Profile

AboutPostsPhotosVideos

Stream

Pinned

9xinh

Shared publicly  - 
27
6
kasiyanta deka's profile photoMinh Nguyen's profile photoStephen Lewis's profile photo游文龍's profile photo
5 comments
 
like
Add a comment...

9xinh

Shared publicly  - 
 
 
CHẲNG CẦN ĐỂ TÂM ĐOẠN KẾT
-------------------------
Hưng ở lại nhà Minh trong buổi tối hôm ấy.

Dường như giữa họ, không phải là một tháng xa cách mà chỉ là mới hôm qua cô ấy bước vào showroom, và hôm nay họ được gặp lại. Vẫn là chiếc chemise nhẹ, nhưng giờ đây cô ấy khoác thêm chiếc cardigan mỏng không tay, chống lại các đợt gió lạnh về đêm. Vẫn là giọng nói ấm và sâu thẳm như chạm vào một điểm bí mật nào đó bên trong tâm hồn kẻ khác, nhưng giờ đây chen vào các khoảng lặng đột nhiên giữa câu chuyện của họ.

                                       ***

Không có gì để bận tâm nhiều vào sáng thứ Bảy.

Chỉ cần dậy trước tám giờ, đi bộ thong thả trên con đường râm mát. Ngoài quyển sách tiếng Anh cầm theo trong tay, nhất thiết đừng quên thẻ khoá điện tử tích hợp mở ra hai lớp cửa trong ngoài của cái showroom nhạc cụ. Chỉ cần cố gắng đôi chút như vậy. Bởi khi đã đến nơi làm việc, mở hết cửa chớp cho ánh sáng tràn vào qua ô kính, lướt mắt qua những cây đàn piano quen thuộc đặt rải rác trên sàn gỗ đánh xi bóng loáng, thì có thể tự pha một cốc capuccino cỡ lớn, mở một đĩa nhạc dễ chịu kiểu Pieces for piano của Krenek, sau đó tiếp tục chìm vào cuộc phiêu lưu dang dở của các nhân vật trong sách.

Thỉnh thoảng, có mỏi mắt tí chút, sẽ đổi hướng nhìn ra ngoài vỉa hè, nơi các vệt nắng xuyên qua những tán cổ thụ xanh mát, rơi rớt trên bậc thềm lót đá hoa cương. Trên con đường một chiều trơn mượt, những chiếc ô tô vô số nối nhau chạy mãi, dường như chẳng ai có ý định dừng lại. Càng hiếm hoi người nào có ý định ghé vào showroom chọn mua một chiếc dương cầm trong một buổi sáng yên tĩnh như thế này.

Hưng lật sang trang sách kế tiếp. Chỉ còn một chương cuối cùng. Dự đoán của anh về kết cuộc của những kẻ phiêu lưu chừng như đã sát với những gì nhà văn sắp viết. Luôn là vậy, dù trong sách hay trong đời thực, thì vẫn dễ chịu hơn nhiều khi phía trước là những gì có thể tiên liệu rõ ràng. Như các sự kiện trong đời anh chẳng hạn. Từ ngày rời trường đại học, Hưng làm việc cho một văn phòng kiến trúc danh tiếng.

Thời gian cuối tuần, anh phụ giúp trông coi showroom nhạc cụ cho một người thân trong gia đình, là cách gắn bó với thế giới âm nhạc cổ điển anh từng say mê thời niên thiếu. Hưng cũng không gắn bó mật thiết với bất kỳ ai bởi anh muốn duy trì đời sống độc thân tự do và vui vẻ cho đến năm ba mươi hai tuổi. Hết thảy những điều trên đều được anh sắp xếp chính xác, như đoàn tàu có sẵn lịch trình.

Tuy vậy, thảng hoặc anh cũng tự hỏi, nếu dấn thân vào một cuộc phiêu lưu bất ngờ thì sẽ ra sao. Nhưng anh thường bỏ lửng câu hỏi ấy, chuyển mối bận tâm sang một đầu việc nào đấy đơn giản và thực tế hơn. Như lúc này đây là đặt cuốn sách xuống, bước vào trong xoay nhẹ vài tấm rèm nhựa ngăn bớt các luồng nắng chói gắt sẽ hắt hơi nóng trực tiếp lên mấy cây đàn upright ngay cạnh bức tường.

*
Quay lại chỗ ngồi trong chiếc ghế mềm ưa thích, Hưng thoáng giật mình. Trong lúc anh lúi húi với những tấm rèm nhựa, một vị khách bước vào showroom từ bao giờ.

Cô ta lặng lẽ đến mức không gây ra bất kỳ tiếng động nào, dù tiếng đẩy cửa hay âm thanh của gót giày gõ trên mặt sàn gỗ sồi. Không nhìn thấy anh, hoặc quá chú tâm vào những cây đàn, vị khách mảnh khảnh ấy đã tiến sang gian bên phải. Đó là một không gian rộng hơn, vị trí của năm chiếc grand piano đắt giá nhất của cả showroom.

Theo thông lệ, anh sẽ phải đi cùng khách, giới thiệu với họ tính năng của từng mẫu đàn hay ưu điểm của từng nhãn hiệu, hoặc tốt hơn nữa là tạo nên bầu không khí thân thiện, bằng cách tán gẫu đôi chút về âm nhạc, chia sẻ một vài bí mật thú vị về cây đàn của những tên tuổi lớn, ở quá khứ hay hiện tại, tuỳ vào hứng thú của từng khách hàng. Nhưng, với vị khách vừa đến, có gì đó giống như bức tường vô hình ngăn anh tiến lại, càng không thể thực hiện dù chỉ một phần nhỏ trong các kỹ năng đã thuộc lòng.

Bài cuối cùng trong đĩa nhạc của Krenek chấm dứt. Hưng vẫn đứng im, lắng nghe động tĩnh từ vị khách. Lúc này, cô ta đã tiến đến gần cây đàn màu trắng, chiếc đàn mới nhất vừa nhập về tuần trước – công chúa của những cô nàng dương cầm, như lời ông giám đốc nhãn hiệu người Nhật thích thú nhận xét.

Dù hiếm khi để ý đến vẻ ngoài của chung quanh, thì Hưng vẫn nhận ra rằng, khi ở cạnh vị khách, vẻ đẹp tinh tế tuyệt hảo của chiếc đàn cũng mờ hẳn đi. Mà cô gái này ăn mặc vô cùng giản dị. Cái áo chemise nhẹ màu trắng hơi dài hơn bình thường, với dải thắt lưng quấn hờ quanh eo lưng thon nhỏ. Quần capri ngắn để lộ đôi chân gầy. Và kiểu giày đế mềm của vũ công ballet lướt đi như không hề chạm vào mặt sàn gỗ. Ngay cả cái túi lớn khoác trên vai cũng như khe khẽ nói rằng, cô ta không muốn ai để mắt đến mình cả.

Món trang sức duy nhất khiến vị khách nổi bật trong mọi không gian có lẽ chính là mái tóc. Một mái tóc ánh lên màu nâu đỏ khác thường, mềm mại, viền quanh khuôn mặt nhỏ nhắn, không hẳn xinh đẹp, nhưng khiến Hưng ngỡ như từng gặp ở đâu đó. Chỉ là ảo giác thôi, anh gạt qua ý nghĩ kỳ quặc.

