Profile

Cover photo
Nha Gom La Bang VN
Works at HCMC
Attends Đại học
Lives in Việt Nam
6,412 followers|269,217 views
AboutPostsPhotosVideos

Stream

Nha Gom La Bang VN

Shared publicly  - 
 
3
Trước tình thế đó, cách đây 2533 năm (tính từ năm ông 34 tuổi, năm 517 TCN), có một lão họ Khổng mới nghĩ ra một cái tôn ti trật tự chủ đạo là ‘vua bảo chết thì phải chết’, còn mấy cái thứ lắt nhắt như ‘quan như phụ mẫu’ hay ‘tòng phu, tòng tử’… gì đó thì chỉ là phụ trợ, mà lúc đầu, lão bị ‘jobless’ (thất nghiệp) vì nói mà chả ai thèm nghe (mãi đến 430 năm sau mới được xài!, thời Hán Vũ Đế); nên nay mới bị học giả Lưu Hiểu Ba chế diễu là con ‘chó nhà tang’ - với ý nghĩa là con chó mà có chủ đã chết, nên trở thành vô chủ’, hay bị nhạc sĩ Tuấn Khanh gọi là ‘Triết gia bị gả bán’ - vì bị lão Lông Trương Tam cho đập phá tông miếu, ngược lại lão Luyện Lý Tứ lại đem họ Khổng (Viện Khổng Tử) mà đi rêu rao ‘gả bán’ ở bách quốc!, mà cái ngu-trung-thuyết - ‘vua bảo chết thì phải chết’ - này thời sau bị giới đại ma đầu/‘chop bu chính trị’ diễn đạt hay hơn nhiều, là:
-‘Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết’ (Thuận chi giả xương, nghịch chi giả bất tử tắc vong),
tương đương với câu ‘Nếu không theo Thượng đế, thì là quỷ’ hay ‘Cải đạo thì sống, không thì chặt đầu’ của lực lượng Hồi giáo IS!
*
Tóm lại, triết lý mấy ngàn năm của người Tàu vẫn là ôm cái chủ nghĩa ‘HẬN THÙ’ và ‘BÁO THÙ RỬA HẬN’, mà rất thường thể hiện mạnh qua câu ‘Quân tử mười năm báo thù chưa muộn’, đến nỗi mà họ không sáng tạo ra bất cứ một tôn giáo nào (chỉ trừ mấy cái ông Thần Tài hay Táo Quân nho nhỏ nằm ở xó bếp), vì tôn giáo gì đó nói cho cùng cũng là xây dựng trên cơ sở lòng vị tha/‘lấy đức báo oán’, mà họ thì không bao giờ ‘xóa bỏ lòng thù hận’ được!), ngay cả cái triết lý ‘vô vi’ - cũng xuất phát từ hai chữ ‘hận thù’ này mà ra - tức là ‘không thù hận’, nói cho dễ hiểu là như vậy!
*
Điên đầu về cái ‘luật’ trời đánh này, điên đầu vì việc Tàu chưa bao giờ trải qua mùi ‘Thời kỳ Phục Hưng’ (nhìn nhận lại và tiếp thu các giá trị trước kia của nhân loại), ‘Thời kỳ Khai Sáng’ (sáng tạo ra những lý thuyết/học thuyết/triết thuyết… mới) và ‘Thời kỳ Khoa học thực nghiệm’ (ứng dụng thuyết hạt nhân, lượng tử, tương đối, vũ trụ, thiên văn, công nghệ thông tin, thực phẩm ‘an toàn’/môi trường ‘sạch’… vào đời sống), mà vì thế mà kể từ sau cái ‘tôn ti’ của họ Khổng, dường như người Tàu chả sáng tạo cái triết học gì mới bởi ‘trên’ cứ khư khư cái ‘độc quyền về chân lý’: nói cụ thể là ‘trên’ không bao giờ sai, nhưng lại luôn hò hét ‘phi dã, phi dã’ (sai bét, sai bét) đối với phần còn lại của thế giới! (như âm đoạt Biển Đông, không tuân thủ luật pháp quốc tế - vụ Tòa án quốc tế La Haye, chưa kể đến việc tự tạo ra cái 'Giải Nobel Hòa bình Khổng Tử' mà thế giới chán bỏ xừ!...), mà mãi đến năm 1922, ở bên Tàu một người khá… đại trí thức là Lỗ Tấn. Ông cố tìm một cái hình tượng tiêu biểu nhất cho triết học Tàu, đó là AQ (bà con xa với Chí Phèo!) với đặc tính là:
-Cái gì cũng khoe khoang, cũng cho mình là vĩ đại, là đúng, là nhất, là ‘đỉnh cao trí tuệ’, là ‘đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác’…
*
Nhưng,đau lòng thay, sau khi ông mất (1936), nước Tàu lại muốn ‘Đại nhảy vọt’, hiểu theo cách hiện nay là ‘PHÁT TRIỂN NÓNG’ - chỉ cần GDP tăng trưởng nhanh để có thể hí hố với thế giới, mà bỏ qua việc bảo vệ môi trường và vấn đề an toàn (như làm 'bẩn' gần hết bầu trời, đất và nước bên Tàu, vụ Formosa và cá chết)…, mà ai cũng biết là, nếu làm vậy thì ‘làm ra 1 GDP thì sẽ mất 3 GDP’, chả cần phải đọc lại hết bộ ‘Tư bản luận’! (cười); và đau lòng hơn, cái tôn ti ‘vua bảo chết thì phải chết’ này, ngày nay lại được bành trướng một cách phong kiến gấp… trăm lần phong kiến, đó là ‘dùng tình hữu nghị viễn vông, để tiến chiếm Biển Đông, hòng làm bá chủ thế giới’, bằng cách thực dụng cực mạnh cái chủ nghĩa ‘cha truyền con nối’, hay dễ hiểu hơn là cái luật ‘thái tử đảng’, mà dễ thấy qua hình ảnh của cậu pé AQ - Kim Giống Ủn yêu vấu của hắn!

*
Cuối cùng…
Vua chúa đã đẻ ra họ Khổng*, chứ họ Khổng không sinh ra vua chúa, hay rộng hơn, nếu không nhầm, chính trị đẻ ra… tôn giáo, hay nói một cách khác là, tôn giáo trực tiếp hay gián tiếp thoát thai từ chính trị, nhưng tôn giáo dường như ngày một thoát ly khỏi, thậm chí có thể đứng trên chính trị!, bởi vậy, người ta mới vị nể tôn giáo và nói là ‘tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng’ - mà có thể là mị dân (vì có một số người đâu có muốn vậy!)
*
Mới đây, ông X có kể cho hắn nghe một câu chuyện là:
Có một anh hai lúa gặp thượng đế… Anh ấy hỏi:
-Thưa ngài, 1000 năm ở trần thế là bao lâu đối với ngài vậy?
-Là 1 giây.
-Một tỉ USD là bao nhiêu đối với ngài?
-Là 1 xu.
-Vậy ngài hãy cho con một xu nhé?
Thượng để tỏ ra rất hài lòng, sẵn sàng giúp đỡ, và sảng khoái nói:
-Vậy ngươi hãy chờ ta 1 giây nhé!

Vâng, với cái triết lý ‘thắng lợi tinh thần’ rất hiện đại nhưng mà ‘hại điện’ này của anh chàng to con AQ, phải chăng câu ‘Chớ quá sầu đau khi chạm trán với hai chữ ‘Khổ nạn’, trong hoàn cảnh cá biệt đó có khi ta còn tìm thấy bao điều khả dĩ giảm nhẹ nó, bù trừ cho nó thậm chí cả một nụ cười nở trên môi...’ của Nietzsche đã trở thành vô nghĩa!, cụ thể hơn, để có thể có được cái được gọi là ‘chung sống hòa bình ở Biển Đông’, hay để nhân loại được sống ‘yên ổn’, thì:
-Họ phải chờ thượng đế… 1 giây sao!
...
(Vui lòng xem thêm chi tiết trong bài viết chính.)
 ·  Translate
2
Nha Gom La Bang VN's profile photo
2 comments
 
2
Khoảng 3000 năm TCN, với việc nhiễm nặng cái tính ‘du mục’/giang hồ từ cõi sa mạc Đại Mông (sa mạc Gô-bi, nối liền giữa Mông Cổ và Trung Hoa), tổ tông hắn quy tụ lại bởi cái ‘chủ nghĩa thủy hử’, tức là từ cái nền văn minh ‘tàu hũ thúi’, ‘mì tàu’ (mì Hoành Thánh, mì xào giòn, gọi là ‘noodle’, chứ không phải là ‘rice’) và ‘bánh màn thầu’ có thể làm từ (nhân) thịt người… mà hình thành nên những tên giang hồ đại đạo chủ yếu là đến từ miệt ‘bến nước’ hay 'lùm bụi', trong đó có đại diện là những ‘giang tặc’ như Tiểu Thất, Tiểu Ngũ, Tiểu Nhị, Trương Thuận’, những ‘đạo tặc’ như Thời Thiên, Sở Lưu Hương, Tư Không Trích Tinh, những ‘lâm tặc’ như Thạch Tú, Yến Thanh, Lão Đao Bả Tử, Bạch Cốt Tinh, Kim Giác/Ngân Giác, những ‘độc tặc’ như Âu Dương Phong, Nhậm Ngã Hành, Lý Mạc Sầu, Trương Thanh - Tôn Nhị Nương, những ‘sát tặc’ như Võ Tòng, Lý Quỳ, Diệt Tuyệt sư thái, Tả Lãnh Thiền, Nhạc Bất Quần, Tào Tháo, Tần Thủy Hoàng…
*
Đồng thời, hay từ đó mà hình thành nên ‘chủ nghĩa bang hội’: 72 động chủ, hay 72 chúa động và 36 đảo chủ, rồi Cái Bang, Cự Kình Bang, Bạch Đà Sơn phái, Biên Bức Đảo phái, Cổ Mộ phái, Hải Sa phái, Mộ Dung Cô Tô phái, Phiêu Diễu Sơn phái, Tinh Túc Hải phái, U Linh phái, Bạch Liên giáo, Ma giáo, Tây Vực giáo (Tây phương giáo chủ), Triều Dương thần giáo, đến Côn Luân, Hoa Sơn, Không Động, Nga Mi, Thiếu Lâm, Toàn Chân, Võ Đang, đến Thái Bình Thiên Quốc, Nghĩa Hòa Đoàn, Hồng Hoa hội/Thiên Địa hội, Hội Phản Thanh Phục Minh, Hội Tam Hoàng… (mà đã được các nhà văn Tàu thể hiện rất rõ trong Tây du ký, Thiên long bát bộ, Lộc đỉnh ký, Sở Lưu Hương, Lục Tiểu Phụng, ‘Bao Thanh Thiên’, ‘Bến Thượng Hải’, ‘Tinh võ môn’)…
*
Rồi cái ‘chủ nghĩa gia tộc’ từ các dòng họ mạnh như Âu Dương gia, Cao gia, Dương gia, Địch gia, Đoàn gia, Đường gia, Gia Cát gia, Giả gia, Hòa gia, Hoàng (Nhan) gia, Hồng gia, Khổng gia, Lâm gia, Nhạc gia, Quách gia, Sài gia, Sử gia, Tào gia, Tây Môn gia, Tiết gia, Tôn gia, Trần gia, Triệu gia… và các dòng họ ‘man di mọi rợ’ khác*, mà tiến lên nhà Chu từ họ ‘Cơ’ (Cơ Xương, Cơ Phát…), nhà Tần từ họ Tần, nhà Hán từ họ Lưu, nhà Đường từ họ Đường, nhà Ngụy từ họ Tào, nhà Thục từ họ Lưu, nhà Đông Ngô từ họ Tôn, nhà Tống từ họ Triệu, nhà Nguyên từ họ Bột Nhi Chỉ Cân (bộ tộc Khất Nhan), nhà Minh từ họ Chu, nhà Thanh từ họ Ái Tân Giáp La, nhà Hậu Thanh từ họ ‘Mao’ (và cái chủ nghĩa này cũng bị ‘infect’ (truyền nhiễm) sang VN!)…
*
Các thứ chủ nghĩa có tính chất ‘truyền tính’ này đã và đang làm cho đất nước Trung Hoa luôn bị xâu xé, chia năm xẻ bảy, lão bá tánh sống trong cảnh nồi da xáo thịt…, mà trên quy mô lớn hơn, các mâu thuẫn có tính ‘quần thú’ hầu như bất biến của nó đã biến thành ‘chủ nghĩa liệt quốc’ mà hệ quả ‘thiên hạ đại loạn’ (của nó) đều được đại đa số các đại văn hào Trung Hoa nhắc đến với các cái tên như ‘Đông Chu liệt quốc’, ‘Hán Sở tranh hùng’, ‘Thất quốc chi loạn’, ‘Tam quốc chí’, ‘Loạn bát vương’, ‘Loạn Trương Giác’ (Loạn Hoàng Cân), ‘Ngũ Hồ lọan Hoa’, ‘Nam Bắc triều’, ‘Loạn Võ hậu/Vi hậu’, ‘Trận Đát-La-Tư’, ‘Loạn An-Sử’ (Loạn Duy Ngô Nhĩ), ‘Loạn Hoàng Sào’, ‘Loạn Đột Quyết’, ‘Ngũ đại Thập quốc’, ‘Loạn Lương Sơn Bạc’, ‘Chiến tranh Tống - Kim, Tống - Liêu’, ‘Nạn Nguyên Mông xâm lược’, ‘Nạn Đông Xưởng, Tây Xưởng’, ‘Loạn Vương Mãng, Lý Tự Thành, Ngô Tam Quế’, ‘Loạn Ngao Bái’, ‘Loạn Hòa đại nhân’, ‘Loạn Bạch Liên giáo, Nghĩa Hòa Đoàn’, ‘Chiến tranh nha phiến/Chiến tranh Trung-Anh’ (lần 1 và lần 2), ‘Loạn Thái Bình thiên quốc’, ‘Loạn Từ Hi’, ‘Chiến tranh Trung-Nhật’, ‘Nạn Bát quốc liên quân’, ‘Chiến tranh Mao-Nhật, Mao-Tưởng, Trung - Tây Tạng, Trung - Liên Xô, Trung - Việt (1979-1989)’…
*
Nếu tính từ thời nhà Chu (1122 TCN) đến trước vụ Thiên An Môn (1989), tức là trong 3111 năm, người Trung Hoa chỉ tàm tạm được gọi là từ ‘bị thương nhưng chưa tới chết’: thời nhà Tần được 15 năm (221-206TCN), nhà Hán được 385 năm (206TCN-189, tính đến thời Đổng Trác), nhà Tùy được 38 năm (581-619), nhà Đường được 137 năm (618-755, tính đến loạn An-Sử), nhà Tống được 167 năm (960-1127, khi hai vua Tống bị bắt), nhà Minh được 276 năm (1368-1644), nhà Thanh được 198 năm (1644-1842, tính đến ‘Hòa ước Nam Kinh’), nhà ‘Hậu Thanh' được 40 năm (1949-1989’, tính đến vụ Thiên An Môn), tức là: 15 + 385 + 38 + 137 + 167 + 276 + 198 + 40 = 1241 năm, tính theo tính ‘không liên tục’, hay ‘xác suất 30%’ của con số 1241, thì:
-Người Tàu chỉ được tạm ‘sống yên ổn’ trong 372 năm, chiếm tỉ lệ 12% trong toàn bộ lịch sử Tàu!
 ·  Translate

