Profile cover photo
Profile photo
Dương Trọc
480 followers -
Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và sự tôn quý đến từ chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.
Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và sự tôn quý đến từ chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.

480 followers
About
Posts

Post has attachment
Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực mà là nơi không có tình người.

#chanlysong #longnguoi
Photo

Post has attachment
Hạnh phúc không phải là có tất cả những gì bạn muốn, mà là trân trọng những gì bạn đang có.
Photo

Post has attachment
Người cha nghèo làm xước chiếc xe BMW, chủ xe không bắt đền mà còn tặng một công việc

Một câu chuyện hết sức khó tin đã xảy ra ở khu Kim Sa Giác, thị trấn Liễu Châu, tỉnh Giang Tây, Trung Quốc cách đây không lâu, đến mức, nhiều người cho là bịa đặt và hoang đường.

Ngày hôm đó cũng như bao ngày khác, anh Tần chở cậu con trai đi học trên chiếc xe điện cà tàng. Lúc đang rẽ vào ngõ, vì vướng một chiếc ô tô đi cùng chiều nên anh Tần đã va vào chiếc ô tô BMW bóng loáng đỗ bên đường, khiến cho thân xe xuất hiện một vết xước. Vô cùng áy náy, anh Tần đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm người chủ xe nhưng không thấy. Vì cần phải đưa cậu con trai đến trường nên anh không thể ở lại đợi quá lâu và đành lấy giấy bút ra, viết lại lời nhắn cho chủ xe:

Post has attachment

Post has attachment

Post has attachment
Đức Phật ở đâu? Câu trả lời của ông lão khiến chàng trai bừng tỉnh ngộ

Thuở xưa có một chàng trai trẻ rất tín ngưỡng đạo Phật. Anh say mê đọc các kinh sách đến nỗi quên cả thế giới xung quanh mình. Vì vô cùng sùng kính Phật, chàng trai quyết chí lên đường tìm gặp Ngài cho bằng được.

Chàng trai đã đi qua không biết bao nhiêu núi, bao nhiêu sông, bao nhiêu ngọn đèo và bao nhiêu con suối, trải qua mưa dầm gió bấc, một mình lạnh lẽo giữa những thôn làng hoang vắng… vậy mà anh vẫn chưa thể gặp được Đức Phật với đầy đủ “ba mươi hai tướng tốt” và “tám mươi vẻ đẹp” giống như kinh sách đã mô tả.

Một ngày khi đang thẫn thờ bước trên núi, chàng trai tình cờ gặp một cụ già râu tóc bạc phơ, đôi mắt sáng và nụ cười hiền hậu. Chàng vội chạy đến hỏi:

“Thưa cụ, cụ có biết Phật đang ngụ ở đâu không? Xin hãy chỉ giùm cho con với.”

Cụ già mỉm cười: “Trên đầu ba thước có Thần Linh, ở chỗ nào mà không có Phật? Con đi lâu như vậy, chẳng lẽ con vẫn chưa gặp Ngài ư?”

“Thưa cụ, trên đường đi con đã gặp vô số người, nhưng đều là hạng phàm phu tục tử cả. Con chưa từng thấy người nào có được những tướng tốt mà Kinh Phật đã mô tả”.

Cụ già hiền từ nhìn chàng trai rồi nói: “Chàng trai ngốc nghếch của ta, Đức Phật đã tạ thế hơn hai ngàn năm rồi, chẳng trách con cứ đi tìm cái thân đầy đủ ba mươi hai tướng tốt và tám mươi vẻ đẹp đó thì đến ngày nào mới thấy Ngài?”

“Thưa cụ, nói vậy nghĩa là… Phật chết rồi sao?”

Lần này cụ già cười lớn:

“Con ngốc ạ, con không biết rằng Phật có thể phân thân ở khắp mọi nơi hay sao? Nhưng Phật là không dễ triển hiện cho con người thế gian, vậy nên dùng mắt phàm thì sẽ vĩnh viễn không thể gặp Ngài được. Con phải nhìn bằng trái tim, có như vậy mới có thể tìm thấy Đức Phật giữa cõi đời này.”