Vẫn nhẹ nhàng như thế, cô ta khẽ mở nắp, nhấc lên dải nhung phủ màu kem ngà, chăm chú cúi nhìn những phím đàn đen trắng hồi lâu, theo đuổi một ý nghĩ vô định nào đấy. Bất chợt, ngón trỏ của cô ta gõ nhẹ xuống. Vang lên âm thanh trong trẻo. Tiếng rơi của một giọt nước. Tiếng hót đột nhiên của một con chim vô hình trong cánh rừng xanh thẳm... Nốt mi giáng. Vài giây sau, Hưng mới nhận ra.

Anh đi về phía người khách. Cô ta đã đậy lại nắp hộp đàn, bình thản ngoảnh nhìn anh. Để phá vỡ sự im lặng, anh lên tiếng trước:

- Cô có muốn xem thử mấy chiếc upright hoặc piano điện tử, nhỏ gọn hơn, âm thanh của chúng cũng không tệ đâu.

Mái tóc hung đỏ lắc nhẹ:

- Tôi sẽ lấy chiếc đàn màu trắng này!

Một lần nữa Hưng giật mình. Giọng nói người khách rất đặc biệt. Đôi tai thính nhạy của anh nhận ra ngay. Cách phát âm của cô ta nhẹ, nhưng tạo ra cảm giác sâu thẳm, như không phải ngân lên từ một thanh quản bình thường.

- À ừm, có lẽ tôi chưa nói giá của nó cho cô biết! – Hưng thật sự ái ngại, gắng pha trò – Có thể cô sẽ ngất đấy!

Vị khách hàng này không có vẻ gì của một người giàu có. Cô ta đi bộ chứ không có tài xế lái xe đưa đón như phần lớn các khách hàng khác từng đến đây chọn đàn hoặc đặt hàng. Chưa kể nhìn ở khoảng cách gần, vẻ gầy gò của cô ta rõ ràng là của người phải làm việc rất nhiều.

Điểm dễ chịu nhất mà Hưng nhận thấy là cô ta không hề trang điểm, dù như vậy để lộ làn da tựa men sứ, trắng muốt, hơi ngả xanh. Có lẽ cô ta là nhân viên văn phòng thường xuyên phải thức khuya dịch thuật tài liệu sổ sách hoặc một người làm loại việc gì đó có liên quan chút ít đến nghệ thuật. Nhưng thế thì vẫn chưa đủ để sở hữu một cây đàn trị giá cả một gia tài như chiếc grand piano trắng kem nhập trực tiếp từ Đức này.

- Đắt lắm ư? – Đôi lông mày thanh tú của cô gái trẻ hơi nhướn lên – Có ai đã đặt hàng nó trước rồi sao?

- Cô đoán gần đúng vấn đề rồi đấy. Chính xác là nó đắt đến mức chưa ai dám đặt mua nó cả, dù có hơn vài chục lượt khách đến đây chỉ để ngắm nghía nó từ hôm chiếc đàn được đưa thẳng từ sân bay về showroom! – Hưng thành thật. Khi đưa ra các thông tin thực tế, bầu không khí giữa họ trở nên dễ chịu hẳn.

- Thôi được, tôi sẽ suy nghĩ về cây đàn thêm một thời gian! – Vị khách gõ nhẹ một ngón tay lên thái dương, bỗng mỉm cười. Nụ cười khiến những tia sáng lấp lánh hiện lên từ đáy đôi mắt nâu sẫm, ấm áp vàtràn đầy sức sống – Anh cho tôi số điện thoại chứ. Tôi có thể gọi lại, khi đã quyết định xong.

Không do dự, anh đưa cho cô ta namecard của mình, sau đó ghi vào sổ tên vị khách hàng tiềm năng. Cô ta bảo anh cứ ghi tên cô ta là Khải Minh. Khi anh hỏi số điện thoại, cô ta luỡng lự đôi chút, rồi im lặng.

Cũng chẳng sao. Nếu cần chọn mua đàn, cô ta sẽ tự liên lạc lại.

Trong lúc chờ anh tìm quyển brochure giới thiệu chi tiết các mẫu đàn bày trong showroom, anh bảo Khải Minh cứ việc ngồi chờ trong chiếc ghế mềm của anh. Khi anh quay trở lại, cô gái đã ngồi lọt thỏm trong lòng ghế. Như một đứa trẻ mệt nhoài bỗng được nghỉ ngơi, cô ta co lên cả hai chân, lướt qua trang đầu tiên quyển sách Hưng đang đọc, đôi môi hơi mấp máy. Chiếc ghế da tình lờ lọt trong luồng nắng vàng dịu vừa hắt vào từ cửa kính.

Hưng khựng lại. Cảm giác bàng hoàng choán đầy. Giống như một thiên thần trong đôi giày ballet ngộ nghĩnh lướt qua thế giới này, mỏi chân, ghé vào cái showroom buồn chán, ngồi nghỉ lại.

Một điều gì đấy giản dị, mà cũng thật khó tin, và khiến người ta xúc động đến nao lòng.

Hưng loay hoay đun thêm chút nước sôi trong cái ấm điện. Anh hỏi vị khách có hay đọc sách không, cô ta rụt rè lắc đầu, rồi giải thích thêm: "Trước đây tôi thích đọc. Nhưng giờ thì không còn thời gian!" Anh pha một cốc cappuccino cho khách. "Ngon quá!" – Cô ta nhấm thử, chờ nguội, rồi uống từng ngụm to, khoan khoái đặc biệt, đến mức anh không thể không cất lên câu hỏi tò mò:

- Cô chưa bao uống thứ cà phê đóng gói sẵn có thêm chút kem sữa hay sao?

- Ba năm trở lại đây thì không, kể từ lúc tôi hai mươi mốt tuổi! – Minh nhún vai – Tôi không được lên cân. Cũng không được phép để cho mụn nhọt hiện trên mặt.

- Tôi chưa từng biết có những kiểu đòi hỏi lạ lùng như thế! – Hưng bật cười.

Cô ta cười theo. Một lần nữa, vẻ tươi tắn bất chợt làm ửng lên gò má nhợt nhạt:

- Do yêu cầu của công việc thôi mà...

Rồi như lo sợ Hưng sẽ hỏi sâu hơn các lý do bí mật, vị khách đứng bật dậy, nhìn đồng hồ và khoác chiếc túi vintage lên vai. Giọng nói êm nhẹ chùng hẳn xuống:

- Không còn thời gian nữa. Đến lúc tôi phải về nhà để sửa soạn hành lý rồi. Chiều nay tôi có chuyến bay.

Anh đưa cho cô quyển sách tiếng Anh bỏ túi, nói nhanh:

- Minh giữ lấy mà đọc. Câu chuyện đọc trên máy bay sẽ thú vị đấy. Không cần phải trả lại đâu!

- Anh đọc chưa xong mà! – Cô gái bối rối.

- Đúng thế. Nhưng tôi có thể đoán được đoạn kết của nó! – Hưng cười, với một chút tự hào.

- Anh luôn đoán được kết thúc của tất cả mọi việc ư? – Đôi mắt nâu sẫm nhìn thẳng vào mắt anh.

Hưng im lặng, không thể có câu trả lời thích hợp. Lần đầu tiên, anh nhìn vào một đôi mắt lạ lùng đến vậy. Còn hơn cả đẹp. Một đôi mắt mà khi soi vào, người ta không chỉ nhìn thấy chính mình, mà còn thấy cả những gì họ từng ao ước nhưng không thể gọi tên, những điều yên ả nhất mà cũng nồng nhiệt nhất. Những phần tốt lành ngỡ đã vùi quên đâu đó hay chẳng còn dám hy vọng trong cuộc đời này...

Vị khách đột ngột xoay người. Như khi bước vào không gian này, cô ta nhẹ nhàng đẩy cửa kính, mau chóng biến mất trên vỉa hè chấp chới những đốm nắng.