Nha Gom La Bang VN

Shared publicly  - 
 
1. Giải Pulitzer là gì?

Là một giải thưởng của Mỹ, trao cho nhiều lĩnh vực, trong đó quan trọng hơn cả là về báo chí và văn học. Đặc biệt về báo chí, Pulitzer được xem như một trong những giải danh giá nhất. Josept Pulitzer, chủ bút báo New York World đề nghị giải này trong di chúc của ông viết năm 1904... Từ năm 1917, giải được trao vào tháng 4 hàng năm bởi hiệu trưởng trường Đại học Columbia. Một phong bì khoảng 10.000 đô la được tặng kèm theo giải thưởng… (wikipedia)
…Sinh năm 1971, tại Ban Mê Thuột, Nguyễn Thanh Việt theo gia đình di cư sang Mỹ từ năm 1975. Sau khi tốt nghiệp bằng danh dự ngành tiếng Anh và Nghiên cứu dân tộc học tại ĐH California - Berkeley, ông theo đuổi bằng Tiến sĩ cũng ở trường này, lấy bằng năm 1997… ‘The Sympathizer’ (Người thông cảm/người đồng cảm) là tác phẩm đầu tay của Nguyễn Thanh Việt. Câu chuyện nói về chiến tranh dưới góc nhìn của nhân vật chính - một người đàn ông mang hai dòng máu Việt - Pháp. (giaitri.vnexpress.net)
…Hơi ngạc nghiên vì mới nghe tin trên về ‘Nguyễn Thanh Việt và giải Pulitzer’ tại bàn trà (như đã nói ở trên), và là người đã viết cái gì thì phải đi thẩm tra thực tế vài ngày, nên tôi mới đi gặp một nhà văn nữ…
Tại đây, tôi có nói rằng Pulitzer là giải ‘tương đương Nobel’ với các danh thủ mà ta thường biết như: Margaret Mitchell - Cuốn theo chiều gió (Gone with the Wind), John Steinbeck - Chùm nho uất hận (The Grapes of Wrath), Ernest Hemingway - Ngư ông và biển cả (The Old Man and the Sea), William Faulkner - Một truyện ngụ ngôn (A Fable)… mà vô số người Mỹ có nằm mơ cũng không được!
Lưu ý rằng chưa có ai trong số chúng tôi được đọc cuốn ‘The Sympathizer’ này, nên chưa thể nói gì về nội dung của tác phẩm (xin hẹn dịp khác), nhưng tôi tin vào cảm thức của mình - một thứ cảm thức từ ‘lực lượng thứ ba’ (một từ dùng của nhiều học giả, trong đó có ông Cao Huy Thuần), không ‘lề phải’, không ‘lề trái’, mà xưa nay tôi hay dùng từ ‘independent’ là lực lượng ‘độc lập’ - trong cụm từ ‘tư vấn độc lập’, đồng thời là nghề của tôi (cười).

(Ghi chú: Tôi có đọc lướt qua bản tiếng Anh của cuốn ‘The Sympathizer’ (Kẻ nằm vùng), thấy khởi đầu bằng câu:
-Chớ quá sầu đau khi chạm trán với hai chữ ‘Khổ Nạn’, trong hoàn cảnh cá biệt đó có khi ta còn tìm thấy bao điều khả dĩ giảm nhẹ nó, bù trừ cho nó thậm chí cả một nụ cười nở trên môi...
‘Mạch nguồn đạo đức’, Friedrich Nietzsche
(Let us not become gloomy as soon as we hear the word “torture”: in this particular case there is plenty to offset and mitigate that word - even something to laugh at - Friedrich Nietzsche, On the Genealogy of Morals),
và khá buồn cười khi ghi nhận mấy câu/từ nghe quen quen trong các trang khác, như: ‘ông Sếp’ (the General!), ‘Karl Marx, V. I. Lenin, và Mao chủ tịch’, ‘thành phố cà phê Ban Mê Thuột’, ‘Sài Gòn đẹp lắm!, Sài Gòn ơi!, Sài Gòn ơi!’ (Y Vân), ‘Tài mệnh tương đố’ (Nguyễn Du), ‘Sống, chiến đấu và học tập theo gương… vĩ đại’, ‘Tôi đã là con của vạn nhà…’ (Tố Hữu), v..v…, nhưng không phải là sách của tôi, vả lại tôi phải về, nên trước mắt chỉ ghi nhận từng đó vậy!)

*
Nhân tiện, xin nói một ít về ‘Nỗi buồn chiến tranh’* của Bảo Ninh và ‘Một thời xa vắng’* của Lê Lựu.
Tôi có vài lần đọc cuốn ‘Một thời xa vắng’ của Lê Lựu, nhưng nay chả còn ấn tượng gì… Nghe nói tác phẩm này đã được dịch sang tiếng Mỹ, và ông là nhà văn đầu tiên! được mời sang thăm Mỹ (năm 1987, bởi nhà thơ Kevin Bowen), chắc là phải có gì hay đó!... Nhưng rồi, đọc chuyện kể của ông, đại khái là: ‘Ở bên Mỹ, có một gia đình mới sinh con, người chồng mới gọi mẹ già - ở một tiểu bang khác, đang bán hàng ở một cái shop hay làm một dịch vụ nào đó - đến chăm sóc cho đứa bé mới sinh; sau khi đàm phán, bà đồng ý đến, và người con trai đồng ý trả cho mẹ già một khoản tiền bằng số tiền mà bà đang làm dịch vụ; sau đó, Lê Lựu về VN phê bình là ‘sống ở bên Mỹ không có tình nghĩa’ (!)..., tôi mới kể lại câu chuyện này cho nhà văn nữ nghe, cô ta cười sằng sặc và bảo: ‘Lê Lựu đứng ở hệ trục tọa độ ‘ao ta’, mà chả hiểu về nền văn hóa Mỹ’, còn tôi thì đùa là: ‘Lê Lựu qua Mỹ mà chả Lưu Lệ lại tí nào’, ha..ha…
Quay lại chuyện nhà văn Bảo Ninh… Thật sửng sốt khi tôi đọc được câu: ‘Mới đây, tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh cũng lọt vào top 50 tác phẩm văn học nước ngoài dịch sang tiếng Anh hay nhất trong nửa thế kỷ qua. Ở vị trí thứ 37, cuốn sách được đứng chung với những kiệt tác lớn của thế giới như ‘Cái trống thiếc’ (Günter Grass), ‘Nghệ nhân và Margarita’ (Mikhail Bulgakov), ‘Chiến tranh và Hòa bình’ (Leo Tolstoy), ‘Trăm năm cô đơn’ (Gabriel Garcia Marquez)...; và một câu nữa không mấy quan trọng: ‘Nhà văn cho biết, sở dĩ sau 10 năm ‘dòm ngó’…, ‘tôi nửa chữ tiếng Anh không biết. Simon lại không biết tiếng Việt. Mỗi lần trao đổi, chúng tôi lại phải thông qua phiên dịch. Kịch bản mỗi lần sửa chữa cũng phải dịch đi dịch lại rất nhiều. Vì thế, quá trình trao đổi bản quyền mới kéo dài như vậy’ (vivaldi.net)…, tôi mới quay lại nói đùa với nhà văn nữ này là: ‘Không biết sao người ta lại đánh giá Bảo Ninh… ngang với Tolstoy hay Marquez nhỉ!, nếu được thế thì càng tốt, đáng tự hào! Nhưng có điều là Bảo Ninh làm việc với một đạo diễn Mỹ trong 10 năm, vả lại, trong cái thời ‘Anh ngữ quốc tế’ này, mà một chữ Anh cắn làm đôi ông cũng không biết, quả thật là… Bảo Thủ chứ không phải Bảo Ninh’, cô ấy nói: ‘Thôi, ‘sympathize’ cho ông ấy đi’, ha..ha…

*P/s: Một đoạn… hay trong ‘Nỗi buồn chiến tranh’ của Bảo Ninh:
‘Chiến tranh là cõi không nhà không cửa, lang thang khốn khổ và phiêu bạt vĩ đại, là cõi không đàn ông, không đàn bà, là thế giới sầu thảm, vô cảm, là tuyệt tự khủng khiếp nhất của dòng giống con người’.
‘Giá mà giờ phút hòa bình là giờ phút phục sinh tất cả những người đã chết trận nhỉ.
-Hừ, hòa-bình! Mẹ kiếp, hòa-bình chẳng qua là thứ cây mọc lên từ máu thịt bao anh em mình, để chừa lại chút xương’.
https://hieuminh.org/2016/07/19/tin-kho-tin-noi-buon-chien-tranh-truot-giai-thuong-nha-nuoc/
...
(Vui lòng xem thêm các Phần 2, 3 và 4 trong bài viết chính.)
 ·  Translate
1
Nha Gom La Bang VN's profile photo
3 comments
 
