Profile cover photo
Profile photo
Minh Thanh Minh Thanh
yêu mầu tím, thích mầu hồng, tính thủy chung và hay bốc phét...
yêu mầu tím, thích mầu hồng, tính thủy chung và hay bốc phét...
About
Minh Thanh's posts

Post has attachment
我想和你好好的
Photo

Post has shared content
Em giờ tuổi không còn trẻ

Anh thì cũng đã… sắp già

Sao tụi mình kỳ lạ thế

Thương mà chẳng chịu nói ra

.

Em lo tình ấy chóng qua

Anh sợ tim mình ngộ nhận

Dây dưa cũng dăm ba bận

Rồi chúng mình chọn lặng im

.

Trò chơi cút bắt trốn tìm

Biết đến bao giờ kết thúc.

.

-- Trốn tìm | Vân Jenny
Photo

biết cảm thông, biết suy nghĩ, và nhìn mọi việc ở nhiều góc độ là những yếu tố rất cần, khi hàng ngày phải đọc đủ thứ thông tin trên mạng, mà chẳng thể xác thực được điều gì. Mong mọi người, dù là sống ảo vẫn giữ được lòng tốt với nhau :) 

http://soha.vn/mang-xa-hoi-noi-toan-bo-tinh-hung-ac-cua-nguoi-viet-duoc-boc-lo-20160420064341927.htm

Post has shared content
5 ĐIỀU PHẢI GHI NHỚ NGAY KHI BẠN CÒN TRẺ

1. “Vắng mợ chợ vẫn đông”, dù tài giỏi xinh đẹp thế nào cũng đừng tự cho là mình hay. Luôn có người xuất sắc hơn mình về mọi mặt, nên biết khiêm tốn.

2. Phải giữ chữ tín, nói được làm được, không làm được thì có chết cũng không hứa. Mất chữ tín là mất hết!

3. Có vấn đề, là có cách giải quyết. Không có bất cứ vấn đề nào được cho là không giải quyết được cả. Một là sửa nó, hai là đập bỏ. Cách 1 lúc nào cũng cần nhiều trí thông minh hơn.

4. Xử trí công việc phải toàn vẹn trên 2 mặt tình và lý. 2 điều cần phải được đặt ngang nhau. Như thế sẽ không ai trách mình được. Mình sau này cũng không quay lại trách mình được.

5. Thế gian này thật sự có thượng đế. Cứ cố gắng, trời sẽ không phụ. Đi đường thẳng không được thì vòng qua đá tảng và đừng dẫm lên bất kì ai.
-Sưu Tầm--
Photo

Post has attachment
For a happy year coming :)
Photo

giữ lại sau này nói với con mình :)công nhận là cũng đúng thật :)

1. Mắt cận sẽ không khỏi được, chỉ có càng ngày càng tăng phẩy mà thôi. Vậy nên phải bảo vệ mắt!
2. Điện thoại gọi không được thì đừng gọi. Tin nhắn không nên gửi thì đừng gửi. Người không nên để ý thì đừng để ý. Phải sáng suốt hơn, thế giới lớn như vậy cơ mà.
3. Trong mơ mà tìm được WC thì nhất định không được chạy vào giải quyết.
4. Nếu còn trẻ đừng lúc nào cũng thức khuya.
5. Con gái đừng đánh mất mình quá dễ dàng, không phải ai nhìn thật thà cũng thật thà. Hãy ăn uống ngủ nghỉ đúng giờ. Mười sáu mười bảy tuổi đừng chỉ mải mê trang điểm đầu tóc. Lần đầu tiên nhận thức được rằng bạn và người ấy không thể có tương lai, hãy buông tay đừng do dự, có như vậy cuộc đời của bạn mới sáng rõ hơn.