*
Những ngày làm việc căng thẳng liên tục ở văn phòng kiến trúc. Một đồ án thiết kế do nhóm Hưng thực hiện được chọn thi công. Một loạt các yêu cầu mới nảy sinh, buộc anh phải tập trung đầu óc và thời gian. Thế nhưng, vẫn có vài khoảng hẹp, anh trôi ra ngoài các đầu việc vây bủa, chợt nhận ra mình đang nghĩ về đôi giày mềm bước đi không tiếng động, một ánh nhìn nâu thẫm, và cái giọng nói trầm mượt xa xăm như bong ra từ một giấc mơ.

Cô ấy bay đi công tác, có thể chưa về. Hưng tự an ủi. Rồi anh lại tự trách móc, giá như hôm ấy anh can đảm hơn, hỏi biết số điện thoại của cô. Anh không thể tin rằng, mình có thể bận tâm về một ai khác, nhiều đến thế. Như thể mỗi phân tử không khí quanh anh đều bám chặt những hình ảnh của cô.

Cuối tuần, Hưng thức dậy sớm, rảo bước từ nhà ra showroom, sớm hơn cả giờ trực cần thiết. Dù chẳng hề muốn cảm xúc vượt tầm kiểm soát đi quá xa, thì anh vẫn phải thừa nhận rằng anh đang chờ đợi.

Đôi khi anh nhìn chằm chằm chiếc ghế của mình, như thể cô ấy sắp hiện ra, ngồi lọt thỏm trong đấy, đôi chân đẹp đẽ co lại. Bất cứ mũi giày nào bước lên bậc thềm lót đá hoa cương cũng đều khiến anh giật mình ngước lên, tim đập nhanh hơn một nhịp. Nhưng chỉ là một ông bố nào đấy đến chọn đàn cho con gái. Hoặc bà trưởng giả muốn mua một cây đàn càng cầu kỳ càng tốt, làm vật trang trí cho phòng khách hào nhoáng chứ chẳng phải để con cái tập luyện.

Hưng làm tất cả những gì đã thuộc nằm lòng. Giới thiệu hàng. Trò chuyện và tán gẫu với khách. Có khi anh còn ngồi vào một cây đàn điện tử, chơi thử một đoạn trong bài The white peacock của Griffes. Bầu không khí rung lên vui nhộn. Những vị khách đến. Những chiếc đàn lần lượt được đưa khỏi showroom.

Chỉ có cô gái với đôi mắt lạ lùng chẳng hề quay lại.

Và chiếc grand piano trắng vẫn lặng lẽ đứng im giữa gian phòng rộng nhất, in bóng xuống mặt sàn nâu trầm của những mảnh ghép gỗ sồi.

Khi Hưng không còn hy vọng nữa, điện thoại bỗng đổ chuông. Số lạ. Lúc ấy đã hơn mười một giờ khuya. Anh đang ngồi trước máy tính, chú mục vào bản vẽ mặt bằng một trung tâm thương mại. Anh hờ hững nhấc máy. Giọng nói khiến máu anh như đông lại bên dưới làn da.

- Anh nhận ra em chứ? – Minh đổi cách xưng hô – Em gọi muộn, vì em vừa bay về...

- Để hỏi về chiếc piano trắng có còn ở showroom không, nếu anh đoán không nhầm? – Câu hỏi bật ra như từ một tên ngốc, hoàn toàn trái ngược với cảm giác mừng vui đang khiến từng ngón tay anh run bắn lên.

- Không... À vâng, đúng vậy! – Đầu dây bên kia hụt hẫng, nhưng lấy lại bình tĩnh rất nhanh – Cây đàn vẫn còn đấy chứ?

- Vẫn còn. Chẳng ai có thể mua nó cả. Nhưng Minh này, em ổn chứ? – Khi hỏi câu ấy, anh nhắm mắt lại. Giá cô ấy hiểu, anh không ổn chút nào. Vì anh đã nhớ cô từng giây từng phút.

- Em đã đọc xong quyển sách anh cho em. Trên chuyến bay về, em nghĩ khá nhiều về tình trạng đơn độc. Và em nghĩ việc đầu tiên cần làm khi về đến nhà là gọi điện thoại cho anh.

- Em đang ở đâu? – Hưng hỏi nhanh, bình tĩnh lại, quyết định sửa chữa sai lầm – Anh cần gặp em ngay!

- Anh không sợ sẽ phạm sai lầm chứ? – Giọng Minh thoáng phân vân.

- Đọc địa chỉ của em đi! – Hưng nhắc lại, rành mạch, như một mệnh lệnh mà người nghe không thể chối từ.

*
Hưng ở lại nhà Minh trong buổi tối hôm ấy.

Dường như giữa họ, không phải là một tháng xa cách mà chỉ là mới hôm qua cô ấy bước vào showroom, và hôm nay họ được gặp lại. Vẫn là chiếc chemise nhẹ, nhưng giờ đây cô ấy khoác thêm chiếc cardigan mỏng không tay, chống lại các đợt gió lạnh về đêm. Vẫn là giọng nói ấm và sâu thẳm như chạm vào một điểm bí mật nào đó bên trong tâm hồn kẻ khác, nhưng giờ đây chen vào các khoảng lặng đột nhiên giữa câu chuyện của họ.

Mà các câu chuyện thì cứ nối nhau, nở ra dễ dàng, như những nhánh lá vươn dài, viền theo một con đường trắng bất tận nổi giữa đêm tối.

Họ nói về sức mạnh cần thiết của những ngón tay khi chơi đàn, những đĩa nhạc bán cổ điển đang được ưa chuộng của vài người chơi dương cầm tên tuổi, nói về quyển sách và những chuyến phiêu lưu không định trước, về những điều có thể gặp, và cả những điều mất đi trong cuộc đời này. Thỉnh thoảng, cả hai bỗng im lặng cùng lúc. Rồi cô ấy lại tìm được một đề tài mới ngay, trước khi anh kịp hỏi cô đã đi đâu, làm gì trong suốt một tháng rời khỏi thành phố.

- Anh ở lại thêm với em một lúc nữa được không? – Minh chợt đề nghị.

- Được, nhưng em sao vậy?

- Hội chứng jetlag đáng ghét! – Minh phàn nàn về sự mất ngủ do lệch múi giờ. Mắt cô nheo lại như đứa trẻ nghịch ngợm – Nhưng Hưng này, anh có muốn uống cà phê và ăn chút gì nóng cho buổi tối không? Em biết nấu nướng đấy, dù không thật sự giỏi.

- Em không sợ lên cân và có đốm mụn trên mặt sao? – Anh sực nhớ, bật cười.

- Vẫn sợ. Nhưng đêm nay thì không.

Trong khi Minh lúi húi nấu nướng trong bếp, anh nhìn quanh ngôi nhà. Một không gian không quá lớn, nhưng đủ rộng để khiến người ta cảm thấy đơn độc trong một đêm thế này. Ngôi nhà trệt với khu vườn nhỏ bao quanh.

Chừng như Minh mới chuyển về đây. Ngoài vài vật dụng hết sức cần thiết, ngôi nhà còn quá trống trải. Không có tranh ảnh hay các vật dụng cho biết chủ nhân của nó là ai, làm công việc gì, những kỷ niệm làm nên con người cô ấy. Ở mảng tường đối diện chỗ anh ngồi, ô cửa sổ nhìn ra mảnh vườn khuya. Những vòm lá yên tĩnh, ngay cả khi chuyển động trong gió. Hưng chợt hiểu, cô ấy mơ ước về chiếc piano trắng, để đặt vào đúng ô cửa sổ ấy.