3. Tại sao có không ít sự kiện ‘danh nhân văn hóa Việt’ không được quảng bá rộng rãi?

Nói chung là ở VN, có nhiều người đã được ‘lên bảng điện tử quốc tế’, như Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Lê Văn Tuấn!, Trương Vĩnh Ký, Nguyễn Xuân Vinh, Trịnh Xuân Thuận, Phạm Công Thiện, Trần Đức Thảo, Hạ Đình Quốc Huy, Nguyễn Văn Hiệu, Xuân Diệu, Trịnh Công Sơn, Phạm Duy, Thích Nhất Hạnh, Ngô Bảo Châu, Võ Trọng Nghĩa!, và nữa nữa…; trong đó, Nguyễn Trãi và Nguyễn Du được UNESCO công nhận là danh nhân thế giới, còn Lê Văn Tuấn thì mới đây được công nhận là ‘nhà khoa học thế giới’ (năm 2012, tại Đại hội UNESCO lần thứ 8, tổ chức tại HN); Trương Vĩnh Ký thì được công nhận là một trong ‘thập bát văn hào thế giới’ (năm 1873-1874) và được đưa vảo Từ điển Larousse; Nguyễn Xuân Vinh là nhà khoa học vũ trụ - trong đó có việc vẽ quỹ đạo Apollo lên mặt trăng, còn Trịnh Xuân Thuận nay là nhà thiên văn học nổi tiếng, được UNESCO công nhận, tháng 7 này cùng với sáu vị đạt giải Nobel đến thăm VN; Phạm Công Thiện và Trần Đức Thảo xưa được một số nhà nghiên cứu triết phương Tây gọi là triết gia!; Hạ Đình Quốc Huy là Sư trưởng chưởng môn Quyền đạo VN tại Mỹ, có con là Hạ Quốc Triều Chung đã đoạt quán quân International Karate 4 năm liên tục (1992, 93, 94 và 95); Nguyễn Văn Hiệu được Huân chương Lenin (một loại giải ‘Nobel’ của Liên Xô) về lĩnh vực hạt cơ bản, còn Xuân Diệu cũng được phong làm Viện sĩ danh dự của Viện Hàn Lâm (văn học) Liên Xô; Trịnh Công Sơn và Phạm Duy xưa được một số nước ngoài đánh giá cao, và được khá nhiều giải quốc tế; Thích Nhất Hạnh được xếp hạng! thứ tư trong số 100 nhà tâm linh học hàng đầu thế giới; Ngô Bảo Châu là quá tuyệt vời khi đạt giải Fields Toán học (năm 2010); còn Kiến trúc sư Võ Trọng Nghĩa quả là ‘hậu sinh khả úy’ khi đạt được nhiều giải nhất kiến trúc của châu Á và thế giới…
Tuy nhiên, mặc dù là người chuyên ngồi quán cà phê, thường lên mạng, đọc báo, xem ti-vi…, nhưng tôi cũng ít khi nghe (thế hệ trẻ) nhắc đến những Trương Vĩnh Ký, Bùi Giáng, Phạm Công Thiện, Phạm Duy, Lê Lựu, Bảo Ninh, Lê Văn Tuấn, Nguyễn Thanh Việt…
*
Viết đến đây, nhớ lại vụ nhà văn Mạc Ngôn (TQ) - một người gần như bị cả Hội nhà văn TQ ‘ghét’ (vì không cùng ‘ý thức hệ’!), mà khi nghe ông được đưa vào danh sách xét giải Nobel-2012, thì nhà văn Trương Nhất Nhất có nói đểu là ‘nếu Mạc Ngôn mà được giải Nobel thì tôi sẽ cởi truồng chạy khắp Bắc Kinh’…, sau đó tôi có đọc được tin rằng sở dĩ TQ buộc phải ‘nhận’ Mạc Ngôn vì ông là ‘công dân’ TQ (có quốc tịch TQ) đầu tiên được giải Nobel!
Lại liên tưởng đến việc là tại sao có không ít sự kiện ‘danh nhân văn hóa Việt’ không được quảng bá rộng rãi?, tôi rất lấy làm thắc mắc, hoặc giả là vì ‘học thuật’ của họ có điều không ổn!, hoặc là vì họ không ‘đỏ’ lắm!, hay vì lý do ‘ý thức hệ’… nên bị gì gì đó!: mọi chuyện phải rõ ràng, thiết nghĩ văn hóa là văn hóa, nó vốn không phân biệt ‘quân đỏ’ hay ‘quân xanh’, vả lại, nay đất nước đã thống nhất lâu rồi, ta lại đang sống trong cái thời đại ‘hội nhập văn hóa’/thời 'thế giới phẳng'..., nên hễ cái gì làm VINH DANH VIỆT là ta tự hào, nếu không làm vậy thì sao con cháu ngẩng đầu lên được, tôi nghĩ vậy có đúng chăng?
 ·  Translate

Nha Gom La Bang VN

Shared publicly  - 
 
5. Triết học ‘cầm chầu’

Ông bà ta có câu:
Ở đời có bốn cái ngu
Làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu
‘Gác cu’ là cái gì? Người miền Nam thường nói thằng cu, tưc là ‘con cu’ của đàn ông đóa, nhưng không lẽ ai đó lại cầm con cu của mình mà gác lên!, mà đã có cu thì xài, điên gì mà gác lên!... Vậy, ‘làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu là cái gì?
-Làm mai thì ai cũng biết, nhất là trong câu ‘bắn không nên, phải đền đạn’, ý nói là ai làm mai mối mà không thành công, thì phải bắt đền!, ngoài ra, nếu sau này mà vợ chồng họ sống không hạnh phúc, thì có thể người ta sẽ quay lại trách móc hay chửi ông/bà làm mai!
-Lãnh nợ là bảo lãnh giùm món nợ cho ai đó (người nhà, bạn…) thì rất là khổ, vì người ta cứ nhè mình mà kêu réo đòi nợ, thậm chí bọn giang hồ có thể tìm đến mà ‘xử’ mình luôn, còn kẻ mắc nợ thì cứ ngủ ngáy khò khỏ, đi nhậu đều đều, thậm chí không nhớ ơn mà còn đi nói xấu ta nữa!
-Gác cu là cho một con chim cu nhử (thường là chim mái), rồi mình nấp và chờ con chim cu lạ bên ngoài đến mắc bẫy (gọi là gác cu); nhưng khốn nỗi là, chưa kể đến việc chàng xấu xí/bất tài không được như ý muốn (vì bẫy để làm chim cảnh), chàng có thể đến tán tỉnh cả… buổi mà chả chịu chui vào lồng cho, mà ta có thể bị hàng xóm chửi là cứ rình cu suốt ngày ở vườn/ruộng người ta, ngoài ra có thể bị cọp vồ lúc nào không biết!
-Cầm chầu là, trong khi hát chầu (ca trù), có một tay không chuyên - thường được gọi là ‘quan viên’ - cầm cái dùi để gõ nhịp/phách (hết một đoạn/câu), mà nếu hát hay thì gõ ‘khen’ (để thưởng tiền), dở thì gõ ‘chê’…; người cầm chầu này thường là tay có số má ở địa phương/làng/xã (có chức sắc, giàu có), có thể có ít nhiều kiến thức về hát chầu, tuy không phải là nhạc công, càng không phải là nhạc sĩ (người sáng tác) hay ca sĩ, nhưng lại là kẻ cầm trịch - có quyền điều khiển/điều tiết giàn nhạc, có quyền chê khen những tài tử (đào hát/kép hát)…

*
Cuối cùng…
Ở đời thiếu gì ‘người cầm lái vĩ đại’, có thể là kẻ thiểu năng trí tuệ, nhưng lại có toàn quyền ‘chỉ đạo’ giàn nhạc dân tộc, có quyền chê khen những hào kiệt/kẻ sĩ, có quyền chê bai mọi thứ triết học khác, trừ cái thứ triết-học-tự-phong nào đó, triết-nhái hay triết-học-học-lóm từ (các) dân tộc khác mà y đã học thuộc lòng; mà nếu nói là y - kẻ đã nhặt được một mảnh vải rách của tấm vải chân lý của vũ trụ - không biết triết học thì có thể bị ai đó ‘TROLL’ (ném đá), vì y là… 'tiến sĩ lãnh tụ vĩ đại' cơ mà!, nên tạm nói là có, mà nếu nói ‘có’, thì đó là triết học gì?, đó là:
-Triết học ‘cầm chầu’.
Hay nói theo thuật ngữ thời @ là một thứ triết 'không được lên bảng điện tử', ha..ha..ha…
*
Trong bài bình luận về tác phẩm ‘Lũ người quỷ ám’ của Dostoievski, GS Phạm Vĩnh Cư! có viết rằng:
-‘Dostoievski phát hiện quan hệ nhân quả giữa những hiện tượng tưởng chừng xa lạ và đối lập nhau: lòng tin lãng mạn, lạc quan một chiều vào nhân loại, vào quy luật tiến bộ không ngừng của xã hội loài người song hành với thái độ vô trách nhiệm với cuộc sống ở thế thệ cha chú dẫn đến những phá phách và phiến loạn vô chính phủ ở thế hệ con cháu; sự đánh tráo lí tưởng toàn nhân loại bằng lí tưởng quốc gia - dân tộc hẹp hòi dẫn đến thần thánh hoá mù quáng dân tộc mình, quay lưng lại với toàn thế giới; sự phủ định ngạo mạn Thượng Đế đưa đến việc tôn sùng chính mình như một Thượng Đế mới’* (xem dưới),
Đúng, thế giới phát triển đã phát hiện ra quy luật ‘dân là thượng đế’ (khách hàng là thượng đế), vậy mà ‘lũ người cá chết’ lại dám hỗn hào với thượng đế của bọn chúng là ‘những người chết cá’ ư!
Buồn thay!, nền ‘văn hóa Đại Hán’ ngày nay tiến bộ quá chừng quá đổi, tiến bộ ‘too much’, tiến bộ đến nổi mà họ quên rằng trí tuệ của con người hiện nay đang dần nằm trên cùng một cái ‘thế giới phẳng’, mà có một nhà-uống-cà-phê-học nào đó đã nói là:
-Không có ỷ tưởng gì của các ngươi mà xa lạ đối với ta!
...
(Vui lòng xem các Phần khác trong bài viết chính)
 ·  Translate
1
Nha Gom La Bang VN's profile photo
 
Tiếng đêm lặng lẽ tôi về
Trong miền sáng tối, vẫn đê mê chiều
Ráng trời nhuộm tối cô liêu
Dáng thơm lơ lửng, dập dìu cõi hư
 ·  Translate

Nha Gom La Bang VN

Shared publicly  - 
 
4. ‘PH wins case vs China’ (Philippines thắng vụ kiện với TQ)