6. Ba mẹ đều đã già rồi, hãy nói chuyện với họ nhiều hơn, và hãy nói những lời thật lòng.
7. Nếu con trai nói chia tay, đừng níu giữ.
8. Nếu điều kiện gia đình bạn không tốt, nhất định phải cố gắng học hành, nếu có thể, đừng bao giờ ngừng bước trên con đường tới cánh cửa đại học, vì lợi ích mà việc học mang lại thật sự có thể là cơ hội duy nhất để bạn đổi đời.
9. Người đã lừa dối bạn một lần, rồi sẽ lừa dối bạn lần thứ hai.
10. Đừng lưu lại tất cả những tật xấu, những không hay cho gia đình, người thân, mà đem những thứ tốt đẹp cho người ngoài. Đừng vì người yêu mà làm bố mẹ buồn phiền. Đừng đem những bực dọc, tức giận ở ngoài về xả lên những thân thiết của bạn.

11. Đánh giá của những người bạn thật sự tốt với mình về đối tượng của mình, bạn nhất định phải nghe và xem xét nó.
12. Mỗi một lần tạm biệt đều có thể là lần cuối cùng gặp nhau. Mỗi một bóng dáng rời xa đầy bình yên đều có thể là hình ảnh cuối cùng trong câu chuyện của chúng ta.
13. Bạn nghĩ việc tồi tệ nhất trên thế giới này là mất đi người mình yêu, thực ra việc tồi tệ phải là vì quá yêu một người mà đánh mất chính bản thân mình.
14. Chỉ có bố mẹ là yêu bạn vô điều kiện mà thôi.
15. Có những người đừng bao giờ chờ đợi. Có những người dù bạn cố gắng níu giữ thế nào thì người ấy cũng chỉ là một người bước vội qua cuộc đời bạn, mười năm sau gặp lại, tim không rộn ràng, mặt không đỏ lên, chỉ như gặp thoáng qua một người xa lạ.

16. Dù đêm qua bạn khóc nức nở không thành tiếng đau đớn cỡ nào, thì sáng hôm sau tỉnh dậy, thành phố vẫn nhộn nhịp ồn ào như nó vẫn vậy.
17. Bố mẹ nuôi bạn hơn hai mươi năm, không phải để bạn vì một người không đáng mà đòi sống đòi chết.
18. Đừng để bài tập tới tận ngày nghỉ cuối cùng mới làm.
19. Tái hợp sau khi chia tay thì 97% sẽ lại chia tay, mà 80% lý do chia tay vẫn giống hệt lần đầu. 

20. Bạn sẽ không biết những điều trên sớm khi chỉ 16-18 tuổi đâu =))))

Post has attachment
nhặt được trên mạng =)) đời có nhiều cái dở thật =)) 
Photo

Post has shared content
KỂ VỚI CON VỀ NGÀY 17/2/1979, ĐỂ CHÚNG BIẾT CẢNH GIÁC!..