Họ ngồi ăn bên chiếc bàn nhỏ. Mùi thức ăn và cà phê thơm dịu. Cô gái gần như không ăn chút gì, chỉ uống tách cappuccino lớn, và nhìn anh ăn.

- Em đang nghĩ gì vậy?

- Thật hạnh phúc khi nhìn thấy một ai khác ở bên cạnh mình, như lúc này! – Cô đưa ra nhận xét gần như kỳ dị.

Hưng không nói gì nữa, chậm rãi uống từng ngụm cà phê lớn. Bất chợt anh nhìn vào gương mặt đối diện, nói chậm rãi:

- Sự thật là anh mới chỉ gặp em đúng một lần. Nhưng một điều gì đấy, không sao hiểu được, buộc anh nghĩ về em, liên tục. Gần như anh bị phát điên. Chưa bao giờ như thế với anh trước đây.

- Em cũng vậy! – Giọng cô gái vang lên, với sự thành thật sâu thẳm – Em đã mong từng ngày để chấm dứt chuyến đi xa theo hợp đồng. Trở về nhà, và gọi cho anh.

Những tia lấp lánh dưới đáy mắt thẫm nâu. Những đốm sao xa thẳm trong vườn khuya. Vầng trán trắng muốt. Gò má với những hõm xanh như men sứ. Đôi môi nhỏ nhắn và mềm dịu. Mái tóc nâu đỏ bám lên vai anh, níu giữ, thở nhè nhẹ. Anh giữ chặt cô trong tay, như thể một chút sơ sảy thôi, cô ấy sẽ cúi xuống, tìm đôi giày ballet mềm mại của mình, bước ra khỏi đời anh, không tiếng động.

*
Anh thức giấc trong cái giường có tấm drap vẽ những cơn sóng biển. Cảm giác tê nhẹ một bên cánh tay. Minh gối trên cánh tay ấy, say ngủ. Anh xoay người, ngắm hàng lông mi dày rợp in bóng. Khi anh cúi xuống, hôn lên trán cô dịu dàng, Minh bỗng cựa nhẹ, choàng tỉnh. Nhìn đồng hồ trong điện thoại, cô thốt lên:

- Trợ lý của em sắp đến. Sáng nay em có một cuộc tập với ban nhạc.

- Trợ lý gì? Ban nhạc gì cơ? – Hưng sững sờ.

- Anh hiểu công việc của một ca sĩ mà! – Cô nói nhanh, đi vội vào phòng tắm.

Hưng ngồi im. Các chi tiết như những mảnh ghép hình đã vào đúng vị trí. Cô ấy là một ca sĩ nổi tiếng. Chỉ có điều, khi đi hát, cô ấy không dùng cái tên thật Khải Minh. Một tháng vừa rồi, cô ấy đi biểu diễn ở nước ngoài. Cô ấy đủ tài năng, nổi tiếng và giàu có để tự mua một ngôi nhà thế này. Tất nhiên, cô ấy cũng thừa sức để mua cái grand piano trắng. Cô ấy trì hoãn mua nó, có lẽ vì những lời khuyên và nhận xét ngớ ngẩn của anh hôm ấy. Anh từng ngờ ngợ nhìn thấy gương mặt cô nơi đâu. Chỉ là khi không mặc trang phục biểu diễn, không hoá trang rực rỡ, thì cô giống hệt một thiên thần yếu ớt và mỏi mệt đi lạc vào thế giới này.

Hưng mặc quần áo, nhặt chìa khoá xe trên chiếc bàn, lặng lẽ rời đi.

*
Chiếc piano trắng đã được chuyển đến nơi cần phải đến.

Các ngày cuối tuần, Hưng ở nhà, tập trung vẽ các đồ án thiết kế. Anh không đi ra trực showroom nữa.

Bất kỳ cuộc phiêu lưu nào cũng phải đến điểm kết thúc. Nhưng lần này, anh không thể đoán được đoạn kết của mình lại buồn đến vậy. Hình ảnh Khải Minh hiện diện khắp nơi. Trên các áp phích quảng cáo. Những bìa tạp chí. Cả những lúc bất chợt anh bật TV. Nhưng sáng rõ và ám ảnh anh hơn hết, vẫn là chính cô, giản dị và trong suốt, như lúc cô bước lên vào showroom, đặt ngón tay lên nốt mi giáng diệu kỳ của chiếc piano trắng.

Mình chẳng là gì với cô ấy cả. Có chăng, chỉ là một gã kiến trúc sư quèn ngớ ngẩn, với những nhầm lẫn khó lòng tha thứ khi phân biệt và đoán biết con người. Cô ấy cần gì loại người chỉ biết ngồi đọc sách phiêu lưu trong showroom như mình chứ. Mình chỉ cản đường và làm phiền một ngôi sao như cô ấy mà thôi. Mình muốn gặp cô ấy biết bao. Nhưng lòng thương hại thì mình chẳng bao giờ muốn...

Những ý nghĩ tồi tệ u ám vang lên không ngớt, khiến anh bấm nút từ chối tất cả các cuộc gọi từ cô ấy. Tuần sau thì cô ấy không gọi nữa. Có lẽ cô ấy lại bay đến một vùng đất nào đó, xa hẳn nơi này.

Hai tháng trôi đi từ sau cái đêm lạ lùng ấy. Tâm trạng Hưng chậm rãi tìm lại sự bình ổn. Nhìn về những gì đã qua, anh nghĩ hệt như một giấc mơ không có thực. Cuộc sống phải tiếp tục, như nó luôn phải tiếp tục. Tại sao anh lại phá vỡ nhịp điệu của nó?

Có những chiếc piano mới nhập về showroom. Người nhà và cả ông giám đốc nhãn hàng người Nhật đều mong anh quay trở lại phụ việc. Quá hiếm người vừa biết thử đàn lẫn biết kể chuyện hóm hỉnh để người ta không thể từ chối một cây đàn piano. Chẳng còn những cảm xúc khó khăn nữa, anh đồng ý.

Hưng đi thong thả trên con đường rợp bóng cây. Đã gần hết mùa hạ. Bầu không khí dịu xuống. Các vệt gió nối tiếp, phảng phất hương vị của mùa mưa sắp đến. Từ xa, qua làn nắng nhạt, bất chợt anh nhận ra có một bóng người đứng trên bậc thềm trước cửa showroom. Mái tóc bay tung trong các đợt gió. Màu tóc hung đỏ không thể nhầm lẫn. Dù hàng trăm lần tự bảo đã không còn vấn vương, tim anh vẫn đập mạnh. Càng mạnh hơn khi đứng trước mặt cô gái mặc chiếc áo trắng ấy. Đôi mắt nâu sẫm không rời khỏi anh:

- Em mới bay về.

- Anh cũng đoán vậy! – Hưng nói khẽ.

- Em đã nghĩ rất nhiều, trong suốt thời gian vừa qua. Người ta có thể tạm quên tình trạng của mình khi làm việc điên cuồng. Nhưng, khi trên máy bay quay trở về nhà, thật đáng sợ khi lại nhận ra mình chỉ có một mình. Và em quyết định phải gặp anh, để hỏi anh một điều thôi...

- Ừ, em nói đi.

Vài giây im lặng trôi qua, Minh thì thầm:

- Em chỉ muốn hỏi rằng, anh có can đảm phiêu lưu cùng em trong cuộc sống này không, dù chưa thể biết trước đoạn kết sẽ ra sao...