Vụ Tòa án quốc tế La Haye…
Hôm nay (11/7/2016), kênh VTV1, báo Thanh Niên và Tuổi Trẻ… đồng loạt đăng bài về ‘PCA* bác bỏ đường lưỡi bò’, ‘Đường lưỡi bò vô giá trị’ v/v TQ ‘không có quyền lịch sử’ cũng như ‘không có cơ sở pháp lý’ (không phủ hợp với Công ước LHQ vê luật biển - UNCLOS*) về cái được gọi là ‘đường lưỡi bò 9 đoạn ở Biển Đông’, về ‘Vùng đặc quyền kinh tế (EEZ*) hay thềm lục địa’ ở quần đảo Trường Sa, về ‘bãi cạn Scarborough’ của Philippines, về ‘xây dựng đảo nhân tạo’ mà đã gây hủy hoại nghiêm trọng và không thể khắc phục các rạn san hô trong khu vực, phá hủy các cấu trúc tự nhiên ở Biển Đông, vi phạm nghĩa vụ bảo vệ hệ sinh thái biển… (trích báo Thanh Niên, tr. 22).
Nói chung là cả thế giới (kể cả VN, báo Thanh Niên, tr. 23) đều ‘ủng hộ mạnh mẽ’ việc lên án TQ vì nghiện cái ‘cục-đại-phát-triển-nóng’ gì gì đó mà sẵn sàng vùi dập các cấu trúc của thế giới lịch sử-tự nhiên, dĩ nhiên là trong đó có con người; trong khi đó, TQ nói là không chấp nhận phán quyết của Tòa án quốc tế!, nhưng:
Phán này là bởi thế nhân
'Guilty or not' sử muôn năm truyền!
(Guilty or not = có tội hay vô tội)
Điều này của TQ có thể được ‘dịch’ sang ngôn ngữ cuộc sống như sau: Theo họ, đường thẳng là đường có thể cong queo, đường tròn là đường có thể méo méo, hai đường thẳng song song thì có thể gặp nhau lúc nào ‘tùy theo ý của lãnh tụ vĩ đại’…, nói chung là họ chả cần tuân theo mấy cái tiên đề Euclide, hình học Pythagore, hệ tọa độ Descartes, định luật Newton, tích phân Newton-Lebniz, cơ lượng tử Schrodinger/Heisenberg, thuyết tương đối Einstein… gì hết, tức là họ:
-chả cần chấp hành Luật toán học quốc tế gì hết, cứ ‘cẩu cẩu bát nhất’ (9 x 9 = 81) là Luật toán học của nước TQ vĩ đại nhất… vũ trụ!, và mấy nước đàn em ‘nhoa nhỏa’ phải chấp hành!
-chả cần chấp hành Luật bóng đá quốc tế, mà cứ phong cho đội tuyển bóng đá Trung Quốc là vô địch World Cup… 2017, ha..ha…
Còn trên thực tế nóng hổi thì họ:
-chả cần tuân theo Luật môi trường quốc tế, ví dụ việc nay có tay Giám đốc Công ty môi trường đô thị Kỳ Anh, Hà Tĩnh (Lê Quang Hòa) đang chôn giấu mấy trăm tấn ‘chất thải’ đen sì của Formosa ở trang trại riêng của hắn ta!, mà quên công thức: ‘để phát triển nóng 1 GDP (không tôn trọng môi trường/an toàn), thì sẽ mất 3 GDP’, v..v…
*
Cũng cần nhắc lại, trong tiếng Hán, ‘Đường chín đoạn’ được gọi là ‘Đoạn cửu tuyến’, mà nhiều lúc ta có thể đọc nhầm là ‘Đoạn cửu tuyền’, mà tạm dịch là:
-Đường đưa TQ đến chốn Cửu Tuyền.
Ha..ha..ha…
...
(Vui lòng xem chi tiết trong bài viết chính.)
 ·  Translate
1
Nha Gom La Bang VN's profile photo
2 comments
 
2. Không có ‘lãnh tụ vĩ đại’ Ronaldo thì ta đá không được sao!

Vừa rồi, đội tuyển Bồ Đào Nha đã vô địch EURO-2016; chắc chắn là họ đá không hay - so với nhiều đội thực sự mạnh như Croatia, Tây Ban Nha, Ý, Đức, Pháp…, nhưng họ lại vô địch; có nhiều lời bình, nhưng tôi thích nhất là các lời bình trên Facebook: ‘Bồ Đào Nha vô địch (thắng Pháp) là nhờ không có Ronaldo’, đúng, vì mấy chục năm nay, đội Bồ chuyên dựa vào cái ‘bóng’ của lãnh tụ vĩ đại Ronaldo, nên bị ‘đè’ mà không ngóc đầu lên nổi (gọi là bị ‘bóng đè’), thật vậy, Ronaldo mới vào sân có mấy phút thì bị… trẹo giò đá không được nữa, thế là đồng bọn nghĩ:
-Chả lẽ không có lãnh tụ vĩ đại Ronaldo thì ta đá không được sao!,
thế là hùng tâm tráng chí của những kẻ có tinh thần ‘tự chủ’ nổi lên, mà họ đã đá ‘trên cả tuyệt vời’.
Và cơ may đã đến, vào giữa hiệp phụ thứ hai, một tên vô danh tiểu tốt là Eder - chưa từng là ‘lãnh tụ vĩ đại’ (cầu thử lớn = great player), kẻ mà cả đội Pháp, kể cả thủ môn xem thường, chủ quan, cho là y không làm nên trò trống gì - bỗng nhiên sút bóng một cái rẹt, thủ môn đội Pháp trong một sát-na, vừa kịp bừng tỉnh, tung người, đưa tay ra, thì quả bóng đã bay thẳng vào lưới của đội tuyển Pháp rồi … Chính xác hơn, cái hay của đội Bồ là ‘phòng thủ quá tốt’, vì trong 120’ thi đấu, đội tuyển Pháp không thể nào khoan thủng nổi dàn hậu vệ của Bồ… Quả là: ‘Lạc nước hai xe đành bỏ phí, gặp thời một tốt cũng thành công’, nhưng triết lý quan trọng hơn là: dù con tốt có vô tình làm nên đại sự, thì ai đó chớ nên làm con tốt mãi, mà phải phấn đấu để trở thành các con xe, pháo, mã, hay ‘tướng’, vì thử hình dung một đội bóng dân tộc mà chỉ có ‘con tốt’ mới làm nên đại sự thì, với tầm nhìn lâu dài, đội bóng đó sẽ làm nên cái thể thống gì!, quan trọng nhất là người Bồ Đào Nha đã được khơi dậy lòng tin rằng:
-Với triết học độc môn của ta, ta không dám cho là ta hơn thiên hạ, nhưng chắc chắn là ta không hề thua họ.
Vì thế mà họ đã làm nên kỳ tích!
*
Tương tự, hầu như ta có cái thói quen xem những Lão, Trang, Khổng, Mạnh, Lý Bạch, Đỗ Phủ…, hay những Socrat, Platon, Aristote, Shakespeare, Victor Hugo, Nietzsche, Sartre, Krishnamurti, M, L… là những cái gì vĩ-đại-vĩnh-cửu rồi, là ‘vạn thế sư biểu’ rồi, và suốt đời ta cứ thế mà quỳ lạy/tung hê ‘nam mô a di đà Tàu’ (hay ‘nam mô a di đà Tây’) chứ đừng có mà ngẩng đầu lên nhé:
-Tau sẽ TROLL mày đấy!,
trong đó, TROLL tạm có nghĩa là dìm hàng hay ném đá, ví dụ: ‘người ta TROLL Ronaldo, nhưng lại tung hê Messi (trước trận Argentina-Chile).

*Dưới đây là lưu kỷ niệm ‘thuật ngữ’ nhân mùa EURO-2016:
Anh Cát Lơi = Anh, tức England; Áo = Austria; Bỉ Lợi Thời = Bỉ, tức Belgium; Bá Lư = Pallet, cầu thủ đội tuyển Ý; Bác Nỗ Chi = Bonucci, cầu thủ đội tuyển Bỉ; Băng Hỏa Đảo = Iceland; Bối Lạc = Bale, cầu thủ đội tuyển xứ Wales; Cán Đại Vệ = Candreva, cầu thủ đội tuyển Bỉ; Công Tư = Conte, HLV đội tuyển Ý; Cơ Loa Ti Á = Croatia; Đa Mỹ Ân = Darmian, cầu thủ đội tuyển Bỉ; Đại Đế Quần Ngủ = Gabor Kiraly, thủ môn đội tuyển Hungary; Hòa Lan = Hà Lan, tức Holland; Hung Nô! = Hungary; Lư Ông = Lyon; Mẫn Tiệp Vương = Jan Kozak, HLV đội tuyển Slovakia; Mỗ Lý = Modric, cầu thủ đội tuyển Croatia; Phú Lãng Sa = Pháp, tức France; Quần Anh Hội = Giải chung kết bóng tròn EURO/World Cup; Sư Tử Tâm! = Roy Hogdson, HLV đội tuyển Anh; Thần Thành Thái Bảo/Bối Lạc = Bale, cầu thủ chạy nhanh nhất của đội tuyển Xứ Wales; Thất Cẩm Soái Ca/Thất soái Lỗ Nạp Đô = CR7 (Cristiano Ronaldo), cầu thủ đội tuyển Bồ Đào Nha; Uy Nhĩ (Wales); Y Bá = Ibrahimovic, cầu thủ đội tuyển Thụy Điển; Ý Đại Lợi = Italia… (‘EURO diễn nghĩa, báo Bóng đá, bởi Tư Mã Hóa/Gia Cát Lạng)
 ·  Translate

Nha Gom La Bang VN

commented on a post on Blogger.
Shared publicly  - 
 
Mưa chiều thứ bảy nhớ em ghê
Em bay chuyến ấy, tối mới về
Món quà em tặng, nhòa ướt cửa
Anh ngước nhìn em, đêm mới... say
 ·  Translate
MƯA CHIỀU THỨ BẢY Chiều thứ bảy Mưa giăng giăng ngập lối Phố lên đèn Trời mưa mãi không nguôi Đứng tựa cửa Tìm sao trời mỏi mắt Đêm cuối tuần Mưa ngăn cách tình tôi Biết làm sao ta gặp được đêm này Thời gian trôi,...
1
Add a comment...

Nha Gom La Bang VN

Shared publicly  - 
 
3. Nhà văn viết truyện ‘bóng đá hiệp’ hay nhất!

Nhân tiện, xin nói lăng quăng một tí về nhà văn viết truyện ‘bóng đá hiệp’ hay… nhất hiện nay!
Anh có bút hiệu là ‘Tư Mã Hóa’ (hay Gia Cát Lạng!) là tay chuyên viết bình luận cho báo ‘Bóng đá’ dưới dạng kiếm hiệp, với tên sách là ‘EURO diễn nghĩa’, trong đó, anh giúp chúng ta dễ tiếp cận hơn về thế giới bóng đá hiện đại, đồng thời giúp ta ôn lại một ít về lịch sử phương Tây và cách gọi danh từ riêng bằng tiếng Hán-Việt (trước 1975), đặc biệt là anh có cài vào các bài viết một số triết lý khá dí dỏm. Và nếu anh in nó thành sách thì tôi sẽ là người mua đầu tiên, hehe….
Anh có dùng từ Hán-Việt một cách dễ nhớ, như: Áo = Austria*; Bỉ Lợi Thời = Bỉ, tức Belgium; Bá Lư = Pallet, cầu thủ đội tuyển Ý; Bác Nỗ Chi = Bonucci, cầu thủ đội tuyển Bỉ; Cán Đại Vệ = Candreva, cầu thủ đội tuyển Bỉ; Công Tư = Conte, HLV đội tuyển Ý; Đa Mỹ Ân = Darmian, cầu thủ đội tuyển Bỉ; Đại Đế Quần Ngủ* = Gabor Kiraly, thủ môn đội tuyển Hungary; Hòa Lan = Hà Lan, tức Holland; Hung Nô! = Hungary; Lư Ông = Lyon; Mẫn Tiệp Vương = Jan Kozak, HLV đội tuyển Slovakia; Phú Lãng Sa = Pháp, tức France; Quần Anh Hội = Giải chung kết bóng tròn EURO/World Cup; Sư Tử Tâm! = Roy Hogdson, HLV đội tuyển Anh; Thần Thành Thái Bảo = Gareth Bale, cầu thủ chạy nhanh nhất của đội tuyển Xứ Wales; Thất Cẩm Soái Ca = CR7 (Cristiano Ronaldo), cầu thủ đội tuyển Bồ Đào Nha; Y Bá = Ibrahimovic, cầu thủ đội tuyển Thụy Điển; Ý Đại Lợi = Italia…
http://m.bongdaplus.vn/tin-bai/130/157165/euro-dien-nghia-hoi-13-khai-hoan-mon-ronaldo-sut-phat-san-hoang-tu-alaba-sa-co.bdplus

