Profile cover photo
Profile photo
Nguyễn Hữu Thuận
44 followers -
một tí của mọi thứ mình thích
một tí của mọi thứ mình thích

44 followers
About
Posts

Post has attachment
me and my humble :D
Add a comment...

Post has attachment

Post has attachment
Photo
Add a comment...

Post has attachment
Trà dây chữa đau dạ dày hiệu quả
Add a comment...

Post has attachment
Photo
Add a comment...

Post has attachment
Tranh trang trí nhà cửa BAO NHIÊU TIỀN thì đẹp?

Bạn luôn muốn có cho mình riêng 1 căn nhà ấm cúng và xinh xắn, mình cũng thế. Có bao giờ bạn tự hỏi điều gì là quan trọng khi dùng tranh trang trí nhà cửa của mình và bao nhiêu tiền bạn nên chi để đạt được điều đó???

Đọc thêm ở đây nhé. 

http://sondaunghethuat.com/chia-se/tranh-trang-tri-nha-cua/tranh-trang-tri-nha-cua-bao-nhieu-tien-thi-dep/
Add a comment...

Post has attachment
6 phong cách tranh trang trí quán cà phê hấp dẫn

Chào bạn, kinh doanh quán cà phê hiện nay là 1 xu hướng phổ biến và có thể đem lại lợi nhuận cao, tùy theo số vốn nhiều hay, địa điểm lớn hay nhỏ, sở thích của chủ quán và xu hướng cũng như trào lưu của khách hàng muốn nhắm đến để lựa chọn tranh trang trí quán cà phê phù hợp.

Đây có lẽ là phần tốn kha khá công sức và kinh phí của chủ quán, vậy đâu là những mô hình thành công? để việc đầu tư của bạn đem lại hiệu quả tối ưu? Hãy cùng đọc tiếp nhé.

http://sondaunghethuat.com/chia-se/tranh-trang-tri-nha-cua/6-phong-cach-tranh-trang-tri-quan-ca-phe-hap-dan/
Add a comment...

Post has attachment
"Nếu bạn là đàn ông, nếu bạn đã hai mươi, nhưng bạn chưa hai lăm tuổi, bạn buộc phải tìm được một thứ gì đó ngoài tình yêu, giúp đôi chân bạn đứng vững vàng trong cuộc đời này. Bạn phải bắt đầu nghĩ cách để kiếm ĐỦ và sống ĐƯỢC.

Tôi chưa từng bao giờ nghĩ bằng cấp là thứ quan trọng, thiên tài với danh nhân đâu phải từ lò luyện và trường lớp mà ra. Nhưng nếu bạn không học tới nơi tới chốn, thì dù có đi làm cửu vạn, ngay cả bao cát cũng sợ rằng chẳng biết cách mà vác.

Bạn buộc phải làm cho những suy nghĩ văn vẻ và cảm xúc màu mè thị dân của mình dần trở thành lối tư duy sáng sủa, rõ ràng và những ngôn từ giản tiện ngắn gọn. Bởi những thứ màu mè và bồng bột sẽ không thể tồn tại lâu. Bạn phải biết rằng, những sự thích thú khi khi đọc văn hay, nghe lời bay bướm mang lại sẽ chẳng mấy giá trị, trong khi thứ quan trọng nhất lại nằm ở trí tuệ, tinh thần, tâm hồn, nội dung, tư duy của bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng đọc văn của những nhà văn nữ cùng thời với bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng trách người khác, đừng nhỏ nhặt, làm ra vẻ đáng thương.

Làm ơn đừng nghĩ đến cái gì là viết về cái đó.
Và chớ tiếc rẻ đôi chút cảm động bé nhỏ, đôi chút thương xót nhỏ nhoi.

Bạn phải tin vào cái đẹp, tin vào hơi ấm, vào lòng tin con người, sự tự trọng của mỗi người, bạn hãy giữ gìn những phẩm chất xưa cũ này. Tôi không muốn bạn bốc đồng, vô vị, mù mờ, chà đạp chính mình và làm thương tổn người khác. Bạn không nên nhào nặn đời bạn thành một đống hỗn độn tổng hợp đủ thứ.