Ngày 17/2/1979, chiến tranh Biên giới Việt – Trung nổ ra. Lúc đó, tôi mới 12 tuổi, học lớp 5 ở Thái nguyên. Cuộc tấn công của Trung Quốc vào 6 tỉnh Biên giới phía Bắc có thể bất ngờ với nhiều người, vì trước đó đài báo ít đưa tin, có lẽ chỉ tập trung vào những sự kiện ở Biên giới Tây Nam. Nhưng với tôi thì không bất ngờ.
Cả năm trời trước đó, bố tôi và mấy bác đồng nghiệp của bố ở Nhà máy Gang thép Thái Nguyên hay nói chuyện thời sự, vẻ ai cũng lo lắng đăm chiêu, nói năng khe khẽ khiến tôi chú ý.
Ngồi học góc nhà, tôi giỏng tai nghe chuyện họ nói. Thì toàn những chuyện bọn Tàu cho người tràn qua biên giới bắt, đánh dân mình, những chuyện người Việt gốc Hoa ùn ùn kéo nhau rời khỏi Việt Nam … Và sau sự kiện Lê Đình Chinh bị sát hại tháng 8/1978, các bác bạn bố tôi đều cho rằng không tránh khỏi chiến tranh, đôi lúc họ còn bàn nhau gửi trẻ con về quê ở miền xuôi.
Lúc đó tụi nhỏ chúng tôi hoang mang lắm. Vì ở trường, ngoài những bài học về lịch sử cha ông ta chống quân xâm lược phong kiến phương Bắc, chúng tôi còn được dạy là “Việt Nam – Trung Hoa, núi liền núi, sông liền sông. Chung một biển Đông với tình hữu nghị sáng như rạng Đông”. Không lẽ hai anh em “môi hở răng lạnh” lại cắn xé lẫn nhau?.
Chúng tôi lo Tàu nó đánh thì chạy đi đâu cho thoát, vì Thái Nguyên cách biên giới đâu có xa.
Lúc đó, ký ức của chúng tôi về chiến tranh chỉ là những tiếng còi báo động máy bay Mỹ ném bom năm 1972, những lần chui xuống hầm trú ẩn, tiếng bom nổ rền phía Nhà máy Gang Thép, ánh chớp đạn pháo cao xạ … chứ chúng tôi chưa nhìn thấy trực tiếp cảnh súng ống bắn giết bao giờ. Một nỗi sợ mơ hồ của con trẻ.
Nhưng những sự việc xảy ra cứ làm nỗi lo lắng tăng thêm. Đầu tiên là khu Nhà khách dành riêng cho chuyên gia Trung quốc làm tại nhà máy Gang thép mọi khi vốn đông người tự nhiên một hôm vắng như chùa Bà Đanh. Chuyên gia họ rút hết về nước rồi.
Tiếp đó, hai anh em thằng Kín, thằng Loọc, trạc tuổi và hay đá bóng với bọn tôi sau giờ học, một hôm cũng không thấy đến trường nữa. Mọi người bảo nhà nó gốc Hoa, bỏ về bên ấy rồi.
Từ đầu năm 1979, tình hình đã căng lắm. Bố tôi thường xuyên phải đi tập quân sự. Có lần tập muộn, không kịp trả súng, bố mang về nhà một khẩu súng trường CKC. Lần khác là một khẩu AK mới oách.
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi được nhìn và sờ một khẩu súng thật, mới toanh, chứ không phải những khẩu tiểu liên tôm-xông của Pháp gỉ hoan gỉ hoét mà bọn nhỏ chúng tôi bới được từ bãi thép phế của nhà máy để chơi đánh trận giả. Tại trường, chúng tôi được dạy nhiều hơn về cứu thương, trú ẩn…
Ngày nghỉ, học sinh từ lớp 5 trở lên được điều đi đào công sự trên các đỉnh đồi để bộ đội đặt pháo. Có lần được các chú bộ đội cho ngồi lên mâm pháo cao xạ 37 ly, quay mấy vòng như đu quay, sướng mê tơi.
Rồi chiến tranh nổ ra thật. Cái không khí nặng nề, u uất tự nhiên biến mất. Thay vào đó là sự hăng hái, yêu nước nhiệt thành. Mấy chú trong cơ quan bố mẹ nhập ngũ. Nhiều anh chị học sinh lớp lớn cũng làm đơn xin đi bộ đội. Ngoài đường, loa phóng thanh suốt ngày đưa tin chiến sự, tố cáo bọn Bành trướng Bắc kinh, bá quyền nước lớn (từ anh chuyển sang thằng sao mà nhanh thế!).
Chúng tôi ai cũng thuộc những bài hát hào hùng như “Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới”, hay tha thiết như “Lena Belikova”.
