Profile cover photo
Profile photo
Diệu Pháp Âm
76 followers -
Trung tâm sách nói, video và âm nhạc Phật giáo
Trung tâm sách nói, video và âm nhạc Phật giáo

76 followers
About
Posts

Post has attachment
Một người mà lời nói đầy sân hận, căm hờn là vì người ấy đang vô cùng đau khổ. Vì đau khổ mà người ấy nói ra những lời chua chát, cay đắng, trách móc khiến cho ta khó chịu và tìm cách xa lánh. Muốn thấu hiểu và chuyển hóa cơn giận thì phải học phép thực tập hạnh lắng nghe với tâm từ bi và sử dụng ái ngữ. Có một vị Bồ Tát có khả năng lắng nghe với tâm từ bi rộng lớn, đó là Bồ Tát Quán Thế Âm. Chúng ta phải thực tập hạnh lắng nghe sâu như Ngài thì mới có thể hướng dẫn một cách cụ thể khi một người đầy sân hận tìm đến xin giúp đỡ để tái lập truyền thông.

Lắng nghe với tâm từ bi có thể làm người khác bớt khổ. Tuy nhiên, mặc dầu có nhiều thiện chí ta cũng khó lắng nghe một cách sâu sắc nếu ta không thực tập lắng nghe với tâm từ bi. Nếu ta có thể ngồi yên và lắng nghe người ấy với tâm từ bi chỉ trong một giờ thì ta có thể làm vơi bớt khổ đau của người ấy rất nhiều. Ta lắng nghe với một mục đích duy nhất là để cho người kia có cơ hội giãi bày tâm tư và nguôi bớt khổ đau.

Phải lắng nghe thật chăm chú. Phải lắng nghe với tai, với mắt, với cả thể xác lẫn tâm hồn. Nếu ta chỉ giả vờ lắng nghe, nếu ta không lắng nghe hết mình thì người kia sẽ nhận ra ngay và khó mà vơi bớt khổ đau. Phải luôn luôn giữ tâm từ bi trong khi lắng nghe. Muốn vậy trong khi lắng nghe ta phải theo dõi hơi thở chánh niệm và duy trì ý hướng muốn giúp người kia.

Lắng nghe với tâm từ bi là một phép thực tập rất sâu sắc. Ta lắng nghe mà không phán xét, không trách móc. Ta lắng nghe chỉ vì ta muốn giúp người kia vơi bớt khổ đau. Người kia có thể là cha, là mẹ, là con trai, con gái, là vợ hay chồng của ta. Thực tập lắng nghe sâu sắc chắc chắn có thể giúp người khác chuyển hóa sân hận và khổ đau của họ.

(Lắng nghe với tâm từ bi làm vơi bớt khổ đau)

#dieuphapam #thichnhathanh #gian

Post has attachment
Còn sống và bước đi trên mặt đất này là một phép lạ, nhưng hầu hết chúng ta lại chạy đi tìm hạnh phúc ở một nơi xa xôi nào đó như thể là có một nơi tốt đẹp hơn để đến vậy. Chúng ta mất rất nhiều thời gian để đi tìm hạnh phúc trong khi đó thế giới quanh ta tràn đầy những mầu nhiệm. Những vẻ đẹp của đất trời đang gọi ta từng ngày, từng giờ nhưng hiếm khi ta nghe được.

Điều kiện căn bản để chúng ta có thể nghe và đáp lại những tiếng gọi ấy là sự tĩnh lặng. Nếu không có sự tĩnh lặng trong tự thân, nếu thân tâm ta đầy sự ồn ào, náo loạn thì ta không thể nghe được tiếng gọi của vẻ đẹp ấy. Trái tim ta đang gọi ta mà ta không nghe thấy. Ta không có thời gian để lắng nghe trái tim mình.