Khi bạn thay đổi con người bạn, hãy cố nâng niu những giá trị bản thân, cho dù bạn biết rõ, không phải ai cũng ưa những gì bạn đang có.
Làm ơn đừng chấp nhận thỏa hiệp với những con người đang ngụy trang là họ thức thời, cấp tiến. Họ chỉ là những kẻ vô công rồi nghề đang tìm cách biện minh cho sự thua kém của bản thân họ. Sự mạnh mẽ, bản lĩnh đàn ông nằm ở tận trong trái tim bạn, bạn có sức mạnh và vẻ đẹp từ trong tim, từ niềm tin mà dù thời gian và tuổi trẻ có trôi qua cũng không khuất phục được.

Bạn không có quyền ngồi trong cái tháp ngà của trường học, rồi bảo tôi yêu thế giới này tươi đẹp. Bạn phải nhìn thấy cái đen tối của thế giới, sự bẩn thỉu của cuộc đời, sự xấu xa của con người, sau đó mới nói rằng tôi vẫn yêu thế giới này, tôi vẫn yêu cuộc sống và tôi sống.
Tuổi trẻ ngắn ngủi thế, nhưng đừng sợ tuổi già.

Đôi khi, bạn có thể dừng lại nghỉ ngơi, nhưng đừng quỳ xuống.
Khi đi một con đường, bạn chớ ngoái đầu nhìn lại, hoặc tự hỏi, mình đang làm cái gì?

Khi đau và nhục, đàn ông có thể khóc và gào. Khóc đi, rồi rửa mặt, vỗ má mình, rồi áp má mình để trên gương mặt bạn có một nụ cười. Chứ bạn đừng dụi mắt hay lấy tay lau nước mắt. Bởi có thể sớm mai bạn sẽ mang một đôi mắt trũng và sưng vì khóc. Chớ để sớm mai ai cũng nhận ra bạn từng khóc.

Đàn ông hãy xác định cho mình một mục tiêu xa hơn và một lộ trình dài hơn. Hãy nhớ thỉnh thoảng ngửa đầu nhìn trời xanh, và lúc nhìn lên trời xanh hãy nhớ cúi xuống nhìn đất dưới chân mình.

Vào bất kỳ lúc nào, bất kỳ người nào hỏi bạn, bạn yêu mấy lần, đáp án của bạn phải luôn là Hai.

Một lần, cô ấy yêu tôi nhưng tôi không cảm xúc, một lần là tôi yêu cô ấy nhưng không được đáp lại. Hãy luôn nhớ rằng, tình yêu đẹp vẫn luôn đang đợi bạn ở lần yêu sau. Nên đừng luyến tiếc, đừng để một người đàn bà nào có cơ hội làm bạn bị tổn thương tới lần thứ hai.

Làm đàn ông, đừng giao du với văn nghệ sĩ hay bọn văn sĩ trẻ, cũng như đừng làm bạn với những kẻ bất đắc chí, thiếu tâm huyết với đời, cũng tuyệt đối không được bạn bè với những người đàn ông không có nghề nghiệp chính thức, kiêm quá nhiều nghề.

Cũng đừng yêu người phụ nữ nào hy sinh vì bạn. Khi có một cô nàng tự chà đạp bản thân nàng, tự hy sinh, tự chịu thiệt vì bạn, bạn chớ nên vì thế mà cảm động hoặc yêu kẻ lụy tình ấy. Bởi một người đàn ông nghiện hút trộm cắp đầy mình thân với bạn, có thể kẻ nghiện hút trộm cắp tiếp theo sẽ là chính bản thân bạn. Tình yêu cũng tương tự như vậy, khi một người phụ nữ vì yêu mà cầm dao cứa tay mình đau, có thể kẻ tiếp theo bị nàng cứa chính là bạn.