Cổ họng anh nghẹn lại. Bước thêm một bước nữa, sát gần Minh hơn, anh vòng tay ôm quanh lưng cô. Họ đứng im như thế, trong những vệt nắng xanh, trong các đợt gió mang hơi mưa, và trong âm thanh rầm rì của những dòng xe nối nhau trên con đường bất tận.
 ·  Translate
7 comments on original post
13
1
Khuê Trần Quang's profile photo
Add a comment...

9xinh
owner

♫ THÔNG BÁO  - 
 
Các bạn ad vui lòng k thay ảnh Community. Cảm ơn 
 ·  Translate
21
1
Trân Hailinh's profile photo

9xinh

Shared publicly  - 
17
Azeem Gill's profile photo
 
nice plz Contect me
Add a comment...

9xinh

Shared publicly  - 
 
 
Từ đó đến nay, đã 8 năm rồi, và có lẽ sau này tôi cũng không thể quên được. Em chính là tình đầu của tôi. Và theo như mọi người vẫn nói: Tình đầu khó phai !



Tôi yêu em. Trái tim tôi bắt đầu biết rung động lần đầu tiên vào đầu cấp 3, khi tôi bắt gặp nụ cười của em. Không rõ có phải do ảnh hưởng của một ngày đẹp trời không mà tôi thấy nụ cười em đẹp hơn bất cứ những gì tương tự tôi từng thấy. Nụ cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh biết nói. Chính những điều đó đã làm tôi chết lặng, đứng ngây ra nhìn. Thời gian như ngưng đọng, mọi giác quan của tôi lúc đó chỉ tập trung vào em, dõi theo từng cử chỉ, hành động của em dưới sân trường. Nếu không có thằng bạn bên cạnh vỗ vai đánh "bốp" một cái làm tôi giật mình quay về với thực tại thì tôi cũng không biết mình sẽ giữ bộ điệu ngây ngô ấy đến khi nào.

Một sớm nắng nhẹ, có một cô bé tinh nghịch chạy nhảy ngoài sân trường, đùa vui cùng những đám hoa đủ màu sắc.

Đó là hình ảnh đầu tiên của tôi về em, và cũng là hình ảnh lúc nào cũng lưu giữ trong tâm trí tôi. Từ đó đến nay, đã 8 năm rồi, và có lẽ sau này tôi cũng không thể quên được. Em chính là tình đầu của tôi. Và theo như mọi người vẫn nói: Tình đầu khó phai !

Là duyên trời hay một sự sắp đặt vô tình nào đó, em và tôi học cùng lớp. Em còn là tổ trưởng của tôi. Thầy giáo xếp tôi ngồi ngay sau bàn của em, chéo sang một chút. Và tôi thấy may mắn khi vào được vị trí "đắc địa" như thế. Ngày ngày tôi được ngắm em nghiêng đầu trên trang sách, ngắm những lọn tóc mỏng bay bay vì gió, ngắm vầng trán hơi nhăn lại vì nghĩ cách giải cho một bài toán khó.

Ngắm cũng chỉ là ngắm trộm thế thôi. Cả nửa năm tôi không dám bắt chuyện với em, mặc dù chỉ trong ba ngày tôi đã phủ sóng rộng khắp lớp nhưng không hiểu sao đối với em, tôi lại không thể. Có thể một phần do em ít nói.

Lần đầu tiên tôi kiếm được lí do nói chuyện với em là khi có bài toán khó, tôi nghĩ mãi mà không ra cách giải. Mặc dù bình thường, toán của tôi cũng không phải kém, nhưng tôi biết em giỏi hơn tôi về khoản này.

- Kim ơi, cho mình hỏi chút...- tôi ấp úng gọi tên em

- Sao vậy Thành? – em nhìn tôi và nở một nụ cười thật hiền, tôi biết em ít nói nhưng em lại rất hay cười, nụ cười làm trái tim tôi loạn nhịp.

- À...bài này...mình nghĩ cả tuần mà không ra. Lần trước cậu lên bảng chữa bài tương tự mà tớ quên không chép vào. Cậu...có thể...giảng lại giúp tớ không? – tôi nhìn em rụt rè, thái độ mà một đứa con trai như tôi chưa từng có với bất kì ai.

Và rồi em quay xuống, tận tình giảng lại thật kĩ cho tôi nghe. Nhưng tôi phải nhờ em nói lại vài ba lần, không phải vì tôi tiếp thu kém, mà do tôi cứ lơ đãng khi nhìn vào ánh mắt em.

Tôi và em bắt đầu thân nhau hơn từ đây.



Em học giỏi, lại học đều tất cả các môn. Trong khi bọn chúng tôi chỉ tập trung vào ba môn chính để thi đại học thì em chẳng học lệch chút nào. Vậy mà sao vẫn giỏi? Lớp 11, em thi cấp trường được giải nhất. Cả lớp nhìn em ngưỡng mộ. Tôi yêu sự dịu dàng, chăm chỉ của em. Tuy vậy, tôi cũng chỉ dám yêu thầm, tôi không đủ dũng cảm để thổ lộ tình cảm của mình. Mỗi ngày, tôi đều viện cớ để được nói chuyện cùng em. Khi thì xin giấy kiểm tra, lúc thì nhờ em giảng bài, cũng có hôm lại hỏi lịch học, mặc dù những thứ này tôi đều biết hết. Giờ ra chơi, tôi bắt đầu có thói quen ngồi hát, với mức volumn vừa đủ để em nghe thấy. Tôi thấy em mỉm cười mỗi khi nghe những bài hát của tôi, lòng tôi xốn xang lạ thường. Ngày sinh nhật em, tôi đến sớm nhất lớp, nhét vội hộp quà cùng bông hồng vào ngăn bàn em, chỉ sợ em đến và nhìn thấy vì bình thường em là người đến rất sớm.

Tôi cứ yêu em, cứ thần tượng em như thế. Dù đôi khi tôi sợ mình không nói ra thì sẽ mất em khi mà trong lớp, tôi không phải là người duy nhất dành tình cảm cho em. Đầu lớp 12, thằng bạn thân của tôi ngỏ lời với em. Lúc đó, em có biết tôi đã đau lòng đến thế nào? Xét về tướng mạo hay khả năng học tập, tôi đều kém nó, tôi nghĩ mình đã mất em... Đến hôm sau, lúc gặp nó, thấy bộ mặt tiu nghỉu của nó, tôi đã mừng thầm trong bụng, chỉ muốn nhảy cẫng lên mặc dù bộ mặt vẫn tỏ vẻ thông cảm, chia buồn với nó. Đó cũng là lúc tôi quyết định phải tỏ tình với em, tôi sợ cơ hội sẽ vụt mất. Dù em đồng ý hay không. Nhưng nếu không nói, tôi biết tôi sẽ không thể nào có được em. Giờ tan học, tôi đứng ngoài cửa lớp đợi em.

- Kim! Mình có chuyện này muốn nói với cậu. Mình...mình...mình yêu cậu.

Nói xong tôi lại thấy ân hận vì đã nói ra điều mà mình ấp ủ trong lòng bấy lâu nay. Nếu em không có tình cảm đó với tôi, thì từ nay e rằng ngay cả tình bạn giữa tôi và em cũng chẳng còn. Tôi cúi đầu trong 30 giây, rồi cũng ngẩng đầu lên để đối mặt với câu trả lời của em. Em nở nụ cười tươi như ngày đầu tôi thấy em, ôm chầm lấy tôi và nói nhỏ: " Đồ ngốc!". Quá bất ngờ và vui sướng, tôi nhấc bổng em lên, quay vòng tròn. Thực sự lúc đó tim tôi chỉ muốn nhảy múa. Hóa ra em đã biết tình cảm của tôi dành cho em, và cũng nhận ra nét chữ của tôi trên tấm thiệp chúc mừng sinh nhật. Em đủ tinh tế để cảm nhận được điều đó.