Chánh niệm là sự thực tập làm cho những tiếng ồn trong mình yên lắng lại. Không có chánh niệm, chúng ta có thể bị nhiều thứ lôi kéo, chẳng hạn như những tiếc nuối, buồn phiền trong quá khứ. Ta hồi tưởng lại những ký ức, hồi tưởng lại những gì đã trải qua, để khổ đi khổ lại, để đau đi đau lại những niềm đau mà ta đã đi qua. Những người lo lắng, sợ hãi về tương lai cũng bị giam hãm trong tù ngục như những người bị quá khứ trói buộc. Sợ hãi, lo lắng, hoang mang ngăn cản ta, không cho ta nghe được tiếng gọi của hạnh phúc.

Chỉ cần thở chánh niệm trong vòng hai, ba giây thôi là ta đã thức tỉnh, rằng ta còn sống và ta đang thở vào. Ta có mặt đây, ta đang tồn tại. Tiếng ồn bên trong sẽ biến mất ngay lập tức, nhường chỗ cho một không gian bao la và sâu rộng. Rất hùng hồn và mạnh mẽ.

Chánh niệm thường được mô tả như một tiếng chuông nhắc nhở chúng ta dừng lại và im lặng lắng nghe. Khi nghe chuông, ta dừng lại, theo dõi hơi thở vào ra và tạo không gian cho sự yên lặng. Ta có thể tự nói với mình: “Thở vào tôi biết là tôi đang thở vào.”

Thở vào, thở ra trong chánh niệm, chỉ chú ý vào hơi thở, ta có thể làm yên lắng tất cả những tiếng ồn trong mình, những tiếng độc thoại về quá khứ, tương lai hay những mong cầu về điều gì đó.

Chỉ cần thở chánh niệm trong vòng hai, ba giây thôi là ta đã thức tỉnh, rằng ta còn sống và ta đang thở vào. Ta có mặt đây, ta đang tồn tại. Tiếng ồn bên trong sẽ biến mất ngay lập tức, nhường chỗ cho một không gian bao la và sâu rộng. Rất hùng hồn và mạnh mẽ.

(Lời mở đầu)

#dieuphapam #thichnhathanh #tinhlang

Post has attachment
Ajahn Chah sinh năm 1918, mất năm 1992, và một vài đồ đệ đã xây dựng một ngôi chùa trong một khu rừng hoang vắng thuộc vùng đông bắc Thái Lan. Sống cuộc đời thanh đạm của một nhà sư khổ hạnh tại sơn tự rất giống với những gì Phật tổ đã làm cách đây hơn 2500 năm. Sự hiện diện, những hướng dẫn đầy vị tha và phong thái thuyết giảng mạch lạc của ông đã thu hút nhiều thiện nam tín nữ cùng tăng nhân, và rồi chùa chiền mọc như nấm khắp Thái Lan và các nước phương Tây.

Bằng cách chỉ ra sự gần gũi của pháp, Ajahn Chah đã làm sáng tỏ những khái niệm của Phật giáo để hầu hết người nghe có thể nắm bắt được ý chính. Ông đã dạy dân làng biết cách xử lý cuộc sống gia đình, nhưng ông cũng nói cho họ nghe về những cách tu hành để giác ngộ, ông có thể hướng dẫn một nhóm khách mới gặp lần đầu về những nền tảng đạo đức không phải bằng thái độ dạy đời mà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở và truyền sang họ niềm hạnh phúc lan tỏa. Hoặc ông có thể quở mắng một số nhà sư, cũng như các thiện nam tín nữ địa phương ngay trước mặt đám đông. Ông có thể bắt đầu bài diễn thuyết bằng cách cắt nghĩa chi tiết các ý niệm cơ bản nhất của Phật giáo và dường như không thay đổi giọng điệu khi nói về những giáo pháp thâm sâu. Ajahn Chah không phải là người khắc khe về tính nhất quán trong việc sử dụng thuật ngữ, ông không nhìn sách và không bao giờ dàn ý trước nội dung của buổi nói chuyện, nhưng ông đã làm những bài thuyết giảng trở nên rất thực tế và dễ hiểu. Đối với người chưa được học, ông sẽ nói, đừng bao giờ suy nghĩ về ngũ uẩn, về sắc thọ tưởng hành thức, quá nhiều thứ, chỉ cần nói thân và tâm, vậy là đủ rồi.