Không bao giờ đặt niềm tin vào một gã đàn ông chỉ định giao du với mình bạn chứ không cho bạn biết hắn đang chơi bời với những bạn bè nào khác.

Khi một cô nàng định gọi bạn là “anh yêu, baby, chồng yêu ơi”, bạn hãy bắt buộc cô nàng gọi bạn bằng tên bạn, bởi bạn là một người đàn ông, bạn không phải thú cưng của ai.

Khi một người đàn ông hoặc một người đàn bà tự nhiên không tới tìm bạn nữa, bạn hãy dứt khoát đừng gọi tới làm phiền họ.

Đừng tin những kẻ dùng tiểu xảo trong tình yêu. Và đừng ác miệng sau khi chia tay người tình. Nghe lời khuyên của người khác, nhưng đừng hối hận, bởi hối hận chưa từng mang lại cho đàn ông bất cứ thứ gì hay ho.

Đàn ông thì không xé ảnh, đốt thư, xé nhật ký, làm những việc mà chỉ diễn viên ba xu trên phim truyền hình mới làm. Bởi bạn tin vào tình yêu. Tin rằng trên đời vẫn còn những người đàn ông tốt và những người phụ nữ tốt đẹp, có thể họ cũng chưa kết hôn, họ cũng vẫn đang vượt trùng trùng biển người trong đời để tìm đến bạn. Nên đừng nói những câu đại loại như: “Thời này làm gì có đàn bà tử tế” hoặc “Làm gì có đàn ông tốt!”. Những câu như thế thường làm người ta hiểu rằng, bạn đã no xôi chán chè, hời hợt với vô số người, vơ đũa cả nắm và không hề sống nghiêm túc, chưa trưởng thành.

Hãy yêu tiền, yêu vật chất, dùng tiền để sống cho ra sống. Nhưng vẫn hiểu rằng những giá trị tinh thần cũng quan trọng biết bao. Và con người bạn, một người đàn ông đầy sức sống, háo hức sống vẫn luôn có giá trị và đẹp đẽ hơn những đồng hồ hàng hiệu, thời trang, phụ kiện sành điệu bạn đang mang. Nếu đã hơn hai mươi tuổi nhưng mỗi phút bạn sống, bạn vẫn phải ngửa tay xin tiền bố mẹ, thì những tiền bạc bạn có, đồ hiệu bạn mặc chỉ làm cho sự vô liêm sỉ của bạn nổi bật hơn mà thôi. Nên đồ hiệu không làm bạn có giá hơn. Bản thân người đàn ông không có giá trị bản thân, thì dù có bọc vàng, được bố mẹ nâng đỡ sự nghiệp chức này tước kia, cũng vẫn chỉ là một kẻ ăn bám bọc vàng. Một con lừa dù có đóng yên cương vàng khối cũng không thể trở thành tuấn mã.

Bạn còn trẻ, có thể chưa đủ tuổi để bắt đầu một sự nghiệp riêng, một tương lai huy hoàng. Nhưng bạn đã đủ tuổi thành niên, nên ít nhất, cũng không thể làm một cái gánh nặng đeo trên lưng bố mẹ, để bố mẹ mất hai mươi năm nuôi dạy, cái gánh nặng đã sống ký sinh trên lưng chỉ nặng thêm và nhiều đòi hỏi hơn.

Bạn đừng tưởng bạn trẻ, bạn làm một kiểu tóc có màu khác người, mặc một bộ quần áo dở nam dở nữ Unisex, rồi phun lên người một thứ mùi nước hoa, thì người khác sẽ tôn trọng bạn. Cái ngước nhìn của người khác không mang ý trầm trồ ngưỡng mộ, mà là cái nhìn khi đi ngang qua sở thú. Rất nhiều đàn ông khác chỉ bởi họ được giáo dục tốt nên họ sẽ không bày tỏ thái độ gì với bạn đâu, họ sẽ tôn trọng sự “cá tính” của bạn, nhưng không có nghĩa rằng, họ không nhận ra sự xấu xí của người đàn ông trước mặt.