…Buồn cười nhất là cái anh chàng Cristiano Ronaldo, mệnh danh là CR7, được nhà văn Tư Mã Hóa phong cho cái nick name là ‘Thất Cẩm Soái Ca’!; y đá 2 trận liền (với Iceland*, rồi Áo*), sút mấy chục trái (chính xác là 36) mà chả… vô trái nào!, và được… anh Tư nổi hứng mô tả như sau (báo ‘Bóng đá’, ngày 18/6, tr. 3):
-Ronaldo trí tuệ hơn người, 6 tuổi đã vào lớp 1, 12 tuổi đã thuộc làu bản cửu chương, cô giáo yêu lắm, cuối năm thường nâng điểm để y được nhận giấy khen tiên tiến… Y lại biết nhận các nhân vật có quyền lực nhu Ferguson, Perez, Mourinho, Mendes… làm bố nuôi tùy thời vụ, nên nhanh chóng leo lên đẳng cấp ngôi sao’.
Nghe rất giống ‘tìng hìng’ ở xứ rùa X nào đó, HA..HA..HA…
Còn nhà văn Cù Thị Hậu Vệ thì cho rằng (báo ‘Bóng đá’, ngày 18/6, tr. 2):
-Nước ta có 2 kỳ quan nổi tiếng thế giới, đó là ‘chiếc nón lá’ và ‘Vịnh CAM DAI’ (= CAM DAI BAY),
vì trong đó, BAY là ‘cái vịnh’ trong tiếng Anh, HA..HA..HA….
*
Với tư cách là đội trưởng (team leader) của đội tuyển bóng đá xứ Bồ, Tư Mã Soái Ca ‘Rờ Nóng Đồ’ cho rằng lối đá tấn công như đội Bồ, Tây Bán Nhà, Hà Lan… mới là ‘chính nghĩa’, còn lối đá ‘phòng thủ’ hay ‘du kích’ như Iceland, Séc, Thụy Điển… là ‘phi nghĩa’, là đá kiểu rập rình, ma giáo! Có thể anh nhận xét có phần đúng, nhưng chỉ là đúng trong bóng đá, còn trong dự án, kẻ có lối làm không quang minh chính đại thì chắc chắn không ‘ma giáo’ thì cũng ‘phi nghĩa’.
Lại thấy đội Séc vì quá sợ đội Tây Bán Nhà nên ‘giữ ghế’ (cầu môn) riết, mà kết quả là bị Tây xơi tái 3-0; tương tự, đội Ái Nhĩ Lan (Cộng hòa Ireland) cũng giữ ghế mãi mà bị Con Quỷ Đỏ (Red Devils, tức đội Bỉ) măm măm liền 3 trái…; lại nghĩ đến cái ‘Dự án bóng đá Tàu’ làm hoài mà đội tuyển của họ vẫn không có cửa vào World Cup, nên sáng nay ông chủ quán cà phê có xuất khẩu thành thơ rằng:
Séc già ôm cái cầu môn
Bị anh Tik-Tak xơi luôn ba bàn
Í-re-lànd cũng chả hơn
Bị Con Quỷ Đỏ quất liền ba không
Chí-nèse lại tệ muôn phần
Không vô World Cup, nên mần Bỗng Điên!

4. Họ làm dự án ‘too good’!

Có lẽ ông chủ quán cà phê đã nhầm, khi bảo Tàu là làm dự án… tệ!
Tàu mà khi đã đầu tư các ‘dự án hữu nghị’ tại nước liền kề, thì họ luôn tuyển mộ chuyên gia/lao động người bản địa, luôn nhiệt tình mở rộng cổng cho người dân/đối tượng hưởng lợi vào thăm quan công ty, luôn cung cấp số liệu (vd, về chất thải độc hại) cho chính quyền/các cơ quan hữu quan, không bao giờ làm hồ sơ giả mạo để kiếm tiền hoàn thuế, không bao giờ tiến hành bất cứ động tác đối ngoại ‘bẩn’ nào…;
bọn Đáng Hại này không bao giờ biểu hiện chút nào về ‘phép thắng lợi tinh thần của AQ’, không bao giờ ức hiếp ngư dân của nước liền kề, không bao giờ ăn nói thô lỗ với các lãnh đạo/dân bản địa, không bao giờ hát quốc ca Tàu tại sân bay nước khác, không bao giờ đốt tiền Việt để rồi tòi ra cái ‘tệ nhân dân’ trước mặt các anh hùng võ lâm thiên hạ…;
bọn này không bao giờ xuất hàng ‘giả-nhái-độc-đểu’ sang nước liền kề, không bao giờ cử các ‘thương lái Tàu’ đi khắp nơi để lừa đảo những ‘hai lúa’ tội nghiệp, không bao giờ cử người đến làm ăn tại các nước bản địa mà không khai báo rõ danh tính…; và đặc biệt là,
‘lãnh tụ vĩ đại’ của họ không bao giờ có ý đồ độc chiếm cái Bỗng Điên, không bao giờ có cái vụ ‘đò lưỡi bường’, chưa bao giờ xâm lược nước khác, cụ thể là y không bao giờ có xíu xìu xui cái ‘gien’ xâm lược hay xíu xìu xui cái giấc mơ về cái ‘thế giới động đài’ viễn vông như chú ‘dế mèn phiêu lưu ký’…

Vâng, họ làm dự án ‘too good’, tức là quá tốt, tốt đến nỗi mà khi mấy chục triệu dân nghe đến các cụm từ như ‘thương lái Tàu’, ‘dự án Đáng Hại’ thì họ cảm thấy vô cùng cảm… cúm.
...
(Vui lòng xem chi tiết trong bài viết chính.)
 ·  Translate
1
Nha Gom La Bang VN's profile photo
2 comments
 
Những tiêu chí của một dự án thật

Nói chung là dù có dự án ‘trời’ đi chăng nữa thì quy cho cùng, nó cũng là dự án phát triển cộng đồng, có nghĩa là mục đích tối hậu của nó là VÌ LỢI ÍCH CỦA CỘNG ĐỒNG, nó thỏa mãn một số tiêu chí cơ bản sau đây:

-Góp phần xóa nghèo, tạo công ăn việc làm cho người dân của nước sở tại (ví dụ, cho Việt Nam),
-Phát triển các dịch vụ có liên quan cho ‘cộng đồng sống quanh khu vực dự án’ (community residence belt), vì thế nó có quan hệ mạnh với các tổ chức dịch vụ trong và ngoài vùng dự án,
-Không những không làm ô nhiễm môi trường, mà nó còn làm cho môi trường ở vùng dự án trở nên xanh, sạch, đẹp hơn…, vì thế, các chỉ báo về môi trường của một dự án sẽ rất minh bạch,
-Ngày nay, với việc xem ‘đối tượng hưởng lợi của dự án’ (beneficiaries, stakeholders) là thượng đế, một dự án dù có lãi (profitable) hay phi lợi nhuận (non-profitable) thường có trên 90% đội ngũ cán bộ và 99-100% lực lượng lao động là người bản xứ (vd, người Việt)…
*

Vì thế, cùng bản chất với những dự án thuộc loại ‘ma giáo’ như đào tạo điệp viên/tình báo/lực lượng đảo chính, sản xuất bom ‘bẩn’, hoặc dự án ‘mafia’…, một dự án được gọi là dự án ‘ĐỂU’ sẽ có các biểu hiện cụ thể sau đây:

-Không tuyển lao động hay cán bộ của nước sở tại,
-Không cho các đối tượng hưởng lợi/các tổ chức trung ương và địa phương vào trong công ty,
-Không cung cấp số liệu cần thiết… cho các tổ chức trung ương và địa phương có liên quan,
-Không bảo vệ môi trường trên đất liền, sông, biển… của nước sở tại,
-Không quan tâm đến các nhu cầu (demands) có liên quan của cư dân địa phương/nước sở tại,
-Không đóng thuế hoặc không thực hiện các nghĩa vụ khác - như cố tình trì hoãn việc thi công, giải ngân,
-Không nhận trách nhiệm, không bị trị tội, vì ‘có thể’ có (các) tổ chức ‘nháy nháy’ nào đó bao che cho rồi,
-Không tăng cường năng lực cho cán bộ/người dân của nước sở tại, thậm chí còn dùng cơ chế ‘bôi trơn’ làm tha hóa lực lượng cán bộ của nước sở tại,
-Không ngừng chuyển những kẻ có lai lịch bất minh, các loại hàng giả-nhái-độc-đểu hay công nghệ ‘rác’ sang nước sở tại,
-Không có thái độ tôn trọng các lãnh đạo/người dân của nước sở tại, v..v…

Ví dụ: Dự án xây dựng nhà máy giấy Lee&Man ở Hậu Giang (Tập đoàn Lee&Man Paper, Hồng Kông, TQ): ‘Ngày 17/6, Hiệp hội Chế biến và Xuất khẩu Thủy sản VN (VASEP) cho biết, đã có công văn ‘kêu cứu’ lên Quốc hội, Chính phủ, lo ngại một nhà máy giấy ‘khủng’ đang nguy cơ ‘bức tử’ sông Hậu ở Hậu Giang:
-Mỗi năm thải ra 28.500 tấn sút (NAOH) xuống sông Hậu… sẽ huỷ hoại nguồn lợi thủy sản ở sông và biển, gây ảnh hường lớn tới việc nuôi trồng thủy sản ở khu vực ĐBSCL’ (Phạm Anh, Báo ‘Tiền phong’, ngày 28/6, tr. 2).

*
Miễn bình luận thông tin trên, tuy nhiên, một blogger bình thường, khi thấy một dự án nước ngoài xuất hiện ở Việt Nam thì các bạn có thể kết luận dự án đó là thật hay ‘đểu’, nếu thấy có một (hay nhiều) trong những biểu hiện trên thì có thể kết luận đó là một dự án ‘đểu’, nếu có tất cả thì là vô cùng đểu.
 ·  Translate

Nha Gom La Bang VN

Shared publicly  - 
 
Gởi người xa, nét hư vô
Dáng sao không biết: nam mô di đà
Buổi chiều ngồi ngắm khóm hoa
Mơ màng hương Việt, phim ra hoa Tàu!
 ·  Translate
1
Nha Gom La Bang VN's profile photo
3 comments
 
Ghi chú:

Tôi có đọc lướt qua bản tiếng Anh của cuốn ‘The Sympathizer’ (Kẻ nằm vùng), thấy khởi đầu bằng câu:
-Chớ quá sầu đau khi chạm trán với hai chữ ‘Khổ Nạn’, trong hoàn cảnh cá biệt đó có khi ta còn tìm thấy bao điều khả dĩ giảm nhẹ nó, bù trừ cho nó thậm chí cả một nụ cười nở trên môi...
‘Mạch nguồn đạo đức’, Friedrich Nietzsche
(Let us not become gloomy as soon as we hear the word 'torture': in this particular case there is plenty to offset and mitigate that word - even something to laugh at - Friedrich Nietzsche, On the Genealogy of Morals),
và khá buồn cười khi ghi nhận mấy câu/từ nghe quen quen trong các trang khác, như: ‘ông Sếp’ (the General!), ‘Karl Marx, V. I. Lenin, và Mao chủ tịch’, ‘thành phố cà phê Ban Mê Thuột’, ‘Sài Gòn đẹp lắm!, Sài Gòn ơi!, Sài Gòn ơi!’ (Y Vân), ‘Tài mệnh tương đố’ (Nguyễn Du), ‘Sống, chiến đấu và học tập theo gương… vĩ đại’, ‘Tôi đã là con của vạn nhà…’ (Tố Hữu), v..v…, nhưng không phải là sách của tôi, vả lại tôi phải về, nên trước mắt chỉ ghi nhận từng đó vậy!
 ·  Translate