Dù không thường xuyên trích dẫn kinh Phật, ông vẫn có thể giải thích rõ những thuật ngữ trừu tượng khi cần, ví dụ bài nói chuyện về căn bản của niệm, Ajahn Chah đơn giản nói rằng khi chúng ta nhận ra thể xác là vô thường là khổ là không phải của chúng ta hay bản thân chúng ta, đó chính là thấy được thể xác bên trong thể xác. Đôi khi ông nhấn mạnh ba tính chất của Thiền Minh Sát: "Vô thường, khổ đau và vô ngã", nhưng những điều này chỉ là công cụ để ông chỉ ra một thứ khác.

Ajahn Chah giải thích khái niệm Anattà (vô ngã), khi không có tôi và của tôi, thì sẽ không có ai chết cả, ngũ uẩn của sự tồn tại xuất hiện và mất đi nhưng chúng ta đừng đặt bản thân vào chúng, hay tin rằng chúng là chúng ta hay của chúng ta thì chúng ta sẽ không chết đi cùng chúng, và do đó không còn đau khổ vì chúng nữa, đó chính là giải thoát. Nhưng hơn tất cả, Ajahn Chah đã đặt cơ sở thuyết giảng của mình trên Anittà (vô thường) như là trọng tâm ban đầu của tu hành, đây là chìa khóa để mở ra cánh cửa đi vào pháp Dhamma và dẫn dắt tâm thức đến những khía cạnh khác của trải nghiệm.

Những điều ngạc nhiên luôn hiện diện trong cách thức thuyết giảng và rèn luyện đồ đệ, ông thường xuyên điều chỉnh thời gian biểu trong ngôi chùa, cách ông đối xử với những đồ đệ có vẻ khó hiểu, nhưng nếu tu theo những hướng dẫn của ông sẽ đưa chúng ta đến trải nghiệm trực tiếp và đến một thị kiến sáng suốt.

(Lời giới thiệu)

#dieuphapam #AjahnChah #trongvongsanhdiet #vothuong #thien

Post has attachment
”Hãy luôn tỉnh thức và để mọi việc diễn tiến tự nhiên. Rồi đầu óc của bạn sẽ trở nên tĩnh lặng trong bất cứ hoàn cảnh nào, giống như một hồ nước phẳng lặng trong rừng vắng. Rồi tất cả những con thú kỳ diệu và quý hiếm sẽ đến uống nước hồ đó và bạn sẽ thấu triệt bản chất của muôn vật. Bạn sẽ nhận thấy nhiều điều kỳ diệu đến rồi đi, nhưng tâm bạn vẫn tĩnh lặng. Đây là niềm hạnh phúc của Đức Phật”. – Achaan Chah

Hành trình tới những miền rừng Thái Lan, để tìm thấy những giáo lý sống thật của Đức Phật. Tâm Tĩnh Lặng phản ánh lối tu hành yên tĩnh, sâu sắc, và an vui của các tăng sĩ trong rừng ở Thái Lan. Hãy thận trọng lắng nghe Ajahn Chah bởi ông giảng dạy cách tu tập, không phải lý thuyết suông. Theo ông, sự ràng buộc là nguyên nhân của tất cả khổ đau. Nhận biết bản chất vô thường, bất an và vô ngã của cuộc sống là thông điệp mà ông muốn gởi đến cho nhân loại để họ có thể đạt được chân hạnh phúc và tự do.

Ajahn Chah được xem là một trong những vị thầy tâm linh xuất chúng trong thời đại của ông, đã khích lệ và hướng dẫn vô số người trong pháp môn thiền quán và lối sống Phật giáo. Ông dành trọn cuộc đời xuất gia bình dị để truyền đạt những giáo lý của Đức Phật đầy trí huê, tính khôi hài, và lòng nhân ái.