“Vậy xin cụ hãy chỉ dẫn cho con” – chàng trai khẩn khoản với tấm lòng thành kính.

“Được, ta sẽ chỉ giúp con. Bây giờ con hãy quay về, đến khi gặp người nào mang guốc trái ở chân phải, guốc phải ở chân trái thì con sẽ hiểu được điều ta nói”.

Chàng trai mừng rỡ cúi đầu tạ ơn, nhưng khi ngẩng lên thì không còn thấy cụ già đâu nữa. Vừa ngạc nhiên, vừa bối rối, anh hối hả quay về. Suốt cả quãng đường dài, gặp ai anh cũng nhìn xuống xem nhưng không thấy Đức Phật nào như cụ già nói cả. Chán nản, anh buồn bã trở về nhà. Lúc đó trời đã khuya lắm rồi, sương đêm nặng trĩu những nhành cỏ ven đường. Trong ngôi nhà nhỏ của anh, mẹ già vẫn chong đèn ngồi đợi chờ mòn mỏi. Khi nghe tiếng anh gọi cửa, bà mừng quýnh, quờ quạng tìm đôi guốc rồi chống gậy tất tả ra mở cửa.

Chàng trai nhìn thấy mẹ tiều tụy, nước mắt chảy dài trên đôi má nhăn nheo, vì quá vội vàng mà bà mang lộn chiếc guốc trái ở chân phải và guốc phải sang chân trái… Anh hiểu ra tất cả và ôm chầm lấy mẹ vào lòng. “Mẹ ơi, vậy là con đã biết Đức Phật ở đâu rồi…”

Cũng như chàng trai trong câu chuyện trên đây, rất nhiều người trong chúng ta có tâm hướng Phật. Có người cho rằng học thuộc kinh sách, tụng kinh niệm Phật là có thể viên mãn; có người coi trọng việc bố thí và cúng dường; cũng có người đi khắp nơi tầm sư học Đạo, chẳng quản núi Nam hay bể Bắc, vậy mà vẫn không tìm được chân sư…

Cái tâm cầu Đạo là đáng trân quý, nhưng nếu chỉ hướng ngoại mà tìm thì có thể tìm thấy chăng? Có câu thơ rằng: “Phật tại tâm trung mạc lăng cầu, Linh Sơn chỉ tại nhữ tâm đầu” (Phật ở trong tâm chớ tìm đâu, Linh Sơn chỉ ở trong tâm người). Chữ “lăng” theo nghĩa cổ có nghĩa là loạn, “lăng cầu” là tìm loạn. Còn Linh Sơn là chỉ núi Linh Thứ ở Ấn Độ, nơi Đức Phật thuyết giảng Phật Pháp cho chúng tăng. Vì vậy bạn không thể chạy đôn chạy đáo khắp nơi để tìm Phật mà hãy hướng vào tâm mà tìm, hướng vào tâm mà tu, từ bỏ những cái xấu của bản thân để hoàn thiện chính mình, có như vậy bạn mới tìm ra được.

Trở lại với chàng trai trong câu chuyện ban đầu, nếu chỉ chú tâm vào học kinh Phật mà quên mất rằng, muốn tu luyện thì không thể tách rời cuộc sống hiện thực, phải ở giữa xã hội người thường này mà tu luyện, mà va chạm, từ đó mới bỏ đi cái xấu trong tâm mình. Chẳng phải có câu nói rằng “thứ nhất là tu tại gia, thứ hai tu chợ, thứ ba tu chùa” đó sao? Vì cần phải tu giữa xã hội người thường, anh cũng cần bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, ví dụ như cần có trách nhiệm chăm sóc và phụng dưỡng mẹ già, không thể quá “sa mê đọc các kinh sách đến nỗi quên cả thế giới xung quanh mình” cho được.
Photo