Xin bạn đừng coi rẻ những người lao động nghèo. Đừng xấu hổ vì phải làm việc nặng nhọc. Đất không bẩn, mồ hôi không hôi hám. Xin hãy tôn trọng những người có thể không giàu bằng bạn, nhưng họ đang nuôi cả gia đình bằng đôi tay lương thiện và cần cù của họ. Bạn tôn trọng họ, bạn mới biết giá trị của bạn nằm ở đâu.

Làm đàn ông, hãy tha thứ, nhưng đừng quên. Và hãy khoan dung với cả thế giới cũng như với chính bản thân bạn. Để luôn tự nhủ rằng, ta là đàn ông, ta xứng đáng để có được những thứ tốt đẹp hơn."

* Tác giả: Lý Khai Phục từng là Phó tổng giám đốc Microsoft toàn cầu trong thập kỷ 90, rồi đảm nhận Phó tổng giám đốc Google châu Á năm 2005. Ông sinh năm 1961 tại Đài Bắc, thường gây sóng gió bởi những phát ngôn sáng suốt,ý nghĩa sâu sắc nhưng ngôn từ trần trụi khó nghe.

Từ 1 người anh sưu tầm .
http://tuigiunhiet.org/gioi-thieu/
Add a comment...

Chua lè từ chị Phan Ý Yên - Đàn bà họ Vũ - Cái đầu tiên

Yêu toàn nhắm mắt. Nhắm tịt. Có hồi định ti hí chút thôi để coi thần sắc cái thằng mình yêu ra sao, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, lại đưa hai tay lên mà bịt lại.
Phan Ý Yên

Vinh họ Vũ. Giống ba. Má thì mười mấy năm, chuyện gì cũng thích cho vừa ý ba, dù ba là một từ không hợp pháp nếu phát ra từ miệng Vinh. Chắc trong từng đó năm trời dài đằng đẵng chỉ có chuyện má sinh Vinh là phật lòng ba nhất. Nên một hai đặt tên Vinh là Vinh, bắt con nhỏ tóc tém rẹm như thằng Huân nhà bên và không bao giờ mua váy cho nó.

Vinh ghét má từ hồi lên mười, hiểu chuyện như ranh. Ghét má sao tin lời ông đó quá mà sinh ra Vinh, mà đành đọa mang cái tiếng chửa hoang, nhân tình, vợ bé suốt chục năm trời. Ghét má, dù đêm nào Vinh cũng thấy dáng má liêu xiêu, chập chờn bên bàn cắt vải. Có lần Vinh đứng vòng tay xem má khóc, ngoài trời mưa giông ầm ầm. Ổng bỏ đi thiệt rồi, khóc lóc gì nữa. Má nhìn Vinh, biểu Vinh cho má ôm một chút. Vinh quay gót bỏ lên phòng, lẩm bẩm: Đàn bà gì ngu quá, mà sao thấy nước mắt mình cũng tuôn ra như ai đó vừa rút vội tấm kè. Vậy nên mười tám tuổi, Vinh quăng phịch tờ đơn truớc mặt má biểu là Vinh đổi tên. Đổi tên gì? Tên gì cũng được miễn là không họ Vũ và không tên Vinh. Đổi thành Lộng Ngọc đi, cho người ta biết Vinh là con gái, con gái trăm phần trăm, không phải giả làm thằng con trai cho vừa lòng ai hết. Má ừ, biểu Vinh lớn rồi, thích sao thì làm. Rồi gạt nước mắt cắm cúi cắt đồ, nuôi Vinh ăn học. Đổi tên rồi đó, nhưng có người gọi Ngọc ơi, Vinh chửi thầm đứa nào để réo hoài mà không trả lời. Thiệt lạ hết sức, cái tên đáng ghét mà ăn cùng ăn tận vào phận, đâu dễ gì thay đi như thay áo.