(Lời giới thiệu)

#dieuphapam #ajahnchah #tamtinhlang

Post has attachment
Phần lớn những hoài niệm tuổi thơ tôi về Tây Tạng đã phai tàn, nhưng có hai thời điểm mà tôi không bao giờ quên. Đó là khi thầy tôi Jamyang Khientse khải thị cho tôi đi vào bản chất cốt tủy, uyên nguyên và sâu xa nhất của tâm tôi. Lúc đầu tôi cảm thấy dè dặt không muốn tiết lộ những kinh nghiệm riêng tư này, vì ở Tây Tạng không bao giờ người ta làm chuyện đó, nhưng các học trò, bạn bè tôi tin rằng nếu tôi nói ra thì có thể giúp đỡ nhiều người, và họ yêu cầu tôi, năn nỉ tôi viết về những kinh nghiệm ấy.

Lần đầu tiên nó xảy đến khi tôi khoảng sáu bảy tuổi, tại trong cái phòng đặc biệt mà thầy tôi ở, trước mộ bức tranh lớn của tiền nhân thầy là Jamyang Khientse Wangpo. Đấy là một hình dáng oai vệ nghiêm trang, càng oai vệ trang nghiêm hơn khi ánh đèn bơ đặt trước bức tranh cứ chập chờn soi sáng gương mặt trên bức tranh ấy. Tôi chưa biết có chuyện gì xảy ra thì thầy tôi đã làm một sự bất thường chưa từng có. Ngài thình lình ôm tôi và nhấc bổng lên. Đoạn ngài hôn tôi một cái vào một bên má. Trong một lúc lâu, tâm tôi hoàn toàn biến mất, tôi được bao phủ bởi một niềm yêu thương, tin tưởng, một năng lực phi thường.

Biến cố kế tiếp thì trang trọng hơn và xảy ra ở Lhodrak Kharchu trong một hang động mà Padmasambhava bậc thánh vĩ đại và là cha đẻ của Phật giáo Tây Tạng, đã nhập thất thiền định. Chúng tôi đã dừng chân tại đấy trên đường hành hương đến miền Nam. Lúc đó tôi chừng chín tuổi. Thầy tôi gọi tôi đến và bảo tôi ngồi trước mặt ông. Chỉ có hai thầy trò chúng tôi. Thầy tôi bảo:

- Bây giờ ta sẽ khai thị cho con về bản lai diện mục của tâm.

Cầm cái chuông và trống tay nhỏ lên, thầy triệu thỉnh tất cả những bậc thầy trong hệ truyền thừa, từ Phật nguyên thủy trở xuống đến bậc thầy của chính thầy. Rồi thầy bắt đầu khai thị. Bỗng chốc thầy ném vào mặt tôi một câu hỏi không thể trả lời:

- Tâm là gì?

Thầy nhìn xoáy sâu vào mắt tôi. Tôi hoàn toàn kinh ngạc. Tâm tôi tan ra. Không còn ngôn từ, tên gọi, ý tưởng nào ở lại – Không có tâm nào hết, quả thế.

Cái gì xảy ra trong giây phút đầy kinh ngạc ấy? Những ý niệm quá khứ đã chết, tương lai chưa đến; dòng tư tưởng của tôi bị cắt ngang đột ngột. Trong cú sốc đó một khoảng trống mở ra, trong khoảng trống ấy chỉ có một giác tính tuần túy trực tiếp về hiện tại, một cái gì hoàn toàn vượt ngoài mọi bám víu chấp thủ. Giác tính ấy đơn giản, sơ nguyên và căn để. Tuy vậy sự giản đơn thuần túy đó cũng tỏa sáng đầy sự ấm áp của một niềm bi mẫn bao la.

(Sự hạn hẹp tối tăm)

#dieuphapam #sogyal #rinpoche #banchatcuatam #khaithi

Post has attachment
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Chư Thiện hữu quý mến!

Phật giáo là một hệ thống triết học và luân lý thực tiễn có trình tự từ đơn giản, dễ hiểu đến thâm sâu, vi diệu… Đầu tiên là bao gồm những phương pháp mang lại cho con người nhiều sự an vui, hạnh phúc, thịnh vượng và lợi ích lâu dài trong thực tế cuộc sống.

Thứ hai là con đường dẫn đến Giác Ngộ giải thoát vòng sanh tử cho những ai có nguyện vọng. Như vậy phải chăng là một Giáo Pháp dành cho nghiên cứu suông để thỏa mãn tri thức?