Nha Gom La Bang VN

Shared publicly  - 
 
Buồn xíu nữa thôi, nhé cô nương
Chiều qua mưa phố, ướt vô thường
Chém qua, chém lại, đường không lối
Ai tỉnh, ai hề, trong cõi sương
 
*Chém = chém gió
 ·  Translate
1
Nha Gom La Bang VN's profile photo
 
Xa tà áo bay, những tháng ngày
Bến chiều lồng lộng, dáng cong mây
Chim bay nhô nhấp, hồng nhạn bé
Em ưỡn cánh đời, anh xé đau
 ·  Translate

Nha Gom La Bang VN

Shared publicly  - 
 
3. Tại sao lại Formosa?

Ngoài việc luyện các môn võ công vô cùng tà độc như: Ảo âm chỉ, Cáp mô công, Chu sa chưởng, Cửu âm bạch cốt trảo, Hàn băng miên chưởng, Hấp tinh đại pháp, Huyền minh thần chưởng, Quỳ hoa bảo điển, Thất thương quyền, Thiết sa chưởng, Tịch tà kiếm pháp, Tồi tâm chưởng, Trích Tâm Thủ…, các đại ma đầu tàu giáo (tà giáo) còn chuyên dùng các chất tà độc như: Âm dương hòa hợp tán, Bi tô thanh phong, Hóa thi phấn, Hủ thi độc, Kim tàm trùng độc, Mông hãn dược, Ngũ Độc (trong ‘Ngũ độc bí kiếp’), Sa độc khoáng, Sinh tử phù, Tam thi não thần đan, Tam tiếu tiêu dao tán, Thất bộ đoạn hồn tán, Thập hương nhuyễn cân tán, Thiên Nhất Thần Thủy, Xà vương độc dãi…
*
Nói cho vui, tôi thường gọi Formosa là Công ty Fọt-ma-ra (cười), không ngờ Formosa lại… nổi tiếng đến nỗi mà vào Google gõ một cái thì đã có 51.900.000 - năm mươi hai triệu kết quả, trong vòng chỉ có 0,45 giây!
-For: viết tắt của chữ ‘Form’ là hình thành, trong tiếng Anh;
-Mo (蝦蟆): là đã luyện môn võ độc ‘Cáp mô công’ từ sư tổ là lão độc vật Âu Dương Phong;
-Sa (礦): là đã dùng chất thải ‘sa độc khoáng’ ở xứ rùa X; ‘sa’ có 2 nghĩa, là ‘muối độc’ thì bỏ biển, là ‘cát độc’ (cát, sạn, sỏi, đá) thì bỏ bờ, v..v…
Theo nghĩa này thì Formosa được ‘hình thành’ bởi hai độc môn của ‘Cáp mô công chủ’ và ‘Hải Sa phái’, rồi hạ sơn, đem cái 'hữu nghị tuyệt tình thập bát chưởng' mà giáng xuống mấy... con cá vô tội, nên bị nhà văn Bút Bi gọi chưởng môn của phái này là MOSA CỐC CHỦ (!)
HA..HA..HA...

Ghi chú:
*Võ công tà độc: ‘Cáp mô công’ (Hàm mô công) là tư thế của loài đế vương độc vật là ‘mãng xà chu cáp’! vô cùng lợi hại, do Tây độc Âu Dương Phong sáng tạo (truyện Anh hùng xạ điêu, Thần điêu đại hiệp); ‘Cửu âm bạch cốt trảo’ vồ thủng sọ đối thủ, sở hữu bởi Mai Siêu Phong và Trần Huyền Phong (Anh hùng xạ điêu), sau đó là Chu Chỉ Nhược (Ỷ thiên đồ long ký); ‘Hàn băng miên chưởng’ thường là môn võ công rất âm hàn làm cho đối phương kiệt máu mà chết, sở hữu bởi Vi Nhất Tiếu (Ỷ thiên đồ long ký), Tả Lãnh Thiền (Tiếu ngạo giang hồ), tương tự cho ‘Ảo âm chỉ’ của Hỗn nguyên phích lịch thủ Thành Khôn, ‘Huyền minh thần chưởng’ của Lộc Trượng Khách và Hạt Bút Ông (Ỷ thiên đồ long ký); ‘Hấp tinh đại pháp’ làm cho địch bị hút cạn tinh lực mà chết, do Giáo chủ ma giáo Nhậm Ngã Hành sáng tạo; ‘Quỳ hoa bảo điển’ tức là môn võ công ‘thái giếng’ tuyệt kỹ của Tàu, sở hữu bởi Giáo chủ ma giáo Đông Phương Bất Bại, tương tự cho ‘Tịch tà kiếm phổ’ của Lâm Viễn Đồ, rồi Nhạc Bất Quần và Lâm Bình Chi; ‘Tồi tâm chưởng’ là môn võ công độc môn mà đánh vào một cái thì đối thủ có thể bị đứt kinh mạch mà chết, sở hữu bởi Dư Thương Hải, phái Thanh Thành, tương tự cho ‘Chu sa chưởng’ của Đinh Phong, phái Biên Bức Đảo (Sở Lưu Hương truyền kỳ), ‘Thiết sa chưởng’ của Cừu Thiên Nhẫn (Thần điêu đại hiệp), ‘Thất thương quyền’ của Tạ Tốn (Ỷ thiên đồ long ký), hay ‘Trích Tâm Thủ’ của Độc thủ tiên tử Hoa Quỳnh Phượng, Hoa Chân Chân, nữ phái Hoa Sơn (Sở Lưu Hương truyền kỳ)…
*Chất tà độc: ‘Âm dương hòa hợp tán’ dùng để kích dâm mà không chế đối thủ, vd, của Thiên hạ đệ nhất ác nhân Đoàn Diên Khánh dùng để đối phó với Đoàn Dự và Mộc Uyển Thanh (Thiên long bát bộ); ‘Bi tô thanh phong’ là một loại hương độc vô hình, của Lãnh đạo Nhất phẩm đường Tây Hạ dùng để đầu độc lãnh đạo/đệ tử Cái Bang (Thiên long bát bộ); ‘Hóa thi phấn’ thường được các hoạn quan trong triều sử dụng để hủy xác nhằm phi tang vết tích, vd, của Hải Công Công (một trong những ‘sư phụ’ của Vi Tiểu Bảo, Lộc đỉnh ký), tương tự cho ‘Hủ thi độc’ của Tinh tú lão quái Đinh Xuân Thu, rồi Du Thản Chi (Thiên long bát bộ); ‘Kim tàm trùng độc’ là một chất kịch độc trong cái quạt của Tiên Vu Thông, Chưởng môn phái Hoa Sơn (Ỷ thiên đồ long ký); ‘Ngũ Độc’ tức 5 chất kịch độc trong ‘Ngũ độc thần chưởng’ hay ‘Băng phách ngân châm’ của Xích luyện tiên tử Lý Mạc Sầu (Thần điêu đại hiệp); ‘Sa độc khoáng’ thường được các tay giang hồ đại đạo trong ‘Hải Sa phái’ sử dụng để tiêu diệt các đối thủ có nội lực không thâm hậu trong nháy mắt (Ỷ thiên đồ long ký); ‘Sinh tử phù’, có bản chất tương tự như ‘Tam thi não thần đan’, nhưng cấy vào người, của Thiên Sơn Đồng Lão, rồi Hư Trúc (Thiên long bát bộ); ‘Tam thi não thần đan’ của Nhậm Ngã Hành/Doanh Doanh, dùng để khống chế đối thủ, vì khi đến ngày thì con kim tàm nổi dậy ăn mòn cơ thể mà chết, nên người bị trúng độc hàng năm phải đến lạy lục xin thuốc giải (Thiên long bát bộ); ‘Tam tiếu tiêu dao tán’ là chất cực độc vô hình, bị trúng thì cười lên 3 tiếng mà chết, sở hữu bởi Tinh tú lão quái Đính Xuân Thu (Thiên long bát bộ), tương tự cho ‘Thất bộ đoạn hồn tán’ uống vào đi bảy bước là chết; ‘Thập hương nhuyễn cân tán’ là một loại độc tố không màu, không mùi, làm tiêu tán nội lực của đối thủ, được bỏ trong đầu trượng của Hạt Bút Ông, hay trong túi của Triệu Minh (Ỷ thiên đồ long ký), tương tự cho ‘Mông hãn dược’ của Vi Tiểu Bào (Lộc đỉnh ký); ‘Thiên Nhất Thần Thủy’ là loại chất lỏng kịch độc của chị em Thủy Mẫu Âm Cơ và Vô Hoa đại sư, dùng để đầu độc các lãnh tụ các môn phái của võ lâm Trung Nguyên (Sở Lưu Hương truyền kỳ); ‘Xà vương độc dãi’ là chất nọc rắn cực độc, đặc biệt là từ hai con Xà Nhi được giấu trong cây xà trượng của lão độc vật Âu Dương Phong…
...
(Vui lòng xem các Phần khác trong bài viết chính)
 ·  Translate
1
Nha Gom La Bang VN's profile photo
2 comments
 
4. Khổng thuyết hay 'Lông thuyết'...

Nhớ lại khi xưa, ông bà tổ tiên của tập đoàn tàu giáo có những nhà-thông-thái-không-nên-nói (wise man - từ điển Lạc Việt) như: ‘Đạo khả đạo phi thường đạo’ (Cái gì mà ta nói là không nói hết ý ta, Lão Tử), ‘Ta không có gì đáng nói’ (Côn Luân tam thánh, tự xưng là Hà Túc Đạo), ‘Ta là… nói không được’ (Một trong năm lãnh tụ của Ngũ Tản Nhân - Ma giáo, tự xưng là Thuyết Bất Đắc), ‘Ta không có gì là to lớn, vĩ đại cả’ (Chưởng môn phái Hành Sơn, tự xưng là Mạc Đại tiên sinh), ‘Ta là… không nói’ (Giải Nobel Văn học 2012, Nhà văn Mạc Ngôn)..., thế mà có một số hậu duệ của nước ‘lạ’ lại rất thích được người ta gọi mình là ‘lãnh tụ vĩ đại’, híc..híc…
*
Ôi, ở đời tựu chung có mấy cái chủ nghĩa:
-‘Chủ nghĩa Samurai’: hễ thua người là xấu hổ, mổ bụng chết, nghĩa sâu xa là thượng tôn tinh thần dân tộc…, của người Nhật;
-‘Chủ nghĩa cow-boy’: không cần biết anh có nói tài hay nói giỏi hơn tôi gấp… ngàn lần hay không, hãy đấu súng sòng phẳng, thắng thua sẽ rõ, nay gọi là ‘được lên bảng điện tử’…, của các nước phát triển châu Âu, nước Mỹ;
-‘Chủ nghĩa bầy đàn’: suốt đời lễ lộc, tặng quà qua lại, lúc nào cũng tụ tập, chém gió/uống bia rượu nhiều nhất thế giới, thế rồi ‘em ơi, có bao nhiêu 80 năm cuộc đời’ hưởng xái thành quả của thế nhân mà hầu như chả để lại cho nhân thế cái sáng tạo (khoa học) nào hết…, của các xứ có tinh thần ‘nhược tiểu’;
-‘Chủ nghĩa bang hội’: hay ‘chủ nghĩa thủy hử’ của các tay giang hồ đại đạo, ‘chủ nghĩa huê hụi’ của các cộng đồng 'hải ngọai Hoa nhân', cao hơn là chủ nghĩa liệt quốc, và nay là chủ nghĩa bành trướng Đại Hán…, của nước ‘lạ’; v..v…
*
Và thế nào là ‘cường quốc thứ hai trên thế giới’?
Thật ra, rất không rõ ràng khi nói nước ‘lạ’ nào đó là cường quốc thứ hai trên thế giới, mà chính xác người ta nói là ‘nước có tiềm năng trở thành cường quốc thứ hai trên thế giới’. Nước nào?
Nước to con ư, còn lâu!
Nước xâm lược nước khác ư, như xâm lược VN từ 1979-1989 (bản tin VTV về ‘Lễ kỷ niệm trận chiến Vị Xuyên’*, xem dưới), còn lâu!
Nước to mồm, già mồm, nói ‘cái gì của tôi cũng là đúng, còn thiên hạ là sai’, còn lâu!
Nước ‘ngang ngược ỷ mạnh hiếp yếu, nhưng bây giờ bị đưa ra tòa thì khóc ri ri’ (Bút Bi, xem dưới) ư, còn lâu!
Nước định độc chiếm cái Bỗng Điên, tiến chiếm Washington, giảng Khổng thuyết hay ‘Lông thuyết’ cho ông Obama, bà Hillary hay ông Trump… nghe ư, còn lâu!...