Và chuyện giữa tôi với em được cả lớp biết, mọi người trêu chúng tôi suốt. Vài thằng bạn tôi thì cứ tiếc mãi, nhưng biết làm sao. Cuối năm, ai cũng vùi đầu vào ôn thi đại học. Tôi và em cũng không phải ngoại lệ. Thời gian chúng tôi gặp nhau ít hơn, nhưng tối nào tôi cũng dành thời gian gọi điện cho em. Chỉ cần nghe thấy giọng nói của em, mọi mệt mỏi của một ngày dài bay đâu hết. Nhưng cũng chỉ được 10 phút thôi, em còn phải học, và tôi cũng vậy, nhưng chủ yếu là tôi lo em phải thức khuya. Không mấy ngạc nhiên khi em đỗ vào một trường đại học danh tiếng hàng đầu, còn tôi, dù trường không bằng trường em, nhưng cũng vào loại tốt.

Mọi cố gắng của chúng tôi đều được đền bù xứng đáng. Những ngày hè, tôi qua nhà đưa em đi chơi, cùng em lang thang dưới những tán cây, cõng em đi dưới cơn mưa rào mùa hạ, đi câu cá và thả diều... Em đáng yêu, tinh nghịch hơn tôi đã từng nghĩ. Trong em là sự kết hợp hài hòa giữa người lớn và trẻ con, vừa sâu sắc lại vừa ngây thơ. Tôi càng yêu em hơn nữa và tôi thấy mình may mắn khi được yêu em.

Đại học, một môi trường đối với những sinh viên mới thật quá lạ lẫm, mới mẻ và khó để thích nghi. Em đã nhiều lần khóc vì nhớ nhà, vì không quen rời vòng tay bố mẹ, không quen để quyết định tất cả mọi thứ... Tôi đã dành cả buổi tối để dỗ dành, để nói chuyện, để kể chuyện cười cho em nghe. Em luôn tỏ ra mạnh mẽ, nhưng thực chất sâu thẳm trong em, em lại là người rất yếu đuối.

Rồi những ngày đầu khó khăn cũng qua đi, em cũng không còn khóc nhè vì nhớ nhà như trước nữa. Cuộc sống mới, với những nhiệm vụ mới, những mối quan hệ mới cuốn em đi. Công việc quá nhiều. làm em quên đi những nỗi buồn, những lo lắng. Trong tuần, tôi và em đều phải học nên chỉ có thể nói chuyện với em vào mỗi tối. Cuối tuần là thời điểm tôi và em được ở bên nhau. Tôi chở em đi qua tất cả các con đường ở Hà Nội, có những hôm đi bộ dưới hàng cây xanh giữa trưa nắng, có khi lại cùng em tắm mưa, những lúc vi vu cùng em trên những con đường cao tốc giữa trời đông lạnh. Em có những sở thích khác người, nhưng tôi thích chúng, tôi thích tất cả những thứ gì thuộc về em.

Bắt đầu năm thứ ba, em học hành vất vả hơn, các hoạt động của câu lạc bộ và những lần tình nguyện làm cơ hội gặp em của tôi ít dần đi, những lần nói chuyện cũng vội vàng hơn, dù tôi biết, tình cảm em dành cho tôi vẫn không hề thay đổi. Tôi bắt đầu thấy hụt hững mỗi lần gọi mà nghe em nói: "Anh chờ em chút xíu nhé, có người đang gọi em, lát em sẽ gọi lại". Tôi bắt đầu thấy buồn khi chưa kịp kể cho em những chuyện vui mà tôi trải qua, em đã phải xin lỗi rồi vội tắt máy vì đến giờ em phải học. Dần dần, tôi cũng quen. Tôi không gọi nhiều cho em như trước vì sợ ảnh hưởng tới công việc của em. Chỉ là mỗi tối vẫn nhắn cho em một tin nhắc em ngủ sớm và chúc em ngủ ngon.

Em học chăm chỉ, mục đích của em là kiếm được học bổng. Và điều đó đã trở thành hiện thực. Năm thứ tư, em rời xa tôi, bay đến một nơi cách tôi nửa vòng trái đất. Qua bạn bè, tôi cũng biết được rằng xung quanh em có rất nhiều người theo đuổi. Cũng phải thôi, tôi đâu phải là người duy nhất cảm nhận được nét đẹp nơi em. Tôi ghen. Đúng, tôi ghen. Tôi sợ mất em. Nhìn lại mình, sao tôi có thể so với những công tử nhà giàu ở trường em. Tôi cũng không quá nổi bật trong ngôi trường của mình, tôi chỉ là người bình thường như tất cả những sinh viên khác. Tôi chưa từng nghĩ đến việc sẽ nhận được học bổng mỗi năm, đừng nói đến chuyện đi du học nước ngoài. Ước mơ của tôi bình dị hơn em. Tôi chỉ muốn có một người vợ dịu dàng, đảm đang. Một ngôi nhà nhỏ với những đứa trẻ xinh xắn. Một gia đình luôn tràn ngập tiếng cười và niềm hạnh phúc, nơi duy nhất mà tôi muốn trở về sau những giờ làm việc căng thẳng.

Nhưng em quá giỏi, em tuyệt vời hơn người vợ trong mơ mà tôi mong đợi. Em có niềm mơ ước của riêng mình, và tôi tin với năng lực của mình, em có khả năng đạt được. Tôi bắt đầu suy nghĩ về chuyện giữa tôi và em. Liệu tôi có xứng với em không? Liệu em có quá xa vời với tôi, mặc dù tôi biết em không phải là người dễ thay đổi, em vẫn còn yêu tôi nhiều. Nhưng công việc và ước mơ đã lấy đi của em quá nhiều thời gian. Khoảng cách cũng là một yếu tố làm nhạt nhòa đi tình cảm con người, tôi nghĩ vậy.

Liệu em có thời gian để nhận ra sự ngượng ngùng của tôi mỗi khi gọi điện cho em? Liệu em có cảm nhận được sự tự ti trong giọng nói của tôi?

Tôi bắt đầu thấy mình nhỏ bé trước em. Tôi vẫn chỉ là một chàng sinh viên hoàn toàn bình thường, còn em, em là niềm ươc mơ, là sự ngưỡng mộ của biết bao người. Có không ít chàng trai tình nguyện hi sinh vì em, và tôi biết, có nhiều người thật sự xứng đáng với em hơn tôi.



Tôi đã nghĩ rất nhiều, rất rất nhiều. Hình như tôi là sự cản trở em đến với những cơ hội rộng mở. Tôi không có gì cả. Tiền không, quyền không. Tôi không thể giúp em. Nhưng họ thì có thể. Có những người thực sự tốt, mặc dù không muốn, nhưng tôi vẫn phải nhìn nhận sự thực này. Họ có thể giúp em đạt được nhiều thứ hơn.

Em à, từ khi biết em, tôi đã từ một tên con trai sống vô tư, nghịch ngợm thành một người biết lo nghĩ hơn, biết quan tâm hơn. Tôi không muốn phải ngày ngày lo sợ em sẽ rời bỏ tôi, tôi không dám nghĩ tới ngày em nói lời chia tay tôi, tôi sẽ phải sống tiếp thế nào. Tôi cũng không muốn mình tự ti thêm mỗi khi đặt mình cạnh em.