Giáo Pháp tất nhiên cần được học hỏi, nhưng hơn nữa phải được thực hành và trên hết, phải được tự mình kinh nghiệm và chứng ngộ. Học và hiểu biết suông mà không thật sự thực hành thì không lợi ích. Chắc chắn sẽ không thể hưởng được tài sản quý báu đúng như lời dạy của Đấng Giác Ngộ. Đức Phật Ngài ví người có Pháp học, mà không thực hành cũng tựa hồ như cành hoa tuy đẹp nhưng không hương vị. Trong Kinh Pháp Cú, Ngài còn dạy:

“Chiếc muỗng không thể nếm được vị canh như thế nào, người trong Giáo Pháp mà không thực hành cũng dường như thế ấy!”

Ngược lại việc học hành nghiên cứu Giáo Pháp như một tấm bản đồ cần thiết cho khách lữ hành để đi đến mục đích đã chọn. Hồ chứa nhiều nước, là để cho năm loài hoa sen mọc. Việc học Giáo Pháp ví như xây một hồ chứa nước và sự thành tựu các Phước Báu , các Đạo – quả chính là năm loài hoa sen kia vậy.

- Hãy thường xuyên cố gắng tinh cần
- Không làm các điều ác
- Hãy làm các điều thiện lành
- Giữ gìn tâm ý trong sạch
- Chính ta làm cho ta trong sạch
- Chính ta làm cho ta ô nhiễm

“Con! Chính con hãy tự mình nỗ lực
Các Đấng Như Lai chỉ là Đạo sư”
(Lời Đức Phật)

Chính ta tạo thiên đàng cho ta, cũng chính ta tạo địa ngục cho ta. Ta là người xây dựng tương lai của ta, cũng chính ta tạo ra cái mà thế gian thường gọi là định mệnh…

Bộ sách “Châu ngọc trong ta” gồm nhiều tập này, soạn thảo từ Kinh sách Phật giáo Chân truyền Nguyên thủy Myanamar. Đây là bộ sách dành cho tất cả mọi giới, mọi lứa tuổi có thể tham cứu, tìm hiểu về minh triết căn bản của Đức Phật. Ước nguyện cho chân lý cao thượng mãi mãi được thuận duyên, rộng rãi phổ cập lâu dài trên quê hương Tổ quốc Việt Nam thân yêu và trên toàn thế giới.

Với trí tuệ và đức tin tuyệt đối vào lời dạy của Đức Phật, chắc chắn chư Thiện hữu sẽ thấy ra một kho tàng “Châu ngọc trong Ta” tự bao giờ.

(Lời giới thiệu)

#dieuphapam #thichthienminh #phatgiaomyanmar #phatgiao #chaungoctrongta

Post has attachment

Bản đồ hành trình tâm linh là những bài giảng của thiền sư Sayadaw U Jotika có một phong cách thuyết giảng riêng, có thể nói khá phóng khoáng so với truyền thống Miến Điện. Phần lớn Tăng tín đồ Phật giáo Miến Điện rất trọng truyền thống, họ luôn theo sát kinh điển và các bộ chú giải một cách nghiêm túc, vì vậy nếu có ai phóng khoáng một chút sẽ không khỏi bị xem là phóng túng.

Thực ra thiền sư Sayadaw U Jotika cũng không ra ngoài truyền thống, ông vẫn trích dẫn những kinh văn, những định nghĩa từ chánh tạng Pali hay chú giải rất truyền thống, nhưng chính là ông muốn nói lên kinh nghiệm trung thực của mình. Những kinh nghiệm về lý cũng như về sự của ông có thể chưa phải là tiêu chí chuẩn mực, và dĩ nhiên cũng chưa hẳn lột tả được chiều sâu vi diệu của Phật Pháp, nhất là trên phương diện pháp hành, nhưng dẫu sao đó vẫn là kinh nghiệm chân thực và sống động mà ông đã tự mình thân chứng, chứ không là một lý thuyết hoàn toàn trung thành với kinh điển nhưng trống rỗng vô hồn.