*
Cuối cùng...
Hình như thế giới này có hai tập đoàn siêu khủng bố quốc tế, đó là tập đoàn Hồi giáo cực đoan - gọi là ‘IS’, và tập đoàn ‘Lạ giáo’ cực đoan Biển Đông - gọi là ‘BĐ’.
Về tập đoàn Hồi giáo IS - với cái lý có chân nổi tiếng ‘cải đạo thì sống, không thì mất đầu’ - thì ai cũng biết rồi, ví dụ, hôm nay chúng nhận là đã khủng bố ở thành phố Nice, nước Pháp, bằng xe tải siêu trường siêu trọng 18 tấn, chạy với vận tốc hơn 80km/h, húc vào chỗ có 30.000 người dân tụ tập mừng ngày Lễ Quốc Khánh của Pháp (10g, tối 14/7/2016, giờ Pháp), húc liên tục hơn 2km thì lực lượng cứu hỏa và đặc nhiệm mới đến!, nên có đến 84 người chết và hơn 50 người bị thương nặng chưa rõ sống chết (vnexpress.net), cả thế giới bàng hoàng…
Còn tập đoàn ‘Lạ giáo’ Biển Đông - với cái lý có chân nổi tiếng là ‘thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết’, nhưng vì nó đến từ một nước ‘lạ’, nên không biết gốc tích, nên có người nói là bọn chúng muốn độc chiếm cái Bỗng Điên, hay gọi là bọn ‘Bỗng Điên’, mà là Biển Đông hay Bỗng Điên cũng đều được viết tắt là BĐ, đọc là Bê-Đê, tức là một cái bọn nam không ra nam, nữ không ra nữ, đực không ra đực, cái không ra cái, chính không ra chính, tà không ra tà…, hay ném đá giấu tay, âm thầm tìm diệt, vả lại có cái mõm chuyên cãi chày cãi cối với ‘Toà án quốc tế La Haye’, nên bọn chúng nếu không phải là tàu giáo, thì cũng là tà giáo!

Ôi, có một nước mà cái gì cũng nói ‘đại’ như đại tệ, vĩ đại, Đại Hán…, rồi nói đến ‘tiến chiếm Washington’, tôi lại nhớ đến tay lãnh tụ vĩ đại Kim Giống Ủn và vị… ‘Bàng Quang giáo chủ’.
 ·  Translate

Nha Gom La Bang VN

Shared publicly  - 
 
3. Hàng nhái, tư tưởng nhái và triết nhái

Ôi, ai cũng cho là mình hiểu biết…
Nhưng, tôi cứ đi lầm lũi trong đời mà thấy càng ngày mình càng chả hiểu biết gì cả!, ví dụ:
1. Chuyện ‘A-la-đin và cây đèn thần’: A-la-đin ăn mặc áo quần như thế nào? Cây đèn thần có hình dáng ra làm sao?
2. Trung tâm vàng của thế giới thời cổ đại/trung đại là ở đâu?
3. Ngày xưa, người xứ Ả Rập mang vàng sang Tàu, hay người Tàu mang vàng sang xứ Ả Rập?
4. Ai đã sáng tạo ra công cụ bằng đá/rồi sắt, vải vóc, giấy, thuyền/tàu, thuốc súng/súng thần công…?, có phải là người Tàu?
5. Sa mạc có cát màu gì?, có những loại cây chủ yếu gì trong sa mạc?...
6. Con lạc đà (trưởng thành) cao hay thấp hơn con người, bao nhiêu?, tiếng kêu của nó ra làm sao?, nó đứng lên hay nằm xuống bằng cách nào?, nó ăn cái gì?...
7. Những đại gia người Ả Rập/Hồi giáo có mặc áo veston-caravat không?, nếu có thì thuộc đẳng cấp nào?
8. Khi nghe những từ như Muscat, Karachi, Ahmedabad, Mumbai, Hyderabat, Male, Dhaka, Phuket…, bạn liên tưởng đến cái gì?
9. Nơi nào có câu thành ngữ: ‘Xứ này được vẽ lại bằng dầu mỏ, đến lượt nó, nó sẽ dùng dầu mỏ để vẽ lại thế giới'?
10. Người ta nói bên Abu Dhabi có món ‘cà phê phủ vàng’ cung đình với giá 1,5 triệu đồng VN/ly, ‘cà phê phủ vàng’ là cái gì? Tại sao Hồ Ngọc Hà lại tốn đến 900 USD/ly cà phê?
11. Tại sao khi Lý Nhã Kỳ qua Dubai thì người ta lại nghĩ nàng là ‘người Ả Rập’?
12.; Quốc gia nào có nhiều kỷ lục về công trình xây dựng/đồ nội thất ăn chơi xa xỉ nhất trong Guinness?
13. Chiếc du thuyền nào của ai?, ở đâu? mà dài hơn du thuyền của tỉ phú Abramovich là 20m!, và chiếm kỷ lục Guinness?
14. Các từ như Emirates, Etiad, Cathay, Oman… thường nói về cái gì?, ở đâu?
15. Tòa nhà nào cao nhất thế giới?, và khi nào sẽ có tòa nhà cao hơn?
16. Người ta nói ‘khách sạn 5 sao’, vậy có khách sạn 6 sao, 7 sao, hay 8 sao… không?
17. Tại sao, dạo này ở các nước Hồi giáo, người ta không chiếu bóng đá ‘EURO 2016’ cho các tín đồ xem?
18. Thức ăn của người Việt khác của người Tàu, người Ấn Độ hay người Hồi giáo… ở chỗ nào?
19. Món ‘cơm trắng’ và ‘nước mắm’ chủ yếu là của người nước nào?
20. Ai là người ‘sĩ diện hảo’ nhất thế giới?
21. Tại sao người Việt lại hay ‘dòm ngó’ chuyện của người khác?
22. Vụ ‘cá chết’ có bất tử trong lịch sử VN không?
23. Tại sao người Hoa kiều (hải ngoại Hoa nhân) lại có vẻ mặc cảm khi người ta nghĩ họ là người Tàu (đại lục)?
24. Tại sao rất nhiều người trên thế giới lại biết rất ít/khộng biết gì về Việt Nam?
25. Bao giờ VN mới ‘sánh vai’ với Singapore, Hồng Kông, Mỹ, Nhật, Hàn, hay Tiểu vương quốc Dubai…?, v..v…
*
Rồi tôi lại nghĩ…
Con người thường, khi đến 17 tuổi - tuổi ‘nội tâm’ - thì khá biết thế nào là đúng/sai, nên hay tưởng cái này, cái kia là ‘nhất’, rồi anh ta/cô ta cứ mãi ôm mấy cái ‘nhất’ đó, mấy cái ‘vĩ đại’ đó, mấy cái ‘muôn năm’ đó, đến 30 tuổi, 40, 50, 60, 70, 80 tuổi, thậm chí 90 tuổi, tức là trong cái khoảng ‘em ơi, 70 năm, có bao nhiêu cuộc đời’, y cứ khư khư chả thấy là sai, thế thì ‘trí tuệ’ cái khỉ mốc gì!; mà lẽ ra, càng già thêm 10 tuổi, ta phải thấy mấy cái ‘nhất’, ‘vĩ đại’, ‘muôn năm’ ngày càng phai mờ đi, chả là cái quái gì!, nói một cách tiến hóa là ta phải thấy mình ngày càng ‘ngu’ đi, và phải chăng kẻ biết mình là ‘đại ngu’ mới tạm gọi là có chút chút ‘trí tuệ’!
Và trí tuệ là gì? Tôi cứ hình dung một anh xe ôm, nếu anh ta chạy xe tốt: không gây tai nạn, không lừa dối khách, đưa đón khách ân cần, ngoài ra còn có thể tư vấn cho các anh xe ôm khác/khách hàng về đường đi, cách chọn lộ trình đi (tiết kiệm, an toàn) hay cung cấp các thông tin cần thiết khác…, nói chung là anh được nhiều người quý trọng, nhất là được đánh giá là người-có-cái-tâm-tốt - thì đó là ‘trí tuệ’, mà thiết nghĩ là các thứ trên trời dưới đất về Khổng, Lão, Trang, Phật, Chúa, Ala, Lý Bạch, Đỗ Phủ, Nietzsche, Krishnamurti, Dalai Lama, Mao Trương Tam, Tập Lý Tứ, Putin hay O-bá-mà… gì đó thì không đem lại tác dụng ‘thực’ cho xã hội cả - vì nói cho cùng thì cũng chỉ là ‘chém gió’!, nếu không muốn gọi là ‘hàng nhái’, ‘tư tưởng nhái’, ‘triết nhái’ hay ‘nước nhái’!

Cuối cùng… Ngoài các câu hỏi trên, tôi tự hỏi thêm một câu là:
-Như tượng Khổng Tử hay Quan Công dự kiến! sẽ xây dựng ở Vĩnh Phúc hay Sóc Trăng, người ta có xây dựng tượng đài của người Việt ở nước ngoài để thờ không, chẳng hạn như xây tượng Trần Hưng Đạo, Nguyễn Trãi hay Nguyễn Huệ ở Bắc Kinh?

Nếu có thì quá… tốt.
...
(Vui lòng xem chi tiết trong bài viết chính.)
 ·  Translate
1
Nha Gom La Bang VN's profile photo
5 comments
 
Tháng bảy chiều không cô đeo kính mát
Xam xám trời làm mỏi mắt khách du
Nắng vọt vàng, hoa lan không trổ nụ
Cá thập thò, nhu nhú dáng cong xa
 ·  Translate