Người ta nói đúng, thước đo học vấn của người con gái là đường parabol. Đã là đàn ông thì ai cũng vậy thôi, không ai muốn vợ mình tài giỏi hơn mình. Lòng tự ái của người đàn ông cũng lớn lắm.

Ốm suốt một tháng ròng, cuối cùng tôi cũng đưa ra một quyết định khó khăn. Tôi sẽ bước ra khỏi thế giới của em. Phải, tôi thấy mệt mỏi rồi. Người đàn ông sinh ra mong muốn được bảo vệ người phụ nữ mà họ yêu thương. Tôi cũng mong muốn được chở che em như thế, nhưng lúc này, tôi tự thấy mình không còn khả năng đó nữa rồi.

Ngày tôi nói lời chia tay em, em đã khóc rất nhiều. Em hỏi tôi tại sao, em hỏi em đã mắc lỗi gì, bảo tôi nói để em sửa. Nhưng thực ra, tôi biết em chẳng có lỗi gì, nguyên nhân là ở tôi. Phải nói ra những lời đó, tôi cũng đau lòng lắm em biết đâu. Tôi phải nói dối em:

- Xin lỗi em, anh đã trót có tình cảm với một cô gái khác rồi.

- Em có điểm gì thua kém cô ấy, anh nói đi! – em nức nở trong điện thoại

- Không, cô ấy và em không giống nhau. Cô ấy không cao bằng em, dáng cô ấy không đẹp như em, đôi mắt cô ấy không long lanh như em nhưng cô ấy mang lại cho anh cảm giác bình yên, điều mà anh không cảm nhận được từ em.

- Cô ấy...đối xử với anh tốt chứ?

- Ừ, cô ấy rất quan tâm anh. Cô ấy cũng rất dịu dàng và nữ tính. Cô ấy biết cách làm cho những người xung quanh mình mỉm cười. Cô ấy rất tốt, cô ấy đã chờ anh 4 năm nay, cô ấy luôn ở bên cạnh mỗi khi anh cần. Anh biết nói ra điều này là anh có lỗi với em, nhưng thật sự anh không có lí do gì để làm tổn thương cô ấy. Cô bé ấy yếu đuối hơn em, cô ấy cần người bên cạnh bảo vệ. Anh tin là em mạnh mẽ hơn nhiều, em có thể bước tiếp mà không có anh.

Nói đến đây thì tôi không thể tiếp tục được nữa, tôi sợ em nghe thấy giọng run run của tôi.

Còn em, em gượng cười, lấy lại giọng:

- Em xin lỗi, những ngày qua em quá mải mê với ước mơ của mình mà không để ý đến cảm nhận của anh. Em chỉ biết nhận từ anh mà không biết cho đi, không quan tâm xem anh ốm ra sao, có những khó khăn gì. Em xin lỗi..... Giờ có cô ấy bên anh rồi, em không cần lo lắng nữa, cô ấy là một cô gái tốt, tốt hơn em. Anh hãy trân trọng tình cảm của cô ấy, đừng làm cô ấy khóc nhé. Em chúc hai người hạnh phúc!

Nghe thấy câu nói này tim tôi như bị ngàn mũi dao đâm. Sao em không trách móc tôi? Sao em không vặn vẹo hay chửi bới? Như vậy có khi tôi lại cảm thấy dễ chịu hơn. Tôi chỉ kịp lấy đại một điệu cười chào em rồi cúp máy.

Tôi không nghĩ rằng có ngày chính mình lại nói lời chia tay em. Thật buồn cười!

xin-loi-vi-anh-qua-tot

Thật ra đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể quên được em, người con gái tuyệt vời của tôi. Không có em bên cạnh, một mình tôi vẫn ngày ngày tìm về những con đường quen thuộc, tưởng tượng lại dáng hình em ngày nào. Lặng lẽ bước trên vỉa hè, ngửa cổ đón những giọt mưa như tự thức tỉnh mình, nhắc chính mình rằng em sinh ra không dành cho tôi. Con đường ngày nào tôi và em cùng nắm tay đi những ngày đông ấy, giờ tôi vẫn qua, nhưng sao hai mùa đông rồi, tôi thấy lạnh hơn bao giờ hết. Là do thời tiết thay đổi, hay lòng người trở lên lạnh giá hơn?

Nhìn những đôi tình nhân đi bên nhau, tôi lại nhớ về em. Tôi và em cũng từng hạnh phúc như thế. Chúng tôi cũng từng vẽ ra một viễn cảnh tương lai đẹp như mơ. Vậy mà giờ đây chỉ còn mình tôi lê bước trên đường về. Nỗi nhớ trong tôi chưa bao giờ thôi cồn cào, chỉ muốn nhấc máy lên gọi cho em, muốn được nghe giọng nói ấm áp của em nhưng không thể. Đã có vài lần không thể kìm nén cảm xúc của mình, tôi dùng số khác gọi cho em, nghe thấy giọng em, biết rằng em vẫn ổn, thế là tôi yên tâm, rồi giả vờ xin lỗi, nói là mình gọi lộn số.

Không liên lạc với em từ ngày chia tay ấy, nhưng tôi vẫn biết mọi thông tin về em. Được quan tâm em âm thầm, đó cũng là một niềm hạnh phúc đối với tôi. Thấy em ngày càng thành công, tôi mỉm cười vui cho em. Em là một con chim non với khả năng tiềm ẩn to lớn, đang cất cánh trên bầu trời để thể hiện mình. Em – mẫu người lí tưởng mà cánh đàn ông vẫn đốt đuốc đi tìm, không khó cho em để tìm cho mình một người xứng đáng.

Tôi không còn hát nữa, những bài hát của tôi chỉ dành cho em, giờ em đi rồi, tôi còn biết hát cho ai... Tôi quen với việc nghe những bản nhạc buồn, mỗi lần như thế, lòng tôi xót xa biết bao.

Tôi đã từng ngu ngốc hỏi mình tại sao tình ta tan vỡ. Em không chê tôi! Đúng, em là một người con gái tốt. Nhưng giá như em đừng giỏi quá, thì có lẽ tôi sẽ trở thành người hạnh phúc nhất. Lỗi do em? Hay do tôi?

Em làm gì có lỗi chứ, giỏi giang đâu phải là một cái tội. Có trách, chỉ trách tôi không đủ khả năng để bảo vệ cho người con gái tôi yêu.



Hai năm sau

Thời gian học tập của em ở nước ngoài đã hết. Em đã dành được một lúc hai tấm bằng đại học loại xuất sắc của hai trường danh tiếng. Về nước, có đến hàng chục công ty mời em về làm việc với mức lương là giấc mơ của không biết bao người.

Còn tôi, cũng như bao cử nhân khác, trong thời buổi kinh tế khó khăn, tôi phải vất vả nộp hồ sơ vào nhiều công ty. Sau một thời gian, tôi cũng được nhận vào làm việc, lương tháng bằng một phần mười của em.

Nghe tin em và con trai của phó chủ tịch một tập đoàn lớn trong nước yêu nhau, tim tôi nhói đau. Mặc dù không biết đó có phải sự thật không, nhưng dù sao tôi cũng chúc phúc cho em. Em xứng đáng với điều đó. Em xứng đáng có một người chồng tài giỏi như thế.

Ngày họp lớp cấp 3, tôi viện lí do không đến. Nhưng thực ra, tôi đứng ở một góc khuất nhìn theo em. Em của tôi đã không còn vẻ nhút nhát nữa. Giờ em đã là một "nữ tướng" tài giỏi.Từng cử chỉ, động tác...hoàn hảo. Tôi có để ý em đến bên hỏi một số người bạn điều gì đó rồi đưa mắt tìm kiếm. Có lẽ em đang tìm tôi, tôi chỉ biết cúi xuống và cười với chính mình.