Một điều có vẻ rất nghịch lý nhưng lại rất thật, đó là cái đúng thường xuất phát từ cái sai hơn là từ cái đúng lý tưởng. Điều này không phải là quá khó hiểu, vì thực tế không ai có thể đúng ngay từ tiêu chuẩn lý tưởng trong kinh điển, mà phải đúng từ trong cái sai mà mình thực sự trải nghiệm.

Cái đúng, cái sai thật khó lường. Đứng trên một góc độ nào đó thì thấy điều này rất đúng, nhưng đứng trên một bình diện khác thì điều đó lại hoàn toàn sai. Chân lý tự nó luôn luôn đúng, chỉ có cái thấy, cái biết mới có đúng có sai. U Jotika có thể có một số sai lầm qua kinh nghiệm thấy biết của riêng mình, nhưng cái sai này là duyên rất thực cho cái đúng càng ngày càng chính xác hơn, như thế còn hơn là chỉ chấp giữ cái đúng lý tưởng nhưng không biết thể nghiệm thế nào.

Riêng tôi, tôi đồng cảm với thiền sư U Jotika rất nhiều điểm, trên tư duy cũng như trên thể nghiệm. Mặc dù chúng tôi tiếp cận chân lý từ hai hướng khác nhau: Thiền sư thì đã từng ẩn dật, nhập thất một thời gian khá dài trong quá trình thể nghiệm, còn tôi không có ranh giới giữa ẩn và hiển, nhập và xuất để chọn lựa cho mình. Tôi phải giáp mặt với những gì đến và đi trong đời tôi để học ra bài học của riêng mình, nhưng chúng tôi có chung một quan điểm là cứ thể nghiệm rồi chân lý sẽ đến.

(Lời giới thiệu)

#dieuphapam #sayadaw #ujotika #Jotika #bandohanhtrinhtamlinh #hanhtrinhtamlinh

Post has attachment
Thế giới vận động và phát triển không ngừng, mang lại cho con người năng suất lao động cao hơn, cuộc sống nhiều tiện nghi hơn. Tuy nhiên, cuộc sống hiện đại như dòng thác cuồn cuộn chảy đã buộc con người phải cuốn theo với biết bao áp lực, đè nặng về cả thể xác lẫn tinh thần. Thời gian và năng lượng sống của con người phải chia sẻ cho công việc cơ quan, công sở đến gia đình, công việc của cộng đồng xã hội đến chuyện riêng tư. Điều đó khiến cho sự mệt mỏi ngày càng xâm lấn sâu vào từng đường gân thớ thịt; sự lo lắng xâm lấn vào trí não làm cho con người có cảm giác trĩu nặng, dồn nén, và có lúc bạn cảm thấy sợ hãi, chùn bước với những gì đang ở phía trước.

Bạn sẽ yên tâm hơn, tự tin hơn như được ở bên cạnh một nhà tâm lý học thấu hiểu và luôn chia sẻ cùng bạn khi có trong tay cuốn sách “Buông bỏ buồn buông”. Cuốn sách sẽ giúp bạn bóc tách những lo âu, phiền não ra khỏi tâm trí; giúp bạn có một cái nhìn về cuộc sống lạc quan, vui vẻ cách ứng xử thông và nhẹ nhàng hơn.

Khi đọc cuốn sách, bạn sẽ cảm nhận như mình đang đi dạo trên một con đường với nhiều cung bậc cảm xúc. Cảm xúc của sự chiêm nghiệm về cuộc sống, về đời người và cách nhìn về những nghịch cảnh trong cuộc sống. Mỗi bước chúng ta bước đi là một con đường, con đường của sự bao dung, tha thứ, cảm thông, chia sẻ. Sau tất cả, chúng ta sẽ học được cách nhận biết, buông bỏ những rắc rối, tiêu cực để cuộc sống của bạn luôn tươi trẻ và tạo được sự an nhiên thư thái trong tâm hồn.