Post has attachment
Chúc đại gia đình buổi tối an lạc
Photo

Post has attachment
Ta Đến Với Thế Giới Này Bằng Hai Bàn Tay Trắng Và Ra Đi Cũng Vậy. Trong cuộc sống, đối với một điều đang mong đợi, nếu đạt được chắc chắn bạn sẽ thấy hạnh phúc, nhưng nếu thất bại hẳn là bạn sẽ thấy vô cùng đau khổ. Mức độ cảm nhận của niềm vui và thất bại luôn tương đương nhau. Đời người được mất đều bằng 0, hà cớ chi phải muộn phiền?
Photo

Post has attachment
27 câu nói đáng suy ngẫm của Lão Tử
🌺🌺🌺
1, Lo thắng người thì loạn, lo thắng mình thì bình.
2. Nếu muốn được tất cả, phải từ bỏ tất cả.
3. Hiểu người là khôn, hiểu được mình mới là khôn thật sự.
4. Nếu biết vạn vật đều thay đổi, thì bản thân không nên cố nắm giữ điều chi.
5. Ai vội vàng tiến lên phía trước đều không thể đi xa.
6. Ai muốn hiển thị mình sẽ tự làm lu mờ bản thân.
7. Ai muốn chứng thực bản thân sẽ không tự biết bản thân mình là ai.
8. Ai muốn ước chế người khác thường không tự ước chế bản thân mình.
9. Không còn sự đối chọi, ma quỷ tự tiêu tan.
10. Nếu biết nhìn vào tâm mình, anh có thể tìm thấy tất cả các câu trả lời.
11. Nhu có thể thắng cương, tĩnh có thể thắng động.
12. Hãy để mọi chuyện tùy kỳ tự nhiên.
13. Nếu người muốn co lại, trước hết hãy cho phép nó duỗi ra. Nếu người muốn từ bỏ, hãy cho phép nó nhảy xuất ra. Nếu người muốn có điều gì, trước hết phải cho đi thứ đó.
14. Những khởi đầu tốt đẹp thường được ngụy trang thành một đoạn kết bi thảm
15. Chú tâm đến sự công nhận của người khác rồi người sẽ trở thành tù nhân của chính họ.
16. Nếu một người có thể nhận ra mình không thiếu thứ gì, cả thiên hạ đã thuộc về người đó.
17. Vô hình vô tướng là niềm an lạc nhất.
18. Bậc trí tuệ là người biết tìm ra những gì mình không biết.
19. Khi bạn hài lòng đơn giản là chính mình, không so sánh hay cạnh tranh với ai, tất cả mọi người sẽ tôn trọng bạn.
20. Tự biết mình là người sáng suốt. Thắng được người là có sức mạnh. Thắng được mình là kiên cường.
21. Biết người là trí, biết mình là sáng.
22. Hễ còn có lòng ham muốn thì chỉ biết trước được cái hẹp hòi biểu hiện ra bên ngoài chứ không biết được cái vi diện sâu ở bên trong.
23. Lời thành thật chưa hẳn là đẹp, Lời đẹp chưa hẳn là thành thật.
24. Tấm gương sáng, bụi bặm chẳng làm dơ được. Tinh thần trong, lòng hàm muốn chẳng dính vô được.
25. Biết đủ là đủ, tức là đủ. Biết nhàn là nhàn tức là nhàn.
26. Hạnh phúc sinh ra trong đau khổ, đau khổ giấu mình trong hạnh phúc.
27. Ai vâng lời liều, hứa liều, tất nhiên khó lòng đúng hẹn.
Photo

Post has shared content
“Ngày xưa còn trẻ, tôi thường khâm phục những người thông minh; giờ khi tôi lớn khôn hơn, tôi ngưỡng mộ những người tử tế.”
Photo
Wait while more posts are being loaded