Nha Gom La Bang VN

Shared publicly  - 
 
2. Chỉ thể hiện được dưới… 1,25% các diễn biến của lịch sử!

Có một đoạn viết khá lý thú:
-Trích Đại Việt Sử ký toàn thư khắc ở bia lăng Kinh Dương Vương như sau: Kinh Dương Vương tên huý là Lộc Tục, là bậc thánh trí có tư chất thông minh, tài đức hơn người, tinh thần đoan chính, sức khoẻ phi thường. Kinh Dương Vương hình thành nhà nước sơ khai đầu tiên vào năm Nhâm Tuất (2879 TCN) đặt quốc hiệu là Xích Quỷ (tên một vì sao sắc đỏ rực rỡ, sáng nhất trong 28 vì sao của dải ngân hà) đóng đô ở Hồng Lĩnh (nay là Ngàn Hống, huyện Can Lộc, Hà Tĩnh). Sau đó dời đô ra Ao Việt (Việt Trì)… Lạc Long Quân lấy con gái Đế Lai là bà Âu Cơ sinh ra 100 con trai. Con cả là Hùng Quốc Vương (Hùng Đoàn) hiện đền thờ tại đền Hùng, Phú Thọ. Cụm di tích lăng và đền thờ Kinh Dương Vương ở làng An Lữ, xã Đại Đồng Thành, huyện Thuận Thành, Bắc Ninh là chốn linh thiêng bậc nhất được xếp vào loại miếu thờ đế vương các triều đại từ cổ xưa. Đây là nơi duy nhất ở Việt Nam dựng lên để tưởng nhớ Thủy tổ người Việt là Kinh Dương Vương (cha của Lạc Long Quân, ông nội Vua Hùng). Phía trước phần mộ Kinh Dương Vương cổ có hai chữ Bất Vong, nghĩa là không bao giờ bị lưu lạc. Phía dưới hàng ngang có năm chữ: ‘Ái Quốc Mạc Vong Tổ’. Phía hậu lăng là bức Nam Tổ Miếu. Hai bên lăng có đôi câu đối ghi: ‘Quốc Thống Khai Nam Phục/Bi Đình Kỷ Thành Công’. Giữa lăng là bia đá khắc ba chữ Kinh Dương Vương đã được vua Minh Mạng trùng tu lần cuối cùng vào năm 1840. Phía bên ngoài lăng có đôi câu đối: ‘Xích Quỷ sơ đồ xuất/Hồng bàng vạn đại sương’. Các nhà khảo cổ và văn hóa khi về đây nghiên cứu sắc phong và phần mộ cổ đều công nhận: ‘Đây là chốn linh thiêng bậc nhất được xếp vào loại miếu thờ đế vương các triều đại cổ xưa’. Các tập tục: ăn trầu, nhuộm răng... hiện diện ở các dân tộc vùng nhiệt đới, nơi trầu cau phát triển, từ Ấn Độ qua Đông Nam Á đến thổ dân Đài Loan, và người Austronesia ở các đảo phía nam…, (thậm chí) có mặt ở những vùng xa phía nam như New Guinea, được Stephen Oppenheimer nêu trong cuốn ‘Địa đàng ở phương Đông’… (wikipedia)
*
Thiết nghĩ là cần phải ‘xét lại’ toàn bộ Lịch sử Việt Nam, vì có mấy lý do cơ bản sau:
1-Nếu không nhầm, do bị hơn ‘một ngàn năm đô hộ giặc Tàu’ mà hầu hết các ‘giả sư’ của ta, khác với các nước khác, đều có hướng tư duy thiên về phía sử Tàu, với quan niệm ‘có sử Tàu mới có sử Việt’!!!!!, hay ‘người Việt vốn có gốc Tàu’!!!!! Điều này cũng là khá… tự nhiên, tuy nhiên, đây là một thứ lập luận quá ‘vô minh’ và quá… sai lầm:
-Các di vật chính của thời kỳ Văn hóa Hòa Bình chính (niên đại sớm 12.000 năm cách ngày nay) tại tỉnh Hòa Bình và các tỉnh từ Quảng Bình đến Thái Nguyên là các dụng cụ bằng đá cuội ghè đẽo một mặt, hoặc chỉ phần lưỡi; các mảnh gốm không có hình thù do kỹ thuật nung chưa đạt nhiệt độ cao, đây là di tích đồ gốm xưa nhất của cư dân Văn hóa Hòa Bình (Hoabinhian) cho đến nay đã tìm thấy; các dụng cụ đào bới có cán tra, các vòng trang sức bằng vỏ ốc. Thời kỳ này các nhà khảo cổ học cũng đã tìm thấy di cốt người ở vài địa điểm. Di chỉ muộn của Văn hóa Hòa Bình được tìm thấy ở Bắc Sơn (niên đại sớm 5.000 TCN, thuộc Lạng Sơn. Các dụng cụ bằng đá ở đây đã có một trình độ chế tác cao hơn nhiều, lưỡi đá đã được mài sắc, khảo cổ học gọi là ‘rìu Bắc Sơn’ (rìu = ‘Việt’). Đồ gốm đã có tiến bộ, kỹ thuật được làm thủ công, cư dân ở đây nặn các dải đất dài, rồi cuộn tròn từ đáy lên miệng và miết kín khe hở, nung gốm bằng chất củi đốt xung quanh. Đồ trang sức bằng đất nung có dùi lỗ và xâu thành chuỗi... (wikipedia)
-Lưu ý rằng người Việt = người ‘Lạc Việt’ hay ‘Việt-Mường’, khác với người tiền sử - có thể là từ các chủng thuộc ‘hệ ngôn ngữ Nam Á’ (Austro-Asiatic Languages):
Austro-Asiatic → Đông Môn-Khmer → proto Việt-Katu → proto Việt Chứt → Việt Mường chung (thời các vua Hùng) → Tách Việt Mường, và ‘các nhà nghiên cứu vận dụng thành tựu chung của thế giới về thuyết ‘Out-of-Africa’, cho rằng sác xuất nguồn gốc người Việt từ phương bắc xuống là gần bằng 0' - wikipedia)…, chưa kể đến việc có tồn tại một nước Việt Thường trước ‘'Lịch sử Trung Quốc có ghi chép vào thời Chu Thành Vương (1042 TCN - 1021 TCN) có người ở Việt Thường đến dâng chim trĩ Trắng’ (wikipedia), rồi mới đến dân tộc Lạc Việt (nước Văn Lang!) của các vua Hùng từ sau thế kỷ thứ 9 TCN đến thế kỷ thứ 4 TCN (tức là khoảng trên dưới 4 thế kỷ), và do đó không quá mâu thuẫn với truyền thuyết về ‘18 đời vua Hùng’!;
-Ngoài ra, những danh từ riêng (trong ‘Lĩnh Nam chích quái’ chẳng hạn) như: Hồ Động Đình (lưu vực sông Mã-sông Lam, từ Ninh Bình -> Nghệ An), Lĩnh Nam (vùng Hồng Lĩnh, thuộc Nghệ An-Hà Tĩnh), Phong Châu (thuộc tỉnh Phú Thọ), sông Hoàng (hạ nguồn của sông Lam, thuộc Nghệ An-Hà Tĩnh), sông Tương (‘Ai có về bên bến sông Tương’, thuộc tỉnh Bắc Ninh), Việt Thường (từ Sơn Tây, Bắc Ninh -> Nghệ An), Xích Qủy (từ Ninh Bình -> Hà Tĩnh)… là tên của các địa danh ở VN (xem đoạn trên), chứ không phải do các đầu óc ‘mê muội’ Tàu cho rằng nó ở bên Tàu!
2-Việc ông bà ta ‘đuổi Tàu cửa trước, rước Tàu cửa sau’ đã và đang làm gây một hệ lụy khôn lường cho nước ta hơn cả ngàn năm nay (!)… Dương Vân Nga, Lý Thường Kiệt đã đuổi quân Tống ra khỏi bờ cõi, nhưng tiếc thay, triều Lý lại có sai lầm lớn khi lập nên Văn Miếu* (1070), lại chọn ‘Tứ thư ngũ kinh’ làm giáo trình, mặc dù thời Lý có nhiều nhân tài thừa sức để soạn cho dân ta một bộ giáo trình độc lập, …thậm chí đến thời Nguyễn, vào một kỳ thi tiến sĩ, vua Tự Đức đã ra một cái đề vô cùng lạc hậu là:
-Thất thập nhị hiền, hà hiền hà đức? Nhị thập bát tú, hà tú hà tài?’,
(tạm hiểu: Trong số 72 ông hiền, mỗi ông có đức tính nào nổi bật? Trong 28 vị có tài dưới thời Lê Thánh Tông, mỗi vị có tài gì nổi bật?),
trong khi mà thế giới đã vượt quá xa cái thời Phục Hưng (Period of the Renaissance, tk 14-17), vượt ra cái thời Khai Sáng (Age of Enlightenment, tk 18) hay cái thời ‘toán-lý-hóa-sinh’, thậm chí là đến cái thời có ‘đại bác, xe tăng, máy bay, tàu chiến…’, nhưng:
-Một số lãnh tụ (qua các triều đại) vẫn cứ u u mê mê tìm kiếm sự sáng tạo nào đó từ bộ ‘Tứ thư ngũ kinh’ của Tàu,
trong đó, không ít kẻ sĩ kiêm luôn 4 chức vô địch… World-Cup-đui-mù-câm-điếc, không biết học hỏi từ những Da Vinci, Descartes, Newton, Lomonosov, Lavoisier, Lobachevsky, Mendeleev…, mà lại cố gắng thi đua để trở về thời đại… khủng long, là: ‘văn như Siêu Quát vô Tiền Hán, thi đáo Tùng Tuy thất Thịnh Đường’, thậm chí ngay bây giờ cũng không thiếu gì ‘kẻ-ghiền-Tàu’ vẫn đang ủng hộ việc xây Văn Miếu để thờ Khổng Tử ở Vĩnh Phúc!, xây tượng đài để thờ Quan Công - mặc dù chả có bà con gì - ở Sóc Trăng!, hay đang học theo ‘Cái-nháy-nháy-tuyển’ của vị lãnh tụ vĩ đại Tàu nào đó!...
3-Lịch sử vốn không phải là sự sắp xếp có trình tự của các cuộc ‘khởi nghĩa’/‘đánh nhau’, hay nói như hiện nay là ‘kháng chiến’/‘làm cách mạng’!, mà là tập hợp rất nhiều yếu tố/lĩnh vực làm nên sử Việt; hãy hình dung như nay ta có 20 bộ (bộ giáo dục, bộ khoa học-công nghệ-môi trường, bộ quốc phòng…), thì trong đó, các vụ việc có liên quan đến quốc phòng chỉ chiếm có… 5%, nên nếu viết lịch sử là ‘lịch sử của các cuộc khởi nghĩa’ thì nó chỉ chiếm dưới ¼ của số liệu này, tức là chỉ thể hiện được dưới… 1,25% các diễn biến của lịch sử!; và lịch sử VN có đến 5000 năm, mà người ta hầu như chỉ phán ánh lịch sử ‘chíu chíu đùng đùng’ trong 85 năm nay!, bằng 0,017, tức là chỉ thể hiện được mới… một phần trăm quãng thời gian của lịch sử!
4-Không kém phần quan trọng, lưu ý rằng cái được gọi là một triều đại khi nó có ‘chủ quyền quốc gia’, tức không phải là ‘triều đại bù nhìn’ (bị chỉ đạo bởi ‘thiên triều’ chẳng hạn), mà có thể xem triều Nguyễn thực sự tồn tại chỉ có 56 năm* hay 60 năm, và sau đó là thời Pháp thuộc, tức là từ năm 1802 - Nguyễn Ánh lên ngôi, đến 1858 - khi Pháp đánh vào Đà Nẵng (hay đến khi ký Hòa ước Nhâm Tuất 1862 - nhường 3 tỉnh miền Đông Nam kỳ cho Pháp, rồi miền Tây - 1867, rồi Pháp chiếm Kinh đô Huế - 1885, rồi bầu Đồng Khánh lên làm vua bù nhìn)… Đánh giá tương tự cho thời gian tồn tại ‘thực’ của các triều đại khác...
v..v…
(Vui lòng xem thêm trong bài viết chính.)
 ·  Translate
1
Nha Gom La Bang VN's profile photo
3 comments
 
Mưa chiều thứ bảy nhớ em ghê
Em bay chuyến ấy, tối mới về
Món quà em tặng, nhòa ướt cửa
Anh ngước nhìn em, đêm mới... say
 ·  Translate

Nha Gom La Bang VN

Shared publicly  - 
 
Về đây mà uống cà phê
Về đây anh sẽ đê mê hồn người
Về đây 'em' mặt cười tươi
Về đây em tặng nụ cười ấy cho
Về đây em rủ hát hò
Về đây em rủ qua đò ngắm trăng
Về đây em ngón búp măng
Về đây em bớt giá băng cho chàng
Về đây anh khỏi lang thang
Về đây sưởi ấm đông tàn qua xuân
Về đây tình khúc tuyệt luân...
 ·  Translate
1
People
Have him in circles
6,412 people
T DA's profile photo
Hùng Tonny's profile photo
Nguyễn Hạt's profile photo
dung nguyen's profile photo
Hung Diep dan's profile photo
Man Trieu's profile photo
Góc Thư Giãn's profile photo
Gối ôm, Gấu bông, Khăn quàng cổ đẹp's profile photo
Thanh Hùng Nguyễn's profile photo
Education
  • Đại học
    present
Basic Information
Gender
Male
Work
Employment
  • HCMC
    present
Places
Map of the places this user has livedMap of the places this user has livedMap of the places this user has lived
Currently
Việt Nam