Với niềm tin của vị chân tu Ajahn Brahm đầy lòng tin vào một điểm tựa đó là triết lý sống của "Đức Phật" và những trải nghiệm thú vị thể hiện trong từng trang viết, thầy mong rằng tất cả những khó khăn, gian nan, vất vả trong mọi guồng quay của cuộc sống đều có thể vượt qua.

Bí mật của của cuốn sách này chất chứa rất nhiều tâm tình về những câu chuyện của cuộc sống, sau mỗi một câu chuyện đều gửi gắm một thông điệp, bài học ý nghĩa, sâu lắng đáng để chúng ta học hỏi và lấy làm kinh nghiệm sống cho chính mình. Bởi lẽ con người chúng ta thường đến rồi tiếp xúc với thế giới và cuộc sống xung quanh ta với một "tâm hồn tham lam", một tâm hồn tìm kiếm sự hiểu biết chỉ qua kiến thức, một tâm hồn tìm kiếm sự che chở và làm hài lòng cho chính nó trước tiên. Cái bản ngã ấy nó không đáng tin cậy, không chân thật và không có tình thương yêu. Hãy đọc và tập cách Buông bỏ - Buồn buông những thứ không nên giữ lại, biết giũ bỏ mọi lo lắng, ưu phiền để có một cuộc sống thư thái trong tâm hồn.

Hãy học cách chấp nhận để biết thế nào là đủ và tập buông. Rồi bạn sẽ thấy: Buông bỏ - Buồn buông chính là cách nắm giữ những điều tốt đẹp. Nếu con người biết buông bỏ trong đời sống hiện tại, buông đi những danh lợi, những hận thù chấp nhặt, những mưu cầu tính toán cho bản thân, bỏ đi những "tham - sân - si" trong cuộc sống thường ngày sẽ tự tìm thấy cho chính bản thân niềm an vui và thanh thản trong tâm hồn.

Khi tâm hồn trong sáng, vui vẻ là bạn đang tiến dần đến mục tiêu, thành công của cuộc sống mà chúng ta mong đợi. Chúng ta sẽ làm việc tốt hơn, sống đam mê hơn, nhân hậu, tha thứ và rộng mở, học thêm được nhiều điều. Hạnh phúc, bình an,yêu thương sẽ đến với bạn nhiều hơn khi biết buông bỏ. Hãy sống thật với bản thân mình để mang lại bình an cho mọi người.

(Lời giới thiệu)

#dieuphapam #ajahnbrahm #buông #buongbobuonbuong

Post has attachment
Ajahn Chah sinh năm 1918 tại một ngôi làng phía Bắc Thái Lan. Ngài xuất gia sa di từ lúc còn nhỏ và thọ giới Tỳ khưu năm hai mươi tuổi. Ngài hành theo truyền thống đầu đà của các sơn tăng trong nhiều năm. Mỗi ngày, ngoài việc đi khất thực và chuyên tâm hành thiền, Ngài còn đi đó đây truyền bá giáo pháp.

Ajahn Chah hành thiền dưới sự chỉ dẫn của nhiều thiền sư lỗi lạc trong đó có ngài Achaan Mun, một vị thiền sư danh tiếng được kính trọng vào thời bấy giờ. Ajahn Chah đã chịu nhiều ảnh hưởng của Ngài Achaan Mun.

Ajahn Chah viên tịch vào ngày 16 tháng Giêng năm 1992 ở Wat Ba Pong, tỉnh Ubon Ratachani, Thái Lan. Ajahn Chah là một vị thiền sư giác ngộ, ngài đã phát tâm từ bi mang niềm an lạc đến cho mọi người một cách trực tiếp qua những bài giảng rất chi tiết và phong phú, rõ ràng về nội dung, cũng như tận tụy chia sẻ kinh nghiệm của mình cho người khác. Lời dạy của ngài thật đơn giản, hãy để sự vật tự nhiên, đừng dính mắc và xõa bỏ tất cả, sự vật thế nào hãy để y như vậy.

Những lời dạy ngắn gọn trong cuốn "Phật tại tâm" được ghi chép lại từ những bài thuyết pháp mà ngài Ajahn Chah đã dạy cho các phật tử, nhất là các học trò Tây phương. Lời văn thật xúc tích, dí dỏm và đi thẳng vào tâm người đọc.

