năng hấp dẫn những cô gái. Thế nhưng, chị ạ... loại người như chồng chị "ăn vụng tứ tung mà không biết chùi mép" tôi gặp nhiều rồi, cho đi cũng nhiều rồi...

Tôi chỉ để yêu chơi thời gian thôi, chứ cướp giống ấy của chị về làm gì cho rác nhà.

Chị không phải chạy vạy tứ tung để kéo tay một gã khốn nạn như thế về làm chồng mà vỗ ngực ra oai với thiên hạ "hạnh phúc gia đình" để tôi cười vào mặt cho. Đàn bà mà ngu thế thì không có tiếng nói đâu.

Thú thực anh nhà - Chồng chị cũng nói yêu tha thiết không chỉ với tôi đâu mà còn nhiều lắm, rải rác lắm. Đã không có tầm bao quát thì lớn giọng... Thị uy. Tôi sắc sảo, tinh tường nhưng đôi khi cũng mềm mại trong tình yêu và dễ cho mình cái quyền được ngu xuẩn tin lời đường mật lắm... Thế nên cứ để tôi sống trong đường mật thời gian:

"- Anh yêu em, chúng ta sẽ đi song song cuộc đời nhau nhé.

- Cô ấy (vợ) như một con hổ, như một người đàn ông (mặc dù trông chị cũng nữ tính đấy).

- Cô ấy vô tâm lắm, có biết gì đâu.

- Em rất thông minh và luôn khiến tôi phải chao đảo".

Quyền được ngả vào yêu thương bất tận mà chẳng cần tính toán thiệt hơn... Tự cho mình ngã vào tình yêu, ai cấm được tôi nhỉ. Gã chồng bảo bối của chị tưởng đã lừa được tôi, còn chị thì ra cái vẻ ghê gớm bóng gió... Như sắp ăn thịt tôi đến nơi. Xàm!

Chồng chị, tôi tính hô "biến" cách đây mấy tháng rồi, biến như chưa từng tồn tại. Nhưng vẫn ra cái vẻ khéo léo khiến anh ta phải day dứt... Đến giờ không buông nổi tôi ấy chứ.

Đành rằng: "Anh có người khác rồi thì bảo em chứ, hết yêu em phải bảo em chứ, em ra đi để anh hạnh phúc. Nên sớm về với vợ con anh nhé, mình có duyên nhưng không có phận, em hiểu và chẳng hề trách móc gì đâu, dẫu nhiều đắng cay", chia tay mà vẫn tôn trọng tôi hết lời vì mấy lời tử tế dễ nói như không.

Biết thế, nên phận vợ luôn phải chạy theo giữ chồng như chị đừng dai dẳng, thỉnh thoảng dằn mặt đến gớm chẳng khác nào mụ la sát... Tôi sợ gì chị cho cam, thế nên đừng để tôi phải cáu... Làm vợ thì nên khôn ngoan với bồ của chồng, chị hiểu không? Phải là người buông chứ đừng đuổi theo.

Cứ thử hẹn hò với một người đàn ông ngoài chồng đi, cứ thử hấp dẫn quyến rũ rồi để mặc chồng chị như tôi đi... Chị sẽ mới lạ trong mắt anh ta. Nóng bỏng, tử tế, quyền lực, quyến rũ... Nhiều đàn ông mê mệt mà phải biết cách để chồng nhìn thấy mà tự động tối ngày để chồng xách túi chạy theo lo giữ vợ.

Chứ đàn bà lỗi thời như chị cứ ngồi mà long nhong chiều chuộng "một dạ bảo vâng" với chồng, rồi tất bật chạy theo bồ của chồng để ra cái vẻ dằn mặt là ngu... Khiến chẳng những bồ mà chồng cũng vừa khinh vừa nản.

Tôi tâm sự thật, thời buổi này toàn vợ ngu ngốc như chị thì lấy đâu ra lũ xéo xắt, héo hon cặp kè... Chịu buông, chúng còn muốn vênh mặt trêu ngươi chị chẳng hết. Nóng giận là tôi đạp đổ hết đấy... Tôi đã tử tế thì phải biết hướng mà đi, liệu cơm mà gắp mắm.

Thưa chị, tôi còn hấp dẫn, còn trẻ, còn quyến rũ, còn bận lấy chồng, bận để chồng giữ tôi, nên không có thời gian để rỡn và ghen tuông với vợ chồng nhà chị nữa. Loại chồng chẳng ra chồng, vợ chẳng ra vợ,... Tôi khinh.

Biết điều thì rộng đường thênh thang!

(ST)
Photo

Post has shared content
1. Đói cái gì cũng ngon, yêu cái gì cũng đẹp. (Ngạn ngữ Campuchia)
2. Cao quí nhất là tình yêu nhưng ích kỷ nhất cũng là tình yêu. (M.Gorki)
3. Người ta có thể giấu mọi thứ, trừ hai điều này: Say rượu và đang yêu. (Antiphanes)
4. Tình yêu là bình minh của hôn nhân, hôn nhân là hoàng hôn của tình yêu (Ngạn ngữ Pháp)
5. Hãy mở to mắt trước khi cử hành hôn lễ và sau đó hãy mở hé thôi. (T.Fuller)
6. Hôn nhân y như một thành trì bị vây, kẻ ở ngoài muốn xông vào, người ở trong chỉ muốn thoát ra. (Ngạn ngữ Arập)
7. Hôn nhân là một cộng đồng gồm một ông chủ, một bà chủ và hai nô lệ. Tính ra tất cả là hai người. (A. Bierce)
8. Đàn bà khóc trước khi cưới, đàn ông khóc về sau này. (Ngạn ngữ Balan)
9. Bí quyết để có hạnh phúc trong hôn nhân là vợ chồng phải quyến rủ nhau suốt đời. (Balzac)
10. Người ta tìm hiểu nhau 3 tuần, yêu nhau 3 tháng, cãi nhau 3 năm, chịu đựng nhau 30 năm; và con cái lại tiếp tục như thế. (Taine)
11. Nhiều cặp vợ chồng sau khi cưới nhau thường có ba giai đoạn:
Một tháng sau, hai người nói riêng cho nhau nghe.
Ba tháng sau, hai người nói với nhau mà cả xóm nghe.
Giai đoạn cuối, hai người đi nói về nhau cho cả xóm nghe. (Pascal – Pháp)
Photo
Wait while more posts are being loaded