Từ hồi biết lớn như con gái nhà người khác. Đêm nào Vinh cũng khóc. Chẳng biết vì cái cớ gì mà khóc, trong đầu trống không nhưng nước mắt cứ tuôn xối tuôn xả. Thế nên mới hai mươi mà mắt quầng thâm dù má nuôi Vinh đầy đủ lắm. Cho Vinh học trường xịn, ăn trắng mặc trơn, tiền tiêu rủng rỉnh. Vậy mà đêm nào cũng khóc. Có lần má bắt gặp, hết hồn không biết mình lại mắc lỗi gì với nó.

- Sao mà khóc dữ vậy con. Không gì ?

- Không gì sao khóc ?

- Tập khóc mai mốt còn biết đường ăn vạ.

Má thở dài, không hiểu nó học ai mà ăn nói độc địa từ nhỏ.

Có lần má dẫn Vinh đi coi bói chỗ dì Phi. Dì nắm tay Vinh lâu lắm, nắn nắn, soi soi rồi thở dài đánh thượt một cái.

- Đàn bà họ Vũ yêu nhắm mắt y hệt má nó. Cẩn thận không mai mốt không chồng mà gồng gánh nuôi con nha con.

Vinh đập bàn cái rầm.

- Bà chửi khéo ai đó ? Nói như thánh vậy sao bà lấy thằng chồng chỉ biết nốc rượu rồi đêm về nhảy chồm chồm trên bụng vợ ?

Má tát Vinh tóe lửa. Truớc giờ má chẳng bao giờ đánh Vinh. Mà đánh Vinh rồi, Vinh không khóc, má lại khóc. Dì Phi không nói gì cả. Dì cười cười, kéo tay má an ủi :

- Tại dì cũng không biết mở mắt con à.

Hai hai tuổi, Vinh yêu tình đầu. Chắc cũng không gọi được là yêu. Phải là si mê mới đúng. Mà si mê ai, chứ si mê cái thằng công tử nhà giàu, phất phơ, chỉ biết nấp sau lưng mẹ ngửa tay xin tiền. Được cái đẹp trai ghê lắm. Mắt lúc nào cũng ươn ướt như con gái, nói chuyện thỉnh thoảng chớp rất nhẹ, nhìn muốn thương.

Má không thích Đức. Má kêu thằng đó không đàn ông chút nào, biểu Vinh đừng dính vô nó mà khổ. Trời, Vinh mà chịu nghe lời sao.

- Bữa nào dắt nó về nhà ăn cơm, má coi nghen Vinh.

- Chi vậy ?

- Chứ con tính yêu nó đến độ nào ?

- Không chửa hoang với nó là được.

Vậy mà Vinh có thai đó. Đeo cái kính to càng, tưởng là hợp thời trang che gần hết mặt, Vinh mới dám vô hiệu thuốc mua que thử rồi cuống cuồng tất tả đi ra, bỏ rớt phía sau lời bâng quơ của ông dược sĩ : Bọn trẻ bây giờ thiệt là... Mà ai biểu luống cuống làm chi cho người ta biết, cứ đàng hoàng đi vô, ai hay được là Vinh còn chưa biết dùng nó thế nào.

- Anh yêu tui không?

- Sao hỏi vô duyên vậy?

- Tui có thai rồi đó. Tính sao?

- Để anh về hỏi má.

Vinh ngó trân trân. Đứng dậy, phóng xe thẳng đến Bệnh viện Từ Dũ. Xếp hàng chung chờ đợi với một đống lố nhố các bà bụng vượt quá mặt, một đám con gái guốc cao áo xốc xếch trẻ cỡ như Vinh. Vinh thấy một ông chồng đang liên tay quạt cho vợ. Y tá gọi, Vinh lững thững đi vào. Thấy đằng sau mình như có lốc.

Bác sĩ biểu Vinh cởi quần ra, nằm lên đó. Vinh tỉnh bơ làm theo. Không tỏ chút e dè, nao núng nào, mắt mở to ngắm cái mạng nhện phất phơ góc tường. Có cái gì lạnh ngắt, cứng queo sục sạo trong mình. Giọt nước mắt chảy ngang, băng qua vòm cửa sổ tầng năm, băng qua mái nhà có cây dâu gia nở trắng.

- Hai tháng rồi. Thai nhi khỏe, em cần phải cẩn thận, nhất là giày cao gót thế kia thì cất tủ đi!

- Tui tính bỏ nó.

Bà bác sĩ sửa lại gọng kính. Khẽ khụt khịt một chút:

- Làm bây giờ luôn không?

Vinh thấy bà ta không nhìn Vinh nữa. Giọng nói sắc đanh, miệt thị như chỉ vừa mới có mấy giây thôi, Vinh đã ở ngay dưới gót giày bà ta rồi vậy. Vinh đẩy ghế, đi ra.

"Anh hỏi má đi, tui chờ". Vinh nhắn tin cho Đức. Rốt cuộc thì phải chờ thôi, như Vinh vẫn hay phải thế. Chờ Đức ăn trưa xong với nhà, chờ Đức gặp bạn xong, chờ Đức mua áo quần xong. Tóm lại là chờ trong bực dọc, trong ấm ức, trong tự tin và kiêu hãnh, sẵn sàng cấu xé và mắng chửi bằng những lời cay độc nhất khi Đức đến, nhưng trăm lần là vậy, một nụ hôn, một cái ve vuốt rất nhẹ ở vành tai, Vinh quên sạch mình đã cao ngạo đến thế nào.

- Má biểu anh đưa tiền cho em đi bỏ nó.

Tự nhiên Vinh thấy đau, cái vật lạnh ngắt, cứng queo sục sạo trong mình hôm trước mãi tận bây giờ mới thấy nó là có thực? Vinh đi dọc, đi ngang, đi chéo qua biết bao ngã tư, ngã ba, phố lớn, phố bé mà vẫn không hiểu sao Sài Gòn nắng là thế mà chưa bao giờ đủ sưởi ấm ánh mắt Vinh, sao cứ để Vinh thấy xung quanh mình tối sầm, heo hút vậy nè?

Vinh sinh đứa nhỏ. Mang về cho má. Má đâu có trách móc gì, nựng nó như nựng tất cả thương yêu có được. Buổi đêm nó khóc, Vinh nhét bông gòn vô tai. Ban ngày nó khóc, Vinh bật nhạc ầm ĩ, thản nhiên ngồi ăn ổi chấm muối ớt cắn cái rụp gọn ơ. Má hớt hải chạy lên hét ầm:

- Mày điên hả Vinh, không thấy con nó khóc sao?

Vinh không trả lời.

- Mày đã quyết đẻ nó ra thì phải thương nó! Là mày chọn nó làm con, sao giờ hắt hủi nó hả Vinh?

Ờ há, là Vinh chọn nó mà. Là Vinh quyết sinh ra nó vì họ dám sỉ nhục Vinh, dám xem Vinh như con điếm. Vinh có hồi cũng tính thương nó rồi, thấy nó khóc, trong dạ cứ cồn cào như ai cấu, đau còn hơn lúc trở dạ sinh ra nó. Nhưng mà nhìn thấy thằng nhỏ, là Vinh nghĩ đến ba nó, nghĩ đến cái cặp mắt ướt át cứ nhìnVinh đắm đuối. Vinh chịu không nổi. Rồi Vinh tự hỏi, hồi xưa, lúc má sinh Vinh ra đời, không biết má có vậy không? Chắc là không, tại má nuôi Vinh lớn đến chừng này mà.

Đêm, Vinh đứng lặng thinh nhìn thằng nhỏ ngủ. Vinh khe khẽ vuốt bầu má mềm như tơ của nó. Vinh khóc. Lần đầu tiên khóc từ lúc sống cùng nó trên đời. Lần đầu tiên Vinh thấy mình không hoàn toàn đơn độc, không hoàn toàn bất hạnh. Vinh thấy nguôi ngoai biết bao những hận thù, căm ghét dù thằng nhỏ không hề hôn Vinh hay vuốt ve vào gáy Vinh như cha nó đã từng làm. Chắc chỉ đơn giản, tại nó đã cùng chia sẻ chung nhịp thở với Vinh từ lâu lắm đến giờ.

Thằng Minh năm tuổi thì má mất. Má mất lúc còn trẻ mà. Tại ung thư dạ dày. Đau lắm! Má cứ xin Vinh hoài để má đi thanh thản, không phải chăm, phải thuốc men gì cả. Để tiền mà nuôi thằng Minh nên người. Vinh gàn ra biểu má tính để thiên hạ nó chửi Vinh bất hiếu sao mà nói vậy. Rồi má đi. Sau đợt cấp cứu lần thứ mấy Vinh không còn đủ sức mà nhớ nữa. Chỉ biết lúc đó, bờ vai người đàn bà hai bảy tuổi chao đảo, nghiêng ngả khôn cùng. Thằng Minh cứ gào khóc ầm ĩ gọi bà. Minh lẳng lặng đốt giấy ngoài nghĩa trang, và lẳng lặng ngắm tia nắng cuối cùng còn sót lại. Chưa bao giờ Vinh thấy má đẹp như thế. Mà Vinh đã quên mất, má cũng là đàn bà họ Vũ.

Như mưa. Như giông bão. Như sương giá. Tầm tã. Cuộn trào.

*

Gia đình Đức gửi thư báo muốn thỏa thuận nuôi thằng Minh. Vinh tức ói. Họ hắt hủi nó, giờ đòi nó về là sao. Tuởng Vinh với con Vinh là rác rến chắc? Họ hứa trả cho Vinh một số tiền, nếu Vinh không chịu thì sẽ ra tòa. Trời, vác tiền ra chọi. Vinh biết Đức bị tai nạn nên giờ không thể có con, mà nhà Đức thì cần một thằng cháu đích tôn lắm! (Thời buổi nào rồi mà còn có cái chuyện này?). Đương nhiên là Vinh không chịu. Vinh có còn gì trên đời này nữa đâu ngoài thằng Minh. Vinh hất nguyên ly nuớc vô mặt Đức, biểu đi chết đi chứ đừng có mà xuất hiện nữa.

Nhưng mà Đức đâu có đi chết như Vinh rủa dễ vậy được. Đức có tiền, có địa vị, có danh vọng, và luật pháp anh minh lắm phải bảo vệ cho Đức và ưu tiên phát triển toàn diện cho đứa nhỏ nữa chứ. Vinh thì có gì, hai bảy tuổi, sống bằng cái nhà may của má. Vậy đó, ai mà dám trao thằng nhỏ cho một người đàn bà bấp bênh trong khi cha nó đã nhiệt tâm nuôi dưỡng nó nên người.

Trời lại giông. Vinh cầm tờ giấy của tòa án đứng giữa sân gạch. Ai đưa tay xé rạch bầu trời liền mấy nhát rồi mới cho đổ mưa tới tấp. Vinh cứ ngồi chết trân ở đó, ngẩng mặt lên trời khẽ gọi: Má ơi! Nhưng mà má ở xa lắm, xa lắm Vinh à! Má đâu còn ở bên cạnh mà đưa đôi bàn tay gầy gò cho Vinh níu nữa.

(Theo Thanh Niên Tuần San) 
Add a comment...

Post has attachment
CÁCH XÓA TỆP "ITEM NOT FOUND"

1) nhấn nút windows+R, đánh vào CMD
2) nhấn dòng lệnh

cd (Khoảng trắng)/d(khoảng trắng) (gõ đường dẫn chứa file mà khi xóa nó có hiện lên bảng thông báo)

ví dụ: file mình muốn xóa ở thư mục desktop
đánh: cd /d C:\Users\Desktop (sau đó enter)

3) đánh lệnh
dir/x (sau đó ENTER)
(để hiện tên của file cần xóa, ví dụ 0 INSTAL~1)

4) đánh lệnh xóa
del (khoảng trắng) "tên tệp không cần số 0"

vd:
del "INSTAL~1" (sau đó enter)

Chúc bạn thành công ^^
Photo
Add a comment...
Wait while more posts are being loaded