Nhận thấy giá trị và tầm quan trọng của cuốn sách, thật ý nghĩa trong cuộc sống ngày nay, khi mà những giá trị đích thực của cuộc sống đang ngày một mai một, thay vào đó là sự tham lam, lòng vị kỷ cá nhân và những tâm hồn đang khô héo, rối loạn quay cuồng, chạy theo thế lực của đồng tiền, và sự tác động của nền kinh tế toàn cầu hóa, chính sự cấp thiết đó, chúng tôi cố gắng Việt ngữ cuốn sách này để chia sẻ đến bạn đọc, đặc biệt là những người tu học và yêu mến đạo Phật.

Khi đọc cuốn sách này ắt quí vị sẽ cảm thấy tâm hồn mình an lạc hơn, cuộc sống thật ý nghĩa hơn, và sống với tâm từ bi trong một thế giới đầy bất ổn.

(Lời giới thiệu)

#dieuphapam #ajahnchah #phattaitam #thien

Post has attachment
Giới học thiền ở nước ta mấy thập niên gần đây đã bắt đầu làm quen với thiền Vipassanā . Số lượng sách báo về chuyên đề này được dịch và viết tuy chưa nhiều lắm nhưng chúng ta đã thấy tính chất phong phú đa dạng của Thiền Minh Sát hay còn gọi là Thiền Tuệ hoặc Thiền Quán này.

Cũng cần phải nói thêm rằng có vị thiền sư chủ trương học pháp thật rành rẽ rồi mới thực hành, vị khác cho rằng chỉ cần hướng dẫn nguyên tắc cơ bản rồi hành tới đâu tự thiền sư giải thích (pháp học) tới đó. Thực ra tất cả những chủ trương trên đều hợp lý, chỉ là tùy theo tính cách và hoàn cảnh của mỗi người, miễn sao có thể mở toang cửa vào Bất tử, thì lối nào cũng về cùng một cứu cánh duy nhất mà thôi.

Trong cuốn sách này trình bày lối thiền Vipassanā của thiền sư Achaan Naeb, một lối thiền có thể nói là thuần túy thiền tuệ nhất vì đã tuân thủ nghiêm túc và niêm mật nhất nguyên tắc Vipassanā là trực chỉ sát-na thực tại hiện tiền, không qua bất kỳ phương tiện nào khác như các vị thiền sư cùng thời thường vận dụng. Nếu không nắm vững nguyên tắc cơ bản và rốt ráo này chúng ta rất có nguy cơ nhầm lẫn thiền Vipassanā với những lối thiền ám thị, thiền tinh tấn, thiền niệm, thiền định, và nhất là thiền tư duy quán tưởng.

Tuy nhiên, vì đây là giai đoạn cuối, đối đầu với cánh cửa thực tại nên ở đó thực tánh pháp rốt ráo vẫn luôn luôn sẵn sàng xuất đầu lộ diện, nhưng nếu chỉ còn một chút bụi trong mắt cũng đủ biến thành vô vàn hoa đốm giữa hư không, để rồi "Đầu thượng trước đầu, tuyết thượng gia sương" (Trên đầu đội đầu, trên tuyết thêm sương) như các thiền sư thường cảnh báo.

Chính vì vậy, nếu chúng ta cảm thấy chưa đủ trình độ thì chớ nên gượng ép đối đầu với thực tại, lúc ấy dùng các phương tiện xem ra hữu ích hơn mà cũng tỏ ra biết lượng sức mình hơn. Bởi không, chúng ta sẽ cảm thấy thiền Vipassanā sao mà quá khó khăn, khô khan và dễ nhàm chán đến thế, trong khi những hành giả căn cơ đã chín mùi lại dễ dàng nhận ra ở đó -- Sát-na thực tại hiện tiền -- một chân trời thênh thang mầu nhiệm của cứu cánh giác ngộ giải thoát.

(Lời nói đầu)

#dieuphapam #VipassanāBhavana #thien #minhsattutap
Wait while more posts are being loaded