Trường tôi có một số bạn từ biên giới tản cư về vào học. Lớp tôi có thêm nhỏ Ngọc, nhỏ Đào trước gia đình ở mỏ thiếc Tĩnh Túc. Hai nhỏ hiền khô, cả lớp quý lắm. Cả hai vẫn học cùng chúng tôi cho đến hết lớp 7.
Đánh nhau được ít lâu thì thấy bộ đội giải tù binh về. Cái sân vận động Gang Thép biến thành Trại Tạm giam tù binh Tàu. Bọn nhỏ chúng tôi tò mò tới coi lũ Bành trướng mặt mũi ra sao mà ác thế. Lúc đầu chỉ dám đứng xa thật xa ngó, lâu dần dạn hơn lại gần. Thì thấy chúng cũng như người mình, chỉ khác là mặc quần áo tù. Nhiều thằng mặt còn non choẹt, hiền khô, ngơ ngác.
Mấy chú bộ đội canh trại nói chuyện bọn này phần lớn dân lành, biết gì đâu, lúc bị xua qua biên giới mới biết là đi đánh Việt Nam. Có lúc còn thấy mấy tên tù binh khóc tu tu. Chúng ra hiệu xin thuốc lá. Bộ đội canh thỉnh thoảng cũng cho, chỉ là mấy điếu thuốc vê giấy báo. Lính mình nghèo.
Thế mới biết giữa những người lính hai bên chiến tuyến vẫn có thể có sự đồng cảm. Tội lỗi là ở bọn chóp bu kia, đem dân lành làm tốt thí cho những tham vọng chính trị.
Tiếp theo là trường tôi tổ chức đi thăm thương binh ở Viện C. Hồi đó nghèo, cả trường chỉ góp được ít trái cây, vài thùng đường, sữa. Nhưng quan trọng là tấm lòng. Vào viện thấy thương binh ta nằm kín, có chỗ 2 người một giường, thương quá. Lại thêm căm thù bọn Bành trướng. Thầy cô thăm hỏi động viên các chú thương binh, còn học sinh tụi tôi hát tặng mấy bài, có bạn đọc thơ.
Rồi cuối cùng cũng hết đánh nhau. Tôi được thay mặt học sinh cả trường đi dự lễ mừng công.
Có chú bộ đội đẹp trai kể chuyện rất có duyên. Mới biết lính chính quy của ta còn ở trong Nam chưa kịp ra. Ngoài này chủ yếu là bộ đội địa phương và dân quân tự vệ tham chiến. Mà bọn Tàu thì đông quá. Bị bắn ngã lớp này, lớp sau lại “tả, tả” xông lên. Bộ đội ta thương vong nhiều quá. Bắn hết cả đạn mà chúng vẫn tiến, các chú ấy phải rời chốt, rồi đến đêm, được tiếp viện, lại xông vào chiếm chốt.
Cuộc chiến qua đi, cuộc sống trở lại với bộn bề lo toan, cơm áo gạo tiền.
Nghèo! Đói!..
Trong lịch sử Việt nam có lẽ không cuộc chiến tranh nào mà người ta (cố tình?) quên nhanh đến thế. Nhưng đó là trên các phương tiện truyền thông.
Còn trong lòng người dân Việt có ai quên “lửa đã cháy và máu đã đổ trên khắp dải biên cương”!..
17/2/2012
Tôi hỏi thử 2 con trai (học THPT và THCS) có biết hôm nay, 17/2, là ngày gì không?. Chúng lắc đầu.
Hỏi có được học gì ở trường về chiến tranh biên giới 1979 không. Cũng không! Chưa bao giờ nghe nói tới!..
Chẳng có cuốn sách giáo khoa Lịch sử nào của Việt Nam nhắc đến sự kiện này, cứ như thể nó chưa từng xảy ra. Tôi không thể hiểu tại sao người ta phải sợ “phạm húy” đến vậy?.
Nói gì thì nói, 33 năm đã trôi qua, lịch sử mãi là lịch sử, không thể viết lại lịch sử. Mà có nhắc đến thì đã sao?.
Năm ngoái tôi đưa con trai đi thăm bảo tàng chứng tích chiến tranh ở Sài Gòn, thấy rùng mình, thấy ghê tởm những tội ác chiến tranh của quân đội Mỹ. Nhưng bây giờ chắc chẳng có mấy người dân Việt Nam coi Mỹ là kẻ thù.
Còn nếu “nước lạ” kia cứ lăm le cướp biển đảo của ta, cứ đòi đào hết tài nguyên khoáng sản của ta … thì liệu có người Việt Nam bình thường nào coi họ là bạn, dù có những kẻ hèn để họ đục hết bia, đốt hết sách nói về cuộc chiến tranh biên giới 1979, dù có dát đến 16 ngàn chữ vàng…
Tôi phải kể cho các con tôi nghe những điều này, vì đó là lịch sử, đó là sự thật. Không phải để dạy chúng LÒNG HẬN THÙ, mà để dạy chúng BIẾT CẢNH GIÁC.

Mai Thanh Hải
Photo
Wait while more posts are being loaded