Và rồi tôi cất bước đi, tay đút túi quần, lững thững trên con đường dài. Đâu đó vang lên bài hát buồn, tôi ngân nga theo từng giai điệu:

"Sau khu vườn này, chợt có đôi chim nhạn bay

Anh nghe lòng mình bao xót xa em nào hay

Chuyện hôm qua đã phai nhoà, còn đâu nữa bóng hình người xưa.

Cơ duyên đã đặt ta lỡ bước để gặp nhau

Nhưng do thân phận anh chẳng bên em được lâu

Đành thôi thế 2 ta thôi chung đường, đến đây để lại vấn vương.

Ngày em đi nói câu biệt ly, cố lau khô hàng mi

Sợ gieo thêm biết bao u sầu

Trốn tránh với những nụ cười cố quên đi một người

Có hay nơi tâm hồn đã nát tan.

Và anh biết chẳng thể ngụy trang, để trở nên giàu sang

Một mình ôm mối duyên bẽ bàng

Giờ đây khuất lấp phía sau màn mưa

Nhìn theo em mới biết đôi mình chưa

Môn đăng hộ đối..."

...

Bất chợt một cơn mưa phùn, mang theo hơi lạnh đầu mùa. Tôi mỉm cười tự hỏi mình: Mưa có giúp xóa nhòa những kí ức về em trong tôi?? Những tháng ngày đẹp đẽ giờ đây chỉ còn là kí ức, tại em quá tốt hay bởi vì tôi quá ích kỉ??? Phải rồi, em tốt đâu phải là cái tội, trách là trách tôi quá kém cỏi, không xứng đáng với tình cảm của em, có lẽ để em ra đi em sẽ tìm được một người tốt hơn tôi, và......giờ đây......em đã tìm được nửa kia của mình.....nhưng sao kẻ kém cỏi này vẫn chẳng thể quên được em, chẳng thể xóa đi hình bóng em trong tim...Những dòng suy nghĩ cứ chạy dài trong đầu tôi......rồi...bất chợt......từ phía sau.......một vòng tay nhẹ nhàng ôm lấy tôi.vẫn mùi hương tóc quen thuộc ấy........em đi theo tôi lúc nào tôi cũng không hay biết..Tôi bàng hoàng ngỡ như mình đang mơ nhưng giọng nói của em đã kéo tôi trở về thực tại:" Em đã hỏi tất cả người quen bên cạnh anh, anh không hề có cô gái nào khác cả, vậy tại sao anh lại nói lời chia tay với em, có phải bởi vì em quá vô tâm, lạnh nhạt, không quan tâm anh nên anh làm vậy đúng không, có phải lỗi hoàn toàn do em nên anh mới phải làm như vậy, em thực sự xin lỗi, thực sự em đã sai."em òa khóc, những giọt nước mắt thấm ướt lưng áo tôi.......Tôi lặng người, biết làm gì trong giây phút này đây, tôi phải giải thích vơi em thế nào? Tôi cúi đầu, giọng như trầm xuống:" Anh xin lỗi, em không hề có lỗi gì hết, tất cả là do anh quá nhu nhược, có lẽ anh không thể mang lại hạnh phúc cho em, để em đi cũng là một cách để anh cảm thấy mình có thể góp một phần nhỏ cho em một tương lai tốt đẹp hơn"."Anh nghĩ thế sao?" em buông tay, đi lên nhìn thẳng vào mắt tôi mà hỏi..."Em đã từ chối con trai ông phó chủ tịch, không phải vì anh ấy không tốt mà vì trong tim em thực sự chỉ có anh, em không quên được anh nên không thể bắt đầu một cuộc tình mới, thời gian qua em đau khổ thế nào anh có biết không, cái đó là niềm vui mà anh muốn mang đến cho em sao?"...Tim tôi nhói lên, đương nhiên đó không phải là điều tôi muốn....."Nếu lúc anh nói lời chia tay, em đừng chúc phúc cho anh mà mắng anh thậm tệ vào thì anh cũng không cảm thấy đau khổ như lúc này..."Em mỉm cười, hai hàng nước mắt vẫn lăn, bàn tay em siết chặt tay tôi:"Mình bắt đầu lại từ đầu anh nhé! Em hứa sẽ thay đổi, sẽ quan tâm anh, luôn bên cạnh anh, sẽ không làm anh đau nữa.......anh nhé!"....Hơi ấm từ đôi bàn tay em như làm ấm lên trái tim đang buốt giá của tôi, tôi chỉ im lặng nhìn thẳng vào mắt em, đôi mắt mà tôi luôn nhớ.......bàn tay tôi siết thật chặt tay em....siết như sợ lại vụt mất.........Sự im lặng như câu trả lời tốt nhất, vì lúc này tôi chỉ muốn nhìn em..tôi muốn nhớ mãi khoảnh khắc này....

Tình yêu của tôi và em cứ như một bông hoa bồ công anh, đ ã có lúc gặp gió mạnh, tưởng chừng như mọi thứ đã hoàn toàn chấm hết, quãng thời gian ngắn ngủi chỉ cùng nhau đi được đến đây......thế nhưng hoa vẫn sẽ bay, bay đến khi tìm được một vùng đất bình yên, ở nơi đó, hoa lại mọc thành một bông hoa mới, sinh sôi nảy nở như sức sống mãnh liệt của tình yêu....Ngọn gió của cuộc đời là những lo toan, sự ích kỉ, ...rất nhiều những khó khăn....có thể thổi bay tình yêu của bất cứ ai......Điều quan trọng là chúng ta biết cảm thông, biết quan tâm đến nhau, biết đặt mình vào vị trí của người khác....để rôi một ngày...hoa bồ công anh lại có thể tìm được một vùng đất bình yên.....

*Ps: hãy quay lại plus vào ngày mai để xem câu truyện tiếp theo nhé...:)


 ·  Translate
22 comments on original post
11
Add a comment...

9xinh
owner

Thảo luận  - 
 
Cộng đồng khá nhạy cảm, để bài đăng được hiển thị cho thành viên khác xem. Bạn vui lòng không dính kèm link, quảng cáo web, share.
Cộng đồng cần tuyển gấp 2 bạn kiểm duyệt viên. Bạn nào tham gia xét quyền xóa bài viết, và ghim top... vui lòng comment bên dưới bài này hoặc gửi về mail tuanxipo306@gmail.com .Thân
 ·  Translate
43
1
9xinh's profile photovijay kharadi's profile photo
3 comments
Add a comment...

9xinh
owner

Thảo luận  - 
 
@@
39
1
only m milan's profile photoHieu Tran's profile photo
 
Sexey baby 
Add a comment...

9xinh

Shared publicly  - 
 
Lên...
 ·  Translate
17
Hà Phương Lê's profile photo
 
nice :)
Add a comment...

9xinh

commented on a video on YouTube.
Shared publicly  - 
 
Ước gì @@
 ·  Translate

9xinh

Shared publicly  - 
25
2
Yang San's profile photo【HD】マジすか学園0's profile photoTu ngo thanh's profile photo張小薇's profile photo
3 comments
 
ngon
Add a comment...

9xinh

Shared publicly  - 
16
2
marleine awad's profile photovijay kharadi's profile photo
Add a comment...

9xinh
owner

Thảo luận  - 
29
Add a comment...
Story
Tagline
9xinh ^ không gì là chuẩn mực....
Introduction